Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chốn Lạ Của Minh Phong
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuần cuối cùng trước khi nhập học, tôi chuyển đến nhà bà nội để bầu bạn cùng Đoàn Minh Phong. Tôi không lo ông bà nội đối xử không tốt với em, chỉ sợ em không quen nơi này.
Năm đó, em đã từng ở nhà Vương Thủ Trung, từng ở nhà tôi, và giờ lại chuyển đến nhà ông nội. Dù đây đều là họ hàng thân thích của em, nhưng tất cả lại là những gương mặt xa lạ chưa từng gặp.
Phòng Đoàn Minh Phong ở chính là phòng tôi từng dùng khi còn nhỏ. Vì tôi chỉ ở lại một tuần và nhiệm vụ chính là chơi với em, nên bà không dọn dẹp phòng khác cho tôi. Thế là, tôi ngủ chung phòng với Đoàn Minh Phong.
Cô đã về phòng, còn em thì sợ người lạ. Sau khi đến đây, em lại trở về dáng vẻ trầm lặng, ít nói thường thấy. Cả ngày em chỉ làm bài tập trong phòng, im lặng không hé răng. Tất cả mọi người, từ bảo mẫu đến tài xế, đều khen em nhã nhặn lễ độ, nhưng chỉ có tôi biết tính cách thật sự của em không phải như vậy.
Một ngày trước khi nhập học, tôi phải về nhà thu dọn hành lý. Sắp xếp xong xuôi, tôi nghĩ: hay là đến nhà ông nội ở với em thêm một đêm nữa đi.
Cơm nước xong, mặt trời đã ngả về tây, tiếng ve kêu râm ran từng đợt. Tôi khiêng một chiếc ghế bố ra sân vườn ngồi ăn dưa hấu. Cô đã về phòng, xung quanh chẳng còn ai.
Tôi nằm trên ghế bố, gối đầu lên cánh tay, vắt chéo chân. Đoàn Minh Phong cứ liên tục nhìn về phía cửa hành lang.
Tôi gọi em lại:
"Đồng chí này đang trinh thám cái gì thế? Không có kẻ địch đâu, xin đồng chí hãy yên tâm nằm xuống."
Lúc này em mới thẹn thùng mỉm cười, quay người đổi hướng, rồi đổ nhào lên bụng tôi.
Gió đêm không quá oi bức, thổi qua thảm cỏ mang theo mùi đặc trưng của bùn đất. Tôi buồn chán vuốt ve gương mặt nhẵn mịn của em, rồi véo nhẹ:
"Minh Phong à, em không thích ở đây đúng không?"
Đoàn Minh Phong cọ má vào lòng bàn tay tôi, giống như một chú chó nhỏ đang làm nũng, không trả lời.
"Hồi anh còn học mẫu giáo và tiểu học đều ở đây, ngày nào cũng nghịch phá tưng bừng cả."
Tôi trấn an em: "Bây giờ ở đây em là nhỏ nhất, mọi người đều sẽ thương em. Cho dù có nghịch ngợm phá phách cũng không sao, ở đây tốt biết bao chứ..."
Đoàn Minh Phong nhỏ giọng lí nhí: "Không tốt."
Em làm tôi cạn lời, cười khan một tiếng rồi nói tiếp: "Mẹ em cũng ở đây, có bà ấy ở đây thì không ai bắt nạt em được đâu.
Thật đấy, ông ngoại em thương mẹ em nhất. Trước đây bà ấy thường khoe với anh là từng bật diêm đốt râu của ông ngoại. Miệng ông bị bỏng nổi bọng nước lên mà cũng không nỡ đánh bà ấy, lúc đó bà ấy cũng tầm tuổi của em bây giờ nè."
Đoàn Minh Phong nói giọng mũi đặc: "Vậy em cũng đốt thử xem sao."
Tôi giật mình: "Cũng không cần phải thế."
Đoàn Minh Phong: "Hừ!"
Tôi bật cười vì biểu cảm trẻ con của em, xoa mạnh lên mái tóc em: "Đừng bài xích họ như vậy, em phải rộng lòng cho họ một cơ hội để thể hiện được không? Mẹ em luôn nhớ đến em. Em còn nhớ hồi nhỏ anh đi Hồ Nam thăm em có tặng em một chiếc khăn choàng cổ không? Đó là bà ấy nhờ anh mang cho em đấy."
Đoàn Minh Phong ngẩng đầu lên, lắp bắp hỏi: "Khăn choàng cổ... có phải là chiếc khăn sọc màu nâu không?"
Tôi đã quên chiếc khăn ấy trông như thế nào rồi. Đoàn Minh Phong hơi xúc động, bò dậy đè lên ngực tôi: "Mùa đông năm nào em cũng đeo. Vậy ra là bà ấy tặng em."
Tôi biết Đoàn Minh Phong rất quan tâm đến cô. Làm gì có đứa con nào không nhớ mẹ ruột chứ? Chỉ là, Đoàn Minh Phong đã tự nhốt mình trong chiếc vỏ bọc, dùng sự lạnh lùng và e dè để xa cách tất cả mọi người. Người khác phải yêu thương em trước thì em mới dám mở rộng cửa lòng.
Sắc đêm dần nhuộm kín bầu trời, đôi mắt em lại sáng ngời. Ánh trăng lúc tỏ lúc mờ trên bầu trời mờ mịt ảo mộng, tựa như ánh sáng lấp lánh trên dải Ngân Hà.
Tối hôm đó, tôi bị em đánh thức. Em khóc nước mắt đầy mặt, hỏi tôi khi nào thì về.
Tôi giật cả mình. Rõ ràng trước khi ngủ tôi đã dỗ em đàng hoàng rồi, nhưng em vẫn thấy sợ hãi, vẫn nói rằng đây không phải nhà của em. Tôi nói thế nào em cũng không nghe.
Sự khác thường và cố chấp của em khiến tôi không thể nào lường trước được. Khi ở nhà tôi, rõ ràng Đoàn Minh Phong đã thích ứng rất nhanh chóng rồi, nhưng tôi không hiểu vì sao khi có cô tôi ở đây mà em vẫn nói: "Đây không phải nhà em."
Tôi hơi buồn bực ôm lấy em. Tôi từng dõng dạc nói sẽ ở lại cả tuần, em đã xác nhận đi xác nhận lại, còn tôi thì nhắm mắt gật đầu qua loa.
Nhưng tôi đã nuốt lời. Tôi chỉ dỗ em thôi.