Chương 23

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô tôi thương con nên khi nấu cháo, nấu mì mỗi ngày, bà lại đổi cách chế biến đa dạng hơn cho em. Không hiểu sao cô tôi thực sự không có năng khiếu nấu nướng, ngày nào Đoàn Minh Phong cũng cau mày uống cạn một hơi, còn phải giả vờ liếm môi khen ngon. Thỉnh thoảng, khi được cô tôi vui vẻ múc thêm bát nữa, tôi ở bên cạnh nhịn cười đến đau cả bụng.
Đoàn Minh Phong không đổi sắc mặt, quay đầu mỉm cười hỏi tôi: "Anh cũng muốn uống sao?"
Tôi lắc đầu lia lịa: "Anh không xứng."
Mặc dù khả năng nấu nướng của cô tôi không ổn, nhưng cô chịu chi, toàn dùng những loại dược phẩm cực bổ không thôi.
Tẩm bổ đến mức Đoàn Minh Phong chảy cả máu mũi, đang ăn cơm bỗng chảy máu cam, trông rất đáng sợ.
Bà không chịu nổi nữa, bảo cô tạm dừng vài ngày. Sáng sớm cô tôi thấy buồn bã liền ngồi trên xích đu, Đoàn Minh Phong ăn sáng xong sẽ ra đẩy xích đu cho bà ấy, chơi với bà ấy một lúc rồi đi học phụ đạo.
Hè này không hiểu sao, côn trùng nhiều vô kể.
Đoàn Minh Phong thường xuyên bảo trong phòng có côn trùng, nửa đêm chạy "bịch bịch bịch" ngoài hành lang, lần mò đến bên giường tôi. Có mấy lần trong bóng tối, tôi thấy có người đứng cạnh đầu giường mình, còn tưởng trộm vào nhà. Sau đó rồi cũng quen, không còn kinh ngạc nữa, cũng lười đêm hôm rồi đi bắt côn trùng cho em.
Em đến phòng tôi ngủ như cơm bữa, cũng chẳng bật đèn, leo lên giường, kéo tay tôi đặt ngay ngắn, sau đó điều chỉnh tư thế rồi nằm xuống, kéo một nửa chăn đắp lên một cách thuần thục.
Tôi thương lượng với Đoàn Minh Phong, đến ngủ thì được, nhưng nhất định phải khóa cửa lại. Cô ngủ ít, sáng nào cũng như đồng hồ báo thức sống, gọi con trai dậy. Mặc dù cô là người lớn nhưng vẫn có sự khác biệt giới tính, xông vào phòng thấy tôi cởi trần thì kiểu gì cũng lúng túng, khó xử, dù tôi không làm chuyện gì sai trái.
Nếu cứ nhất thiết phải nói tôi có tư tâm gì đó, thì đơn giản là da của Đoàn Minh Phong mát lạnh, mùa hè ôm vào cũng khá dễ chịu. Từ nhỏ cơ thể tôi đã khỏe mạnh, mùa đông lạnh cóng tay chân cũng ấm, không ốm yếu như Đoàn Minh Phong.
Quần ngủ của em rộng rãi, khi thiếp đi, bắp chân nhẵn mịn vô thức cọ lên đùi tôi. Tôi rất tò mò em có cảm thấy lông chân tôi châm chích không.
Lòng tôi không hề có tạp niệm, ít nhất là lúc ban đầu.
Ngày mà Đoàn Minh Phong hôn trộm tôi, Thích Yên Nhiên đến nhà tôi chơi.
Chúng tôi chiến tranh lạnh đã nửa tháng, khi đó gần như tất cả bạn bè đều biết chúng tôi đang giận dỗi nhau. Trong nhóm thỉnh thoảng trêu chọc về chuyện này, khiến tôi thấy chán ghét.
Trước khi đến cô ấy chẳng nói với tôi, chập tối tôi nghe thấy tiếng động dưới lầu mới biết cô ấy đến cùng với chú thím.
Đoàn Minh Phong đứng tựa lan can trên lầu nhìn xuống cùng tôi. Cô ấy vẫy tay cười rạng rỡ như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Cô ấy gọi Đoàn Minh Phong: "Nhóc đẹp trai, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Đoàn Minh Phong cười thẹn thùng: "Chị."
Tôi học theo giọng điệu của Đoàn Minh Phong: "Chị~ Đừng chỉ nhìn nhóc đẹp trai thôi chứ, anh đẹp trai ở đây chị không nhìn thấy hả?"
Cô ấy nói: "Anh là ai? Đồ xấu xí."
Tôi cười: "Mỹ nữ, sao cô lại hạ cố đến chơi vậy ạ?"
Cô ấy nói: "Tôi đến xem cậu có phải mất tích rồi không, mấy ngày nay không thấy nói chuyện trong nhóm, mọi người cử tôi đến xem xét tình hình."
Chúng tôi đấu khẩu vài hiệp, Đoàn Minh Phong đã lặng lẽ về phòng làm bài tập. Thích Yên Nhiên là người có EQ cao hàng đầu mà tôi từng gặp, cho dù cô ấy có mắng sau lưng tôi xối xả thì trước mặt vẫn hòa nhã dễ gần.
Đến chơi, cô ấy mua quà cho cả nhà, bao gồm cả Đoàn Minh Phong.
Trên bàn ăn, thím của cô ấy nói bóng gió mấy lời như "trai tài gái sắc", "gia thế môn đăng hộ đối", "sau này ở cùng đơn vị thì chăm sóc, chiếu cố lẫn nhau", còn nói đàn ông trong đơn vị quân đội hai mươi lăm tuổi là có thể kết hôn, đến lúc đó chuyện đại sự cả đời của Thích Yên Nhiên đã có thể định đoạt rồi.
Ông bà nội chưa rõ, cứ tưởng tôi và Thích Yên Nhiên đã yêu nhau đến mức bàn chuyện hôn nhân rồi. Trước khi đi bà còn kéo tôi vào phòng hỏi có cần đưa lì xì cho bạn gái hay không.
Có người lớn ở đó, cũng vì để giữ thể diện cho con gái nên tôi cố gắng duy trì nụ cười, nhưng trong lòng đã nổi lửa giận. Thích Yên Nhiên chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều là thích ép buộc người khác. Cô ấy nói đúng lắm, tất cả đàn ông đều thích cô ấy, chỉ có tôi không coi trọng cô ấy, tôi càng không coi trọng cô ấy thì cô ấy càng muốn thăm dò giới hạn của tôi.
Bạn bè trêu chọc một chút thì thôi đi, còn chạy tới nhà tôi "ép hôn" là sao chứ.
Đoàn Minh Phong phá lệ ăn sạch cơm trong bát. Cô tôi uống thuốc thần kinh nhiều nên đôi lúc đầu óc chậm chạp, chẳng suy nghĩ được đến chuyện dạ dày Đoàn Minh Phong không tốt. Thấy em ăn ngon là gắp thức ăn cho em một cách hăng hái, Đoàn Minh Phong cúi đầu nhét hết sạch vào miệng, ăn nhồi nhét hết hai bát lớn.
Tôi đang nén giận, đầu Đoàn Minh Phong đổ đầy mồ hôi, còn bảo tôi dạ dày khó chịu. Mà vừa nhìn vào là thấy trong bát em toàn đồ mặn, cay, nóng, dầu mỡ. Tôi vội vàng lấy bát của em ra, chẳng ai làm tôi bớt lo lắng được cả, giọng điệu tôi hơi nóng nảy:
"Biết mình bị bệnh còn ăn lung tung như vậy sao?"
Cơ thể Đoàn Minh Phong vốn đã khó chịu, bị tôi quát, em liền tủi thân đến sắp khóc ngay lập tức.
Sau đó tôi mới nhận ra mình đã nặng lời. Tôi vô thức nắm lấy tay em, Đoàn Minh Phong tránh ra, quay đầu sang bên khác:
"Không cần anh quan tâm."
Lòng tôi trĩu nặng xuống, buột miệng nói: "Anh không quan tâm em thì quan tâm ai?"
Cô tôi và tôi nhìn nhau trừng trừng, mọi người đều nhìn chúng tôi. Nụ cười của Thích Yên Nhiên cứng đờ, ngây người chăm chú nhìn Đoàn Minh Phong. Thím của cô ấy lên tiếng hòa giải:
"Quan hệ của hai anh em tốt thật đấy."
Ông nội nói: "Cháu ngoại tôi còn nhỏ, đừng trách nó."
Bà nội bảo tôi đi tiễn Thích Yên Nhiên, tiện thể dẫn Đoàn Minh Phong đi dạo cho dễ tiêu.
Đoàn Minh Phong bắt đầu giận dỗi, cố ý giữ khoảng cách với tôi. Chú thím của Thích Yên Nhiên hiểu ý lái xe đến cổng trước đợi cô ấy. Tôi đút tay túi quần đi theo phía sau lưng cô ấy, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn Đoàn Minh Phong.
Đi đến chỗ đèn đường, bỗng Thích Yên Nhiên quay người lại, cười tươi như hoa hỏi: "Em trai, chị làm chị dâu của em được không?"
Đoàn Minh Phong cúi đầu đá cục sỏi dưới đất, ngẩng phắt đầu lên, sững sờ một lúc, tay chân luống cuống nhìn tôi. Cô ấy hỏi đột ngột như vậy tôi cũng sửng sốt. Sự nhẫn nại của tôi đối với hành động được nước lấn tới của cô ấy ngày hôm nay đã đạt đến giới hạn, tôi nâng giọng lên:
"Đủ rồi đấy. Cậu hỏi cái này có gì thú vị không?"
Thích Yên Nhiên cũng trở mặt, giọng nói run rẩy: "Tôi hỏi em ấy chứ không phải hỏi cậu, cậu kích động như vậy làm gì?"
Tất cả hảo cảm của tôi đối với cô ấy mất sạch chỉ trong chớp mắt. Tôi đanh mặt lại: "Vậy tôi thay em ấy trả lời, không được."
Thích Yên Nhiên bật khóc, hét lên với tôi: "Mọi người đều cảm thấy được! Chỉ có cậu là nói không được..."
Thích Yên Nhiên là một cô gái tốt, là một trong những người bạn tốt nhất của tôi. Trước giờ tôi đều không muốn làm căng thẳng với cô ấy. Tôi từng rung động, nhưng bên nhau lâu rồi phát hiện tính cách không phù hợp, không thể nào khiến tôi có được mong muốn cùng nhau đi đến hết phần đời còn lại. Tôi dùng thái độ lấp lửng để giữ lại tình bạn, trái lại đã khiến cô ấy càng lún sâu hơn.
Nếu sớm biết có ngày hôm nay thì tôi nên nói rõ sớm một chút, đỡ phải làm tổn thương đôi bên.
Nước mắt rơi như mưa, cô ấy muốn bước đến ôm lấy tôi, tôi dứt khoát nói: "Đều là người lớn cả rồi, yêu đương không cần người khác phải can thiệp vào. Suy nghĩ của người khác liên quan gì đến tôi và cậu? Lần trước cậu hỏi tôi có yêu cậu không phải không? Tôi không yêu cậu, không phải giận mà nói vậy, tôi nghiêm túc đấy."
Bàn tay vươn ra giữa không khí của cô ấy dừng lại, còn tôi thì nghiêm túc dứt khoát nhìn cô ấy.
"Được, cuối cùng cậu cũng nói ra rồi." Cô ấy nghẹn ngào.
"Nhưng mà này Triệu Dịch Lam...!cậu quá trẻ con. Nếu như bạn bè, người thân, tất cả mọi người đều phản đối tình yêu của cậu thì cậu cũng sẽ không hạnh phúc đâu."
Tôi cau mày lại, không biết cô ấy nói những lời cay nghiệt đó có ý gì, có lẽ chỉ là muốn cứu vãn thể diện mà thôi. Tôi vẫn không sợ trời không sợ đất như thế, cơ bản chẳng hề bận tâm lời của cô ấy. Trong lòng tôi nghĩ rằng: Người tôi yêu, cho dù cả thế giới đều nói em không tốt, chỉ cần tôi thích là được.
Câu này tôi chẳng nói ra, cô ấy đã đau lòng lắm rồi, tôi cũng không nhất thiết phải nhanh miệng kích động thêm cô ấy làm gì.