Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 22: Nụ Hôn Bất Chấp Và Buổi Sáng Ngượng Ngùng
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi siết chặt cổ tay Thích Yên Nhiên. Cô ấy ngầm đấu sức với tôi, không chịu buông ra. Tôi nói: "Ai bảo tôi không có người yêu chứ, đành phải nhịn thôi."
Cô ấy buông tay ngay lập tức, sau đó đấm mạnh vào vai tôi một cái, hờn dỗi: "Ý cậu là sao?"
Tôi quay đầu nhìn cô ấy. Gương mặt cô ấy cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, ánh mắt nhìn tôi lấp lánh. Xem ra tôi đã nói sai rồi. Tôi không hề muốn khiến mối quan hệ trở nên căng thẳng như thế này, cho dù tất cả mọi người đều tưởng chúng tôi là một đôi.
Tôi nói: "Chị gái ơi, chị quên rằng đơn vị khuyến khích kết hôn muộn sao? Nhà tôi dạy rằng trước hôn nhân không được bừa bãi. Tóm lại là tôi đành phải nhịn thôi."
Ánh mắt Thích Yên Nhiên lóe lên vẻ khó chịu: "Đừng có lảng tránh."
Tôi: "?"
Cô ấy nói: ""Tôi không có người yêu" là ý gì?"
Cô gái tóc xõa lướt nhanh qua chúng tôi, mang theo ánh mắt e sợ và xấu hổ dò xét. Giống như một chú chim sơn ca hoạt bát, Thích Yên Nhiên túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi quay người lại đối mặt với cô ấy. Tôi vẫn vững vàng đôi chân, mỉm cười:
"Tôi có sao?"
Thích Yên Nhiên cắn môi, giống như đã bị tôi chọc tức đến cùng cực. Cô ấy cúi xuống hôn mạnh, răng cứa vào môi tôi. Trước giờ Thích Yên Nhiên vẫn luôn dè dặt và tự trọng, tôi không ngờ cô ấy lại dám bất chấp thể hiện sự thân mật với tôi trước mặt bao nhiêu người như vậy.
Chiếc lưỡi run rẩy đẩy môi tôi rồi lướt đến răng, không thể tiến sâu hơn. Sự kiêu ngạo và tự tôn của cô ấy dần quay trở lại.
Cô ấy buông môi tôi ra và đẩy tôi. Tôi ngã xuống sàn băng. Vì thẹn quá hóa giận, cô ấy mắt đỏ hoe mắng tôi một câu "Triệu Dịch Lam cậu là đồ khốn nạn!" rồi quay đầu bỏ đi.
Vương Vũ Siêu và một cô gái đến đỡ tôi dậy, hả hê hỏi tôi đã làm gì mà khiến chị đẹp giận ghê gớm đến thế.
Tôi lau đi nước bọt dính trên môi: "Đứng không vững."
Một lúc sau, Thích Yên Nhiên liên tục gửi vài tin nhắn đến: "Tôi không vì thích cậu thì tội gì phải lãng phí bốn năm trời với cậu?"
"Cậu tưởng tôi chẳng có ai theo đuổi sao? Những người gia thế tốt hơn, đẹp trai hơn cậu còn đang xếp hàng chờ tôi kia kìa, chỉ có cậu chẳng xem tôi ra gì thôi."
"Triệu Dịch Lam cậu không thể như vậy với tôi được, tôi chưa bao giờ muốn chơi đùa với cậu cả."
"Lúc nãy tôi kích động quá, xin lỗi."
Tôi gõ chữ: "Chẳng ai ép gì ai, không có gì đáng giận."
Nghĩ một lát rồi lại xóa đi, tôi trả lời cô ấy: "Tôi cũng không muốn chơi đùa, không thì đã tùy tiện lên giường với cậu rồi. Tôi là con trai, kéo quần lên là xong, cậu thì không được."
Cô ấy trả lời: "Tôi chỉ thấy cậu...!cậu có yêu tôi không?"
Chữ "yêu" này quá nặng nề, nhất thời tôi không biết phải xác định thế nào. Tôi có yêu Thích Yên Nhiên hay không? Tôi chỉ hơi thích cô ấy. So với những cô gái lạ khác, cô ấy là một đối tượng quen thuộc khá thoải mái.
Tôi thành thật nói: "Không biết. Ai là vợ tôi thì tôi yêu người đó, nhưng chuyện tương lai bây giờ không thể trả lời cậu được."
Thích Yên Nhiên không trả lời tôi nữa, chắc hẳn là cô ấy giận tôi lắm. Thật sự tôi không dám tùy tiện hứa trước với cô ấy.
Vì chuyện cô tôi mang thai Đoàn Minh Phong năm ấy mà ông nội tôi cực kỳ tức giận. Từ đó về sau, ông liền lập ra quy tắc: hễ là người nhà họ Triệu thì không được bao nuôi phụ nữ rồi có con riêng như những công tử ăn chơi trác táng.
"Yêu đương mà không có mục đích hôn nhân đều là lưu manh không đàng hoàng." Với xã hội hiện đại thì đó là một tư tưởng bảo thủ, nhưng đối với người già thì đây là tư tưởng chịu trách nhiệm với hôn nhân.
Hơn nữa, tôi và Đoàn Minh Phong đã ở bên nhau quá lâu rồi. Em là người cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, nếu tôi nói lời không giữ lời thì em nhất định sẽ thất vọng. Đến lúc đó, em lại giận dỗi không thèm để ý đến tôi, thoát khỏi tầm kiểm soát của tôi, khiến tôi lo lắng sợ hãi. Dần dần tôi cũng quen với việc nói được làm được với em.
Nhưng tôi hiểu lầm một điều: tình yêu và hôn nhân chưa chắc đã hoàn toàn là mối quan hệ đồng đẳng.
Có một số người kết hôn không phải vì yêu, mà là vì muốn có một mái nhà. Con người là loài động vật quần thể, hôn nhân có thể buộc một vài người lại với nhau, sưởi ấm cho nhau, giống như Vương Thủ Trung và bà Đoàn.
Còn tình yêu là một điều mờ mịt nhưng tự do, không bị ràng buộc bởi bất cứ đạo đức hay pháp luật nào. Khi lãng mạn sẽ khiến người ta vui thích, mà khi mong cầu nhưng không đạt được sẽ làm người ta đau khổ tuyệt vọng, ví dụ như cô tôi và Đoàn Minh Phong.
Tôi mặc định rằng nền tảng hôn nhân của tôi chính là tình yêu. Người tôi yêu buộc phải có khả năng khiến tôi nặng tình đến mức khó thoát.
Trong thời kỳ vật chất thiếu thốn, của hồi môn của bà nội tôi chỉ có một chiếc giường gỗ sưa mà cha của bà tự tay làm. Chiếc giường ấy bà nội tiếc mãi không nỡ bỏ, nhưng thời gian đã quá lâu rồi, những mối ghép đã lỏng lẻo, nằm xuống, chỉ cần nhúc nhích một chút là lại kêu kẽo kẹt. Chiếc giường này được mang đến phòng dành cho khách, bảo mẫu dọn dẹp phòng cho tôi và đặt chiếc giường gỗ sưa này ở đó.
May mà tư thế ngủ của tôi nề nếp nên vấn đề không quá lớn. Nhưng vào nửa đêm một ngày nọ, Đoàn Minh Phong chạy đến phòng tôi, nói phòng em có côn trùng, sợ vã mồ hôi.
Tôi biết em sợ côn trùng, vội vàng ngồi dậy đi bắt côn trùng cho em. Đầu óc tôi mụ mị, tìm cả buổi trời cũng không tìm thấy con gì kêu "vo ve" mà em nói cả.
Đoàn Minh Phong trốn bên cửa không dám bước vào: "Chắc chắn nó vẫn còn đó."
Tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể cầm lấy gối của em, tắt đèn bảo em sang phòng tôi ngủ. Trên hành lang, Đoàn Minh Phong vội vã kéo tôi chạy, nói:
"Đi nhanh lên, không nó thấy phòng anh có đèn là sẽ vào theo đó."
Tôi cười không được, khóc không xong: "Nó dám vào, anh đập chết nó."
Đoàn Minh Phong sợ ánh đèn sẽ thu hút côn trùng, phá lệ tắt đèn đi ngủ.
Sau đó, tôi bị đánh thức vô số lần bởi tiếng kêu "kẽo kẹt" của chiếc giường. Đoàn Minh Phong ngủ vẫn "hoang dại" như thế, tôi hận không thể trói chặt tay chân em. Cuối cùng, tôi chỉ có thể ôm chặt lấy em. Từ nhỏ tôi và em ngủ chung một giường đã quen rồi, cũng không thấy có gì lạ. Nhưng sáng sớm khi cô tôi gọi con trai dậy ăn sáng, Đoàn Minh Phong không ở trong phòng, cô liền tìm đến phòng tôi. Cửa vừa mở ra là thấy tay chân chúng tôi ôm quấn lấy nhau.
Hai đứa lớn xác trẻ tuổi sung sức chúng tôi, mà nhất là tôi, chỉ đang mặc quần lót. Tôi vừa mở mắt ra nhìn thấy cô là giật thót, vội vàng kéo chăn đến che đũng quần. Còn chú heo con Đoàn Minh Phong thì vẫn ngủ ưm ưm a a say sưa, lại còn càu nhàu dúi dúi vào lòng tôi nữa chứ.
Tôi gượng gạo rút cánh tay mình đang đặt dưới cổ Đoàn Minh Phong ra, hoảng sợ nói: "Cô, con lớn rồi, cô phải gõ cửa chứ."
Cô giơ tay ra búng lên trán tôi: "Cậu làm chuyện thất đức gì mà không thể cho tôi thấy?"
Tôi: "..."