Chương 30: Nước mắt và nụ hôn đầu

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 30: Nước mắt và nụ hôn đầu

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước đây tôi từng đọc tiểu thuyết của Kim Dung, thoáng thấy mấy chữ "tình nồng không thọ, tuệ cực ắt sẽ đau". Ngày nay, Đoàn Minh Phong đang phải đối mặt với chín chữ này, khiến tôi kinh hoàng tột độ.
Khi say, em từng nói rằng em biết tất cả. Có lẽ từ nhỏ em đã bắt đầu nghi ngờ Vương Thủ Trung không phải cha ruột mình, ngay từ lần đầu tiên hay những lần sau đó em phải chịu ấm ức.
Giá như em cứ ngu ngốc, không suy nghĩ sâu xa như bà Đoàn thì đã đành. Đằng này em lại vừa nghiêm túc vừa nhạy cảm, thông minh đến mức chỉ cần nói một lời cũng có thể đánh lừa tất cả. Không ai ngờ được em lại nói dối như thế.
Sau khi em nói dứt câu "Con đoán thôi", Vương Thủ Trung cứng họng không nói được lời nào. Đoàn Minh Phong chìm trong bi thương, cả hai bên đều tổn thương. Em mỉm cười nói:
"Sau này cả nhà mọi người sống thật tốt nhé, con không can dự nữa đâu."
Vương Thủ Trung gọi em: "Minh Phong...!Không cần phải thế mà, con..."
Bà Đoàn không vừa lòng, giật mạnh em một cái: "Cái đồ ăn cháo đá bát này mà ông còn đi lấy lòng nó sao?"
Đoàn Minh Phong lau nước mắt, tỏ ra tự nhiên: "Đúng rồi, đồ của con hai người đừng vứt đi vội. Qua Tết con sẽ đến đó thu dọn, có một số sách con phải mang đi, có điều...!cũng không có đồ gì quan trọng cả..."
Chữ cuối cùng chưa dứt, em đã không chịu được nữa, nước mắt vội vã lăn dài. Em vùi mạnh đầu vào lưng tôi, nắm tay tôi, nói gần như van xin: "Chúng ta đi nhanh đi, em không muốn ở đây nữa đâu."
Tôi nói: "Được."
Tôi đỡ em lên lưng, đẩy Vương Thủ Trung sang một bên rồi rời khỏi phòng bệnh.
Đoàn Minh Phong nóng hổi như chiếc bánh nướng dán chặt vào lưng tôi. Em khóc nức nở, lúc xuống thang máy cùng một chị y tá, chị ấy còn hiếu kỳ nhìn em rồi cười trộm.
Chị ấy cười vì nghĩ thiếu niên này vẫn còn chưa hết tính trẻ con, vẫn còn ôm người lớn khóc to ở nơi công cộng đông người như một em bé vậy.
Họ đâu biết được khí thế hào hùng của em vừa nãy, cùng với sự quyết tâm và bi thương khi chính em đoạn tuyệt mối quan hệ cha con.
Vương Thủ Trung có tình cha thật lòng đối với Đoàn Minh Phong không? Tôi dám chắc là có. Nhưng tình cảm giữa người với người không phải một đường thẳng. Mối quan hệ cha con vốn đơn thuần sẽ bị bóp méo bởi những sự cố xen vào, xen lẫn giữa cô tôi, bà Đoàn, Vương Ti Điềm – ba người phụ nữ trong một vở kịch – làm sao có thể không rẽ ngang được?
Phải biết rằng giữa người với người, lướt qua nhau là chuyện thường tình. Hôm nay như hình với bóng, tương lai mỗi người một nơi. Nói sâu sắc một chút thì là duyên phận của mỗi người; nói thô một chút thì là có ai không thể rời xa ai được đâu? Chẳng qua là không quá quan trọng mà thôi.
Vậy nên vĩnh hằng mới trở nên đáng quý.
Tôi và em ngồi trong xe, ở một nơi cách biệt với thế giới bên ngoài. Chúng tôi ôm lấy nhau, em mặc sức vùi đầu khóc lớn, làm ướt một mảng lớn áo khoác của tôi. Một tay tôi ôm em, một tay vỗ nhẹ lưng em.
Giây phút ấy, tôi hy vọng em và tôi có thể thân mật không khoảng cách mãi mãi, không chỉ đơn thuần là tình anh em. Tôi sống hơn hai mươi năm, có bốn năm người bạn gái, chưa bao giờ nghĩ đến tương lai với bất kỳ cô nàng nào. Không ngờ người đầu tiên khiến tôi có ý định này lại là Đoàn Minh Phong, xa tận chân trời gần ngay trước mắt. Tôi không kìm lòng được cúi đầu xuống hôn lên đỉnh đầu em.
Đoàn Minh Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt mông lung ngấn lệ. Em chỉ hơi do dự trong một khoảnh khắc rồi hôn tôi. Trái tim tôi run lên, cũng kích động giống như một cậu nhóc chưa từng trải. Tôi ấn lên gáy em, hôn em thật mãnh liệt.
Nước mắt của Đoàn Minh Phong dính trên môi. Tôi véo cằm em, bắt em hé miệng, khuấy đảo vị nước mắt nhàn nhạt cuốn vào miệng, quấn quýt không rời với em.
Đoàn Minh Phong không có chút kinh nghiệm nào. Nhận thức của em về nụ hôn vẫn dừng lại ở nụ hôn trộm vào nửa đêm hôm ấy. Giờ đây, em chỉ há miệng mặc tôi xâm chiếm, đầu lưỡi cũng đáp lại một cách vụng về. Nước bọt chảy thấm ra từ khóe miệng, em nhắm mắt lại, khẽ rên lên những tiếng "ưm ưm" bằng giọng mũi.
Ngay cả tôi cũng không biết tại sao mình lại mất kiểm soát. Vốn dĩ tôi chỉ định an ủi em thôi, sao lại lạc hướng thành ra hôn nhau thế này? Đôi môi Đoàn Minh Phong ửng hồng một mảng lớn. Tôi còn ngại không dám nhìn kỹ, đúng là cầm thú...
Tôi và em lúng túng im lặng suốt đường đi. Mặt em bị đánh vừa đỏ vừa sưng, còn hằn rõ những vết ngón tay đỏ mờ. Vừa vào nhà, bảo mẫu đã kinh hô lên, vội vã đi gói đá lạnh.
Đêm giao thừa bị đánh sưng mặt, cả nhà đều tức tối. Ông bà nội biết lý do, đoán được là do Vương Thủ Trung và bà Đoàn đánh. Ông nội trợn mắt tức giận, tuyên bố phải dạy dỗ Vương Thủ Trung, nhưng bị bà nội bịt miệng kéo đi.
Cái tính như quả pháo của cô tôi, chúng tôi đều lặng lẽ giấu bà ấy. Thế nên khi bà ấy hỏi ai đã đánh, tôi ấp a ấp úng, Đoàn Minh Phong cũng lắp bắp. Tôi và Đoàn Minh Phong nhìn nhau, sự lúng túng ban nãy lại dâng lên lần nữa, có cảm giác như tôi là một tên vũ phu đang bị mẹ vợ chất vấn vậy...
Tôi bịa ra một câu chuyện rằng Đoàn Minh Phong xuống xe bị đâm sầm vào kính để dỗ cô tôi. Vì quá vụng về nên tôi bị cô đánh cho vài cái.