Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 24: Cây Giống Đã Cong
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi đưa Thích Yên Nhiên ra xe. Gương mặt cô ấy đã lấy lại vẻ bình tĩnh, thậm chí còn nở nụ cười. Chú thím hoàn toàn không hay biết chuyện gì, vẫn nhiệt tình chào tạm biệt tôi, còn tôi cũng cười xã giao phối hợp diễn xuất.
Cây cần vỏ, người cần thể diện. Trong thế giới của người trưởng thành, mọi người đều ngầm hiểu mà giữ thể diện cho bản thân và bạn bè, để cái vòng vô hình này được tiếp tục vận hành, đời này nối tiếp đời kia, không ngừng sinh sôi.
Chiếc SUV nghênh ngang lăn bánh đi. Tôi thở phào một hơi dài, cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời.
Lúc nãy, Đoàn Minh Phong nghe chúng tôi cãi nhau, đã trốn ở gốc cây long não phía xa. Nửa gương mặt em chìm hẳn vào bóng cây đen kịt, nửa còn lại mờ mờ không rõ dưới ánh trăng sáng tỏ.
Tôi đi đến. Em cụp mắt, lách người ra khỏi thân cây, rồi ngồi xuống ghế đá cạnh lối đi.
"Mệt rồi hả?" Tôi hỏi.
Em không để ý đến tôi.
"Bụng còn đau không?" Tôi đá nhẹ vào giày em.
Em thu chân vào dưới ghế đá, hít sâu một hơi, quay đầu sang hướng khác, hừ một tiếng đầy ngạo mạn, ngụ ý rằng em vẫn chưa hết giận tôi.
Đoàn Minh Phong là một thằng nhóc con, chẳng nể nang ai bao giờ. Từ nhỏ em đã không thích để ý tới người khác, ừ thì cũng bớt được công sức giao thiệp thật.
Ở nhà họ Triệu, mọi người đều nuông chiều em. Người lớn thì khỏi phải nói, thương yêu đứa nhỏ nhất là chuyện bình thường. Chỉ có tôi là ngang vai vế trong nhà thôi, nhưng Đoàn Minh Phong nhìn yếu đuối dễ bắt nạt vậy chứ thật ra không đánh được, không mắng được, ngay cả nói chuyện lớn tiếng một chút cũng không. Lần nào giận lên em cũng cực kỳ bướng bỉnh, chưa bao giờ chịu nhượng bộ, toàn là tôi phải nói nhỏ nhẹ để dỗ dành em đấy.
Đúng là thằng em khó chiều.
Tôi nghĩ thầm: Em mà không phải là Đoàn Minh Phong thì còn lâu anh mới thèm để ý nhé.
Thế là tôi nảy ra một ý, biểu cảm khoa trương kinh hãi, chỉ vào chiếc ghế: "Đoàn Minh Phong, em nhìn xem cái gì kìa?"
Em gần như nhảy vọt lên người tôi, nhắm tịt mắt lại kêu lên: "A! Cái gì vậy? Không nhìn đâu, không nhìn đâu..."
Tôi cố gắng nhịn cười, hai tay đỡ lấy mông em. Tôi nhướng mày nhìn lên vai trái em: "Bò tới đây rồi nè."
Vẻ mặt em lúc đó thay đổi cực lớn, sợ đến mức không nói được lời nào, chỉ rên "ưhm" bằng giọng mũi kéo dài, cố hết sức vươn cổ về phía bên phải. Tôi thấy nếu không phải có da thịt giữ lại thì chắc đầu em đã bay lên tới trời luôn rồi.
Tôi cười đắc ý. Toàn thân em căng cứng, một tay ôm cổ tôi, tay còn lại đập mạnh lên lưng tôi: "Xin anh đó, mau lấy nó ra đi...!Lấy ra chưa!?"
"Giờ chịu để ý anh rồi hả?" Tôi thả em xuống, giả bộ búng búng lên vai em, mà em thì nện tôi muốn ói máu ra luôn rồi.
Tôi kéo tay em ra: "Được rồi, anh đuổi nó đi rồi."
Lúc này em mới nhìn kỹ sang vai trái, rồi lại giũ chiếc áo thun thêm lần nữa, nhìn từ áo xuống tới quần rồi lại nhìn xuống đất. Chẳng có gì cả. Em trốn ra sau lưng tôi:
"Bọ đâu? Sao không thấy?"
Miệng tôi sắp kéo lên tới tận chân mày, bịa đại một câu: "Chắc bay đi rồi."
Em thấy tôi không có chút thành ý nào, chắc cuối cùng cũng nhận ra mình bị lừa, tức giận lườm tôi một cái. Rồi em lại không nhịn được nhếch khóe miệng lên, bắt đầu cười với tôi. Tôi và em nhìn nhau, tôi nói:
"Anh xin lỗi."
Không biết câu này chọc trúng điểm cười nào của em mà tôi và em chợt bật cười, càng cười càng hăng say, cười tới mức đè bụng thế nào cũng không ngừng được.
Chúng tôi giống như hai thằng ngốc, đứng dưới đèn đường tối mịt mà "ha ha" cười mất cả lý trí.
Tôi hỏi Đoàn Minh Phong: "Hết giận rồi chứ gì? Bụng hết khó chịu rồi chứ gì?"
Đoàn Minh Phong hỏi tôi: "Anh lại thất tình rồi hả? Không buồn sao?"
Tôi véo mạnh mặt em: "Miệng toàn mật ngọt."
Em nhảy phốc lên lưng tôi: "Xin anh đừng yêu đương nữa, được không?"
Tôi cõng em đi thảnh thơi về: "Nói bậy gì đó? Anh không thất tình mãi đâu."
"Em không thích chị ta."
"Ừm."
"Vậy anh đừng tốt với chị ta."
"...!Ừm, sau này không thế nữa."
"Cũng đừng tốt với người khác." Em nén thấp giọng, mềm mại như đang nhõng nhẽo.
"Em không thích anh tốt với người khác."
"Hửm?" Tôi không khỏi phì cười.
"Chỉ được tốt với em thôi sao? Đoàn Minh Phong, em bá đạo quá đi. Vậy anh không tìm được vợ phải làm sao đây, em làm vợ anh hả?"
Đoàn Minh Phong cười khúc khích, em cọ má lên tai tôi đầy quyến luyến. Da thịt tiếp xúc nhau trao đổi hơi ấm, cảm giác này quá đỗi thân mật. Nếu đổi lại là người khác, tôi nhất định sẽ cảm thấy vừa kỳ cục vừa ghê tởm, nhưng Đoàn Minh Phong ngủ chung giường với tôi quen rồi nên cũng không thấy thế nào. Một lúc sau, em vùi ở vai tôi không nhúc nhích nữa, cánh tay đang ôm lấy cũng buông bớt sức đi. Tôi hất em lên một chút.
"Buồn ngủ rồi hả?" Tôi hỏi.
Khi đến trước cửa nhà, tôi thả em xuống mới nhận ra người em đổ đầy mồ hôi, gương mặt trắng bệch. Hóa ra em cứ mãi nhịn không chịu nổi. Chợt em biến sắc, che miệng lại, chạy ra phía xa, vịn vào thân cây mà nôn đến tối tăm mặt mày. Tôi muốn về kêu người đến, nhưng em giữ chặt lấy tay tôi:
"Đừng cho mẹ em biết."
Tôi muốn dẫn em đi bệnh viện nhưng em không chịu. Chúng tôi ngồi bên ngoài một lúc rồi mới về nhà. Tôi sợ em nửa đêm lại khó chịu nên buổi tối bảo em ngủ cùng tôi.
Vì trong lòng cứ nghĩ đến em nên tối ấy tôi ngủ không sâu. Nếu không phải như thế thì có lẽ tôi đã không phát hiện ra được tình cảm thật của em dành cho tôi.
Khi em dựa vào, đè lên xương sườn tôi. Tôi mơ mơ màng màng nửa ngủ nửa tỉnh, không mở mắt. Không biết bên ngoài mưa lớn từ lúc nào, tiếng sấm sét ẩn mình trong tầng mây, mưa rì rào bên những tán lá cây, khí ẩm nồng nặc lan tỏa trong không khí...
Một luồng khí ấm càng lúc càng gần. Tôi có thể cảm nhận được Đoàn Minh Phong đang có ý thức chậm rãi tiếp cận tôi. Hơi thở của em rối loạn gấp gáp, để lộ tâm tư bất thường của em trong đêm nay.
Tôi lờ mờ đoán được điều gì đó, mãi đến khi môi em thận trọng kề sát khóe miệng tôi.
Tia chớp rạch ngang màn đêm, tiếng sấm nổ bên chân trời đánh thẳng vào đáy tim tôi.
Trận sấm sét ấy cũng đã dọa Đoàn Minh Phong. Em hơi lùi lại trong phút chốc, như đang quan sát tôi. Lần đầu tiên trong đời, tim tôi đập như trống, cố gắng kiểm soát đôi mắt chuyển động, giả vờ ngủ say như chết.
Đến một lúc sau, tôi còn tưởng mình nằm mơ thôi thì em lại cúi người xuống chạm vào môi tôi. Sự mềm mại khô ráo đè lên mấy giây liền rồi mới rời đi. Đầu tôi rối như một đống hồ đặc, nhưng ý thức lại tỉnh táo, có thể phân biệt được đây không phải là mơ. Đoàn Minh Phong hôn trộm tôi, chuyện này đã xảy ra chắc chắn 100%.
Không phải lần đầu tiên em hôn tôi, nhưng tôi không ngốc đến mức xem nụ hôn của một đứa con trai đã mười sáu tuổi là tình anh em đơn thuần.
Em nằm xuống cánh tay tôi, ngủ như chưa có gì xảy ra. Còn tôi thì toàn thân cứng đờ. Tôi và em chung sống nhiều năm như thế mà đây là lần đầu tiên tôi ý thức ra rằng, tình cảm của em đối với tôi không chỉ đơn giản là sự quyến luyến của em trai dành cho anh trai.
Chiếc cây giống mà tôi tận tâm che chở, đã cong rồi.