Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 31: Nhật ký và những cảm xúc lệch lạc
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Theo phong tục đêm giao thừa của gia đình tôi, con cháu đều phải quây quần bên ông bà. Năm nào cũng vậy, chúng tôi đều tụ họp ở nhà ông nội. Bảo mẫu đã dọn dẹp phòng ốc từ rất lâu, còn ba mẹ tôi thì cứ đến ngày hai mươi bảy Tết là đã sang ở hẳn. Đợi qua mùng một Tết, sau khi ăn sáng xong, chúng tôi mới đến nhà ông ngoại chúc Tết.
Trước đây, Đoàn Minh Phong thường theo Vương Thủ Trung về Hồ Nam ăn Tết. Mấy năm gần đây thì em chạy đi chạy lại giữa hai bên. Năm nay, sau khi trở mặt, việc em ở lại đây là lẽ đương nhiên.
Vì em thường xuyên ở lại nên phòng ốc luôn được dọn dẹp sạch sẽ. Khi cô không tỉnh táo, cô thường xem em như đứa bé ba tuổi, mua rất nhiều thú bông đặt trên đầu giường cho em. Dưới bếp, mọi người đang chuẩn bị đồ cúng. Tôi lên lầu, mở cửa phòng Đoàn Minh Phong ra, đập vào mắt là một hàng gà, heo, chó, khỉ đang ngồi ngay ngắn. Đoàn Minh Phong đang nằm dựa trên giường chườm đá, nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên.
Tôi nói: "Chà, đang họp hành gì thế này?"
Em ngơ ngác nhìn xung quanh, rồi bật cười, tiện tay nhặt một con khỉ bông ném cho tôi: "Triệu Dịch Lam sao lại đến trễ vậy, trừ điểm!"
Tôi cười cười tiến lại gần, nhìn gò má em: "Sao vẫn còn sưng vậy?"
Tôi đứng bên giường, cúi người xuống nhìn em. Bỗng nhiên, Đoàn Minh Phong kéo cổ tôi, muốn lôi tôi xuống giường. Vì tôi đang che tầm nhìn, em không biết cô đang ở phía sau tôi, nhưng tôi thì biết chứ! Tôi vội vàng chống tay lên giường: "Bụi bặm lắm, dơ."
Đoàn Minh Phong giả vờ điếc, ngượng ngùng chu môi lên.
Chết thật, hại tôi vừa tránh né vừa nhanh trí nắm cổ áo kéo em ngồi dậy cho bằng được. May mà sức tôi khỏe đấy, tôi hô to: "Cô ơi! Cô xem con trai cô không chịu thay đồ ngủ mà nằm lên giường này!"
Đoàn Minh Phong và cô ngơ ngác nhìn nhau, ngẩn người mất nửa ngày trời mới đồng thanh nói: "Làm gì mà hung dữ quá vậy!"
Tôi: "..."
Thật nông nổi và ma quỷ, tôi nóng đầu lên liền hôn môi Đoàn Minh Phong, giờ hối hận không thôi.
Em giống như một bụi dây leo, vẻ ngoài nhã nhặn trầm tĩnh, nhưng khi có một điểm tựa là lập tức quấn lấy một cách nhiệt tình. Suy cho cùng thì em cũng nhỏ hơn tôi sáu tuổi, không hề chú ý gì đến người lớn trong nhà. Việc em thể hiện tình cảm công khai như vậy khiến tôi cũng phải sợ.
Tối giao thừa, em nhất định đòi ngủ với tôi, mà lại không hề an phận, cứ cọ cái chân trần trụi ấy tới lui trên người tôi. Tôi biết em từ nhỏ đã ngủ như vậy rồi, nhưng cứ cảm thấy có gì đó khác so với trước đây.
Tôi cũng đâu phải Liễu Hạ Huệ, bị em cọ xát đến bốc hỏa cả bụng rồi mà tôi lại không dám làm bậy ở nhà ông nội. Hai ba giờ sáng, tôi thức dậy tìm một bộ đồ ngủ mặc vào, có trời mới biết tôi đã bao nhiêu năm không mặc đồ ngủ rồi.
Đầu tôi như muốn nổ tung, tôi lấy quyển nhật ký của Đoàn Minh Phong giấu trong áo khoác ra, rồi đi vào nhà vệ sinh, tuốt một hiệp, sau đó ngồi trên bồn cầu trầm ngâm.
Đừng nói Đoàn Minh Phong là một đứa con trai, riêng với thân phận em là em họ tôi thôi, tôi mà muốn có gì đó với em thì đó đều là tội tày trời, đáng bị phanh thây xẻ thịt.
Nhưng chính tôi cũng không rõ mình bắt đầu nảy sinh tình cảm với Đoàn Minh Phong từ khi nào, tựa như không có nguồn gốc, không có khởi đầu, nhưng lại tự nhiên như nước chảy thành sông.
Xa cách nhiều năm không mở nhật ký ra, mặc dù sớm biết Đoàn Minh Phong đã có tình cảm với tôi. Nhìn từng câu từng chữ vụng về, từ nghi ngờ đến suy đoán rồi đến xác định, mãi đến khi em cố chấp viết ra câu vừa tội nghiệp vừa dễ thương kiểu "không thích Triệu Dịch Lam tốt với người khác" như thế này, trong lòng tôi vẫn cảm xúc lẫn lộn.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn vào gương nhà tắm, tôi mới phát hiện ra mình đã không nhịn được mà mỉm cười.
Tôi lật tiếp, em viết đến lần Vương Thủ Trung đi công tác về mua quà cho Vương Ti Điềm, nhưng lại không mang cho em. Em viết:
"Tôi ở với mẹ một tháng rồi, luôn nhớ rằng ngày 29 tháng 2 ba sẽ về Nam Kinh. Tôi đặc biệt về nhà để gặp ba, nhưng ba không ngờ tôi sẽ đột nhiên về, thật không đúng lúc.
Nếu sớm biết như vậy...!tôi đã không tự làm mình mất vui rồi. Ba nói chia một ít quà của Vương Ti Điềm cho tôi.
Vương Ti Điềm không chịu, tôi cũng không chịu.
Cái gì cũng vậy, tình yêu cũng vậy, nếu không phải dành cho riêng tôi thì tôi không cần."
Người ta hay nói càng thiếu cái gì thì sẽ càng để ý cái đó. Đoàn Minh Phong thiếu thốn tình cảm, vậy nên em rất nghiêm khắc với tình cảm, và cũng vì thế mà em mới nói ra những lời bất cần, không kiêng kỵ như vậy.
Con người ta đều thích mọi việc suôn sẻ, bạn bè sung túc, có qua có lại, đôi bên cùng có lợi.
Từ đó, xã hội mới hay thích khéo đưa khéo đẩy, xem người vụng về ăn nói là "không biết điều". Nhưng Đoàn Minh Phong cứ phải ngược đời như vậy đó, ai không hiểu sẽ tưởng em thanh cao tự kiêu.
Thật ra, em chỉ là sợ bị phụ lòng mà thôi.
Tôi lật đến trang nhật ký cuối cùng, là lúc em hôn trộm tôi xong tôi không cho em ngủ chung giường với mình. Em liền giận dỗi chạy về nhà Vương Thủ Trung, tôi nhìn kỹ một lúc thì cười không được mà khóc cũng không xong.
Em viết: "Triệu Dịch Lam, em biết anh thức rồi, em hôn anh đấy thì sao nào? Em thích anh đấy, nếu anh cũng thích em thì là tốt nhất...! Còn không thích thì thôi! Cùng lắm sau này em nhịn lại thôi!"
"Hừ! Anh lén xem trộm nhật ký của em bị em bắt được rồi! Hòa rồi nhé!"
Tôi gần như có thể tưởng tượng được dáng vẻ em vừa tức giận trằn trọc trở mình, vừa ấm ức rơi lệ lúc ấy. Em tức tới mức nửa đêm thức dậy lật quyển nhật ký ra, vừa hừng hực khí thế viết lại cảm xúc của mình, vừa tính toán xem làm sao để bỏ quyển nhật ký lại, lại sợ tôi ngốc quá không giải được mật khẩu nên đặt một cái mật khẩu mà cả thế giới ai cũng biết.
Nhưng lúc đó, tôi chỉ một lòng nghĩ xem làm sao để uốn nắn em lại thôi, rầu rĩ không dám về Nam Kinh thăm em. Không ngờ rằng em lại thẳng thắn "không thích thì thôi" như vậy. Nếu như tôi đọc nhật ký của em sớm hơn vài năm thì có lẽ tôi cũng đã cười vui vẻ sau đó "thôi" với em rồi.
Nhưng trùng hợp thay, tôi cũng đã lên men tình trong "hũ mập mờ" này, đi lệch với đạo nghĩa.