Chỉ Hại Em Thôi Nhé

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chỉ Hại Em Thôi Nhé

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi 25 tuổi, Đoàn Minh Phong 19 tuổi. Kể từ khi chúng tôi vượt qua giới hạn, bức màn che đã hoàn toàn bị xé toạc. Những cử chỉ thân mật thông thường không còn đủ để thỏa mãn chúng tôi nữa.
Chỉ cần tôi không bận công tác, mỗi tối tôi đều đến trường đón em tan học. Đoàn Minh Phong là nam thần của trường, có lần tôi đang dựa cửa xe hút thuốc thì thấy em bị một đám người đuổi theo chụp ảnh, họ đuổi mãi đến tận cổng trường. Đoàn Minh Phong vội vã chui vào xe như chuột, giục tôi lái nhanh. Tôi vẫn thản nhiên dập tắt điếu thuốc, trò chuyện vài câu với mấy cô bé đó rồi chỉ đường cho họ đi hướng khác.
Mấy cô bé trẻ tuổi nhiệt tình, chẳng nói thêm lời nào đã lập tức chạy đi, đúng là đáng yêu.
Đôi lúc cũng có cô bé dạn dĩ quay lại hỏi số điện thoại của tôi. Đoàn Minh Phong rất bực bội, nói tôi dụ dỗ nữ sinh đại học, hành vi thật đáng ghét.
Tôi cười: “Chỉ có em mới được trêu hoa ghẹo bướm thôi sao? Hôm nào anh tìm cho em một chị dâu học đại học nhé, đến lúc đó em phải cảm ơn anh đã làm mối đấy.”
Tôi chỉ nhất thời nói bừa cho sướng miệng rồi hối hận khôn nguôi. Đoàn Minh Phong, một là sẽ ngoan ngoãn khiến người khác vô cùng hài lòng, hai là một khi đã quậy thì phải quậy cho đục nước mới chịu.
Nửa học kỳ sau năm nhất đại học, em tham gia vào một đội chơi trống.
Tôi đã mua cho em một bộ trống để ở nhà.
Kết quả là sau khi chán, em cứ để bộ trống ở đó không chơi, chỉ khi nào tức giận mới cố ý đánh trống ầm ĩ. Tôi phải đeo tai nghe vào mới miễn cưỡng chịu đựng được, mà cũng không tránh khỏi việc hàng xóm đến phàn nàn. Tôi vội vàng chạy vào thư phòng kéo em ra.
“Làm phiền hàng xóm rồi,” tôi nói.
Đoàn Minh Phong vẫn chưa thỏa mãn, cứ quay đầu lại: “Em đang có cảm hứng mà.”
“Đừng đừng đừng, mai rồi chơi tiếp nhé, đánh nhiều quá sẽ mỏi tay đấy.”
“Em không mỏi, em còn đánh được nữa!”
Đoàn Minh Phong khẽ ư ử phản kháng, nhân lúc tôi không chú ý thì lại chạy vào. Tôi nhào đến ôm eo em lại bằng một tay, tay còn lại nhanh nhẹn khóa cửa thư phòng rồi rút chìa khóa bỏ vào túi.
Sau đó tôi kéo em ấy ném lên sofa: “Nghỉ một chút đi, em không mệt nhưng anh mệt.”
Đoàn Minh Phong giơ chân lên giẫm lên lưng tôi, nhàn nhã như một chú mèo con vờn, đạp từ vai đến eo. Tôi đang định khen em xoa bóp cũng khá đấy, thì em lại vươn chân quấn lấy eo tôi, cọ mắt cá chân lên đũng quần tôi, vừa như cố ý vừa như vô tình:
“Lúc anh dụ dỗ nữ sinh trông cũng phong lưu tự tại quá nhỉ, không nhận ra là đã có tuổi rồi, lực bất tòng tâm chứ sao.”
Thử hỏi có người đàn ông nào chịu được sự thách thức này? Trẻ con không nghe lời, dỗ ngọt thế nào cũng không được, chắc chắn là đang muốn ăn đòn rồi.
Tôi cởi quần em ra, đánh vào mông em một trận. Đoàn Minh Phong hét ầm ĩ nói tôi bắt nạt em, tôi đè em trên sofa hành một trận. Tóc em rối bù như tổ quạ rồi mà vẫn còn 'líu lo' thách thức tôi.
Tôi cởi áo ra lót dưới hông em: “Xem ra em vẫn còn sức, vậy chúng ta tiếp tục nào.”
Ban đầu Đoàn Minh Phong còn đủ tỉnh táo để mắng tôi là “Đồ lưu manh hèn hạ Triệu Dịch Lam”, nhưng cuối cùng chỉ còn biết khóc xin tha, gọi tôi “Anh ơi” thôi.
Em yếu ớt nằm úp sấp trên người tôi, mồ hôi nhễ nhại trên sống lưng em run rẩy trong dư âm còn sót lại sau khi lên đỉnh:
“Nữ sinh viên… không chịu nổi sự giày vò này của anh đâu, đừng làm hại người khác.”
Tôi bế em đi tắm, nâng cái mông ê ẩm của em lên, gel bôi trơn và tinh dịch chảy ra đầy tay. Tôi cười: “Được, chỉ hại em thôi nhé.”
Ngón tay tôi chọc chọc vào nơi đã sưng đỏ đó, em nâng mông lên theo bản năng, khẽ ư ư xin tha.
“Muốn nữa không?” Tôi ác ý trêu chọc em.
“Thêm lần nữa đi.”
Đoàn Minh Phong nghiêng đầu lên vai tôi, chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều. Em đã mệt tới mức thiếp đi rồi.
Tôi nghĩ: Cuối cùng cũng chịu dừng lại.
Những ngày tháng ở bên cạnh Đoàn Minh Phong dường như không bao giờ thấy chán. Tôi không phải là người phóng túng dục vọng, trước đây khi có bạn gái, tôi luôn rất bình tĩnh, không hề vội vàng đưa họ lên giường.
Còn với Đoàn Minh Phong thì chúng tôi lại bị hút nhau như hai cực của nam châm, hận không thể ngày nào cũng phải ân ái một hiệp mới được. Có lẽ là vì quá thích, tình yêu vô hình trung đã thôi thúc dục vọng, thúc giục hai trái tim trong lồng ngực muốn tựa sát vào nhau.
Tình yêu bí mật, không công khai nhưng ngọt ngào này đã kéo dài suốt ba năm. Tôi lấy lý do bận công việc để đối phó với những lời giục cưới của người lớn.
Năm Đoàn Minh Phong học năm tư đại học, cấp trên quyết định giữ tôi lại làm kỹ sư kỹ thuật cố định cho sở nghiên cứu Nam Kinh, không cần phải thường xuyên đi công tác nữa.
Mẹ tôi lập tức thông báo cho mấy cô dì ở nhà sắp xếp xem mắt cho tôi.
Tôi không coi đó là chuyện gì to tát, chỉ gặp mặt vậy thôi, không thể không nể mặt người lớn được. Tôi chỉ gặp mặt ăn bữa cơm, cũng không có ý định gì sau đó nữa.
Nhưng Đoàn Minh Phong đa nghi nên đã quậy mấy lần. Từ nhỏ em đã thiếu thốn cảm giác an toàn, những năm gần đây ở bên tôi tôi còn tưởng em đã đỡ hơn nhiều rồi. Ai ngờ lại giống như một cái lò xo bị nén bỗng nhiên bật trở lại, giống như bị tẩu hỏa nhập ma vậy.