Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 18: Mùa Hè Và Cuộc Gặp Gỡ
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Suốt mùa hè đó, tôi dẫn Đoàn Minh Phong đi khắp nơi, khám phá mọi ngóc ngách. Khi các khu vui chơi quanh thành phố đã trở nên nhàm chán, chúng tôi lợi dụng lúc trời mưa gió để đến Chiết Giang trải nghiệm chèo thuyền vượt thác.
Nước mưa dồi dào khiến dòng sông trong vắt và chảy xiết. Đoàn Minh Phong vừa sợ hãi hét lớn, vừa cười phá lên như một đứa trẻ ngây ngô.
Dù tôi đã lên sẵn lộ trình chi tiết cho chuyến du lịch của hai đứa, ba mẹ vẫn không yên tâm, chỉ đồng ý cho chúng tôi đi theo tour du lịch. Thôi thì cũng đỡ phải lo liệu nhiều.
Đoàn Minh Phong rất ngoan, ra ngoài là cứ đi theo sát tôi như một cái đuôi nhỏ. Trong đoàn thường có những gia đình ba người đi chơi cùng nhau, con cái nhà người ta quấy khóc, làm nũng, khiến ba mẹ dỗ dành kiểu gì cũng nổi cáu. Đoàn Minh Phong thì thường lén lút quan sát họ.
Tôi đỗ vào trường Đại học Kỹ thuật Lục quân, cơ sở chính nằm ở Nam Kinh. Lúc điền nguyện vọng, tôi đã nghĩ đến việc phần lớn các mối quan hệ đều ở Nam Kinh, mặt khác, cũng là vì Đoàn Minh Phong. Em quá dựa dẫm vào tôi, tôi không nỡ bỏ em lại một mình.
Nếu đi đến một tỉnh khác xa xôi hẻo lánh, e rằng sẽ khó có cơ hội gặp mặt. Nhưng dù ở Nam Kinh, trường quân sự quản lý rất nghiêm ngặt, quy định sau khi nhập học, sinh viên nhất định phải ở ký túc xá.
Hơn nữa, cuối tuần còn phải viết đơn xin phép mới được ra ngoài, thế là Đoàn Minh Phong sẽ phải ở nhà tôi một mình.
Ba mẹ tôi bảo tôi hỏi thử em xem có muốn ở tiếp hay không. Dù sao thì Đoàn Minh Phong cũng nhạy cảm, để người thân cận như tôi đi hỏi dò mới có thể biết được suy nghĩ thật sự của em.
Điểm du lịch cuối cùng là ở biển. Ban ngày, ngâm mình dưới biển một tiếng đồng hồ, da tôi cháy nắng thành hai phần đen sạm và trắng bệch rõ rệt, vừa cởi áo ra là trông y như một con gấu trúc.
Đoàn Minh Phong còn tệ hơn thế nữa, da em vừa non nớt lại vừa ham chơi, ôm chặt lấy phao bơi, không chịu lên bờ, khiến da bị cháy đỏ rát và châm chích.
Trước khi đến, chúng tôi không chuẩn bị phao bơi. Đoàn Minh Phong là một người không biết bơi, nên chúng tôi phải thuê phao trên bãi với giá tám mươi đồng một tiếng.
Tôi vừa nhìn đồng hồ thấy chỉ còn hai phút cuối cùng, vội vàng kéo em lên khỏi mặt nước, một tay cầm phao, một tay ôm Đoàn Minh Phong.
Chạy như bay về phía quầy cho thuê phao, Đoàn Minh Phong cười ha hả vì bị xốc nảy.
Bà chủ đang nằm vắt chéo chân trên ghế bãi biển, dù đang cầm đồng hồ bấm giờ, bà vẫn nhàn nhã nhìn chúng tôi.
Tôi đến đúng giờ, mệt đến mức ngồi phịch xuống đất. Đoàn Minh Phong thấy có người là liền nhào vào lòng tôi làm nũng. Cát giữa trưa nóng bỏng, tôi vội vàng kéo em đứng dậy, đúng là vô cùng chật vật.
Trả tiền xong, tôi lấy chìa khóa phòng tắm. Đoàn Minh Phong đưa cánh tay dính đầy cát của mình ra, dẩu môi yếu ớt nói:
"Anh hai, anh nhìn nè..."
Tôi tìm kiếm thông tin về cháy nắng, kết quả tìm kiếm hiện ra vô cùng đáng sợ, còn có cả hình ảnh phần lưng nổi bọng nước trông thật kinh khủng.
Tôi lo lắng vội vàng dẫn Đoàn Minh Phong đi dọc đường tìm hiệu thuốc. Đoàn Minh Phong đội một chiếc nón rơm hình con cua, cầm theo máy ảnh xem hình, chẳng hề lo lắng hay sợ hãi gì cả.
"Anh hai..." Bỗng em lớn tiếng gọi tôi.
Tôi vừa quay đầu, em giơ tay lên, nâng máy ảnh chụp hình cùng tôi. Bức hình mà thằng nhóc lùn Đoàn Minh Phong này chụp chỉ thấy cằm và lỗ mũi tôi thôi, góc chụp từ dưới lên, khó mà tả xiết.
Buổi tối về khách sạn tắm rửa xong, tôi bôi lên mặt và lưng em một lớp gel nha đam dày. Em nằm sấp bên giường, rên ư ử nói ngứa.
"Đừng gãi." Tôi kéo tay em ra, nâng cằm em lên, áp sát nhìn kỹ, ngó trái ngó phải.
"Em thấy sao? Không thì đi bệnh viện nhé."
Mặc dù Đoàn Minh Phong đang chịu đựng đau đớn nhưng tâm trạng vẫn rất tốt, em cong mắt cong mày, cười với tôi: "Không đau chút nào hết."
"Phải không đó?"
"Phải chứ!"
Gò má Đoàn Minh Phong giống như được đánh má hồng, phủ một lớp nha đam trong suốt lên gương mặt, dưới ánh đèn trông như một quả thạch anh đào vậy. Tình yêu thương tôi dành cho em tăng lên từng ngày, có lẽ chính tôi không hề nhận ra điều đó, nhưng hình như Đoàn Minh Phong lại hiểu rất rõ. Vậy nên trong tiềm thức của tôi, em nên gần gũi với tôi hơn bất cứ ai khác, như thế mới không phụ lại những gì tôi đã dành cho em.
Đoàn Minh Phong không phụ kỳ vọng, vẫn ỷ lại vào tôi, đây mới là sự hồi đáp mà em dành cho tôi.
Nhưng tôi và em càng lúc càng trưởng thành, tình anh em đơn thuần này dần đi chệch khỏi quỹ đạo bình thường. Đến khi tôi nhận ra được thì mọi chuyện đã rối ren phức tạp, không thể kiểm soát được nữa rồi.
Nhân lúc tâm trạng Đoàn Minh Phong tốt, tôi nhẹ nhàng nói với em về việc quy định của trường quân sự rất nghiêm ngặt, cuối tuần chưa chắc có thể về nhà.
Quả nhiên em không chịu ở một mình tại nhà tôi, nhưng về lại nhà Vương Thủ Trung thì tôi không yên tâm. May mà ba mẹ tôi đã có dự tính từ sớm. Ông bà nội biết Đoàn Minh Phong luôn ở nhà tôi, thường hay hỏi bóng gió. Bà nội thì khỏi phải nói, còn ông nội dù không tỏ vẻ gì nhưng mọi người đều xem như ông ngầm thừa nhận. Cô là mẹ ruột của Đoàn Minh Phong, ở bên cạnh mẹ ruột một cách danh chính ngôn thuận, với điều kiện là Đoàn Minh Phong phải bằng lòng.
Tôi vẫn còn thấy rùng mình khi nhớ lại ngày xưa mình tự cho là thông minh, đã phá vỡ mối quan hệ mẹ con của cô và Đoàn Minh Phong. Vì vậy lần này, tôi và ba mẹ lần lượt hỏi dò Đoàn Minh Phong, xác định em không bài xích mới dám dẫn em đi gặp cô.
Đoàn Minh Phong có một đôi mắt rất giống cô, máu mủ đúng là một thứ kỳ diệu. Tính tình ông nội có khó đến mấy cũng không ngăn được sự thu hút của huyết thống. Đoàn Minh Phong nhút nhát gọi ông:
"Ông ngoại."
Có lẽ con người già rồi thì sẽ trở nên mềm lòng thật. Ông hơi ho khan một cách mất tự nhiên, cầm quả quýt lên đưa cho Đoàn Minh Phong: "Ăn đi."
Đoàn Minh Phong không nhận lấy, lắc đầu.
Tôi tiện tay cầm lấy, vô tư hỏi ông: "Mùa hè mà đâu ra quýt vậy nội?"
Ông nội liếc tôi một cái, không thèm để ý, chẳng hiểu kiểu gì. Bà nội nói: "Nhờ người ta mang đến, còn nhiều loại trái cây lạ lẫm, bà còn không biết là trái gì."
Tôi nói: "Ồ, thì ra không phải mua cho con ăn, ông nội, sao ông thiên vị quá vậy?"
Ông nội vạch tờ báo 'soạt' một tiếng che mặt: "Đi đi đi đi, đồ ăn không chặn được miệng cậu lại sao?"
Tôi cười xấu xa, nhét quýt vào miệng Đoàn Minh Phong, dẫn em ra sân vườn tìm cô. Ba mẹ tôi đã làm công tác tư tưởng cho cô rồi. Cô đeo một cặp mắt kính, mắt bà ấy vì khóc lóc nhiều năm tháng nên đã hỏng rồi, lúc nhìn thấy Đoàn Minh Phong thì nheo mắt lại nhìn em.
Bà không dám hành động thiếu suy nghĩ, cho dù tay chân bà có đang run rẩy, nhưng bà vẫn kiềm chế lại, ngồi trên xích đu.
Đoàn Minh Phong không thể lên tiếng được, cô tôi vẫn rơi nước mắt. Tôi sốt ruột nói: "Gọi mẹ đi, giống như lúc nãy gọi ông ngoại, bà ngoại vậy đó, gọi đi."
Đoàn Minh Phong há miệng thế nào cũng không thành tiếng, em 'oa' một tiếng rồi bật khóc luôn, ôm lấy eo tôi, không chịu ngẩng đầu lên. Cô tôi căng thẳng đứng dậy:
"Đừng vội đừng vội, đừng giục em mà."
Mẹ tôi rơi nước mắt theo, cùng là người làm mẹ sao có thể không hiểu được chứ. Bà dẫn Đoàn Minh Phong đến trước mặt cô, để hai mẹ con nắm tay nhau:
"Không cần vội, từ từ là được, ngày tháng còn dài, sau này sẽ tốt lên thôi."