Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 39: Lời Thú Nhận Nửa Đêm
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Hiểu Ngôn nhắn tin cho tôi, cô ấy nói có chuyện muốn gặp mặt trực tiếp để nói, tôi đã đồng ý.
Chiều ba giờ, chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cà phê gần chỗ cô ấy làm.
Nửa tháng nay, dì hai và mẹ tôi thỉnh thoảng đều hỏi về tiến triển giữa tôi và cô ấy. Tôi chỉ cười qua loa cho có lệ, nghĩ bụng tránh được mồng một không tránh được ngày rằm, đúng lúc nhân cơ hội này nói rõ ràng mọi chuyện, cũng đỡ lãng phí thời gian của cả hai bên.
Tôi không biết Đoàn Minh Phong đã xem điện thoại của tôi khi nào. Em đang viết code trong thư phòng để tham gia một cuộc thi lập trình của các trường cấp ba. Công việc của tôi thỉnh thoảng cũng phải viết code, nhưng tôi dùng C còn em thì dùng JAVA.
Em quen thói giở trò, quấn lấy tôi nhờ tôi giúp em làm từ điển số liệu, rồi đưa yêu cầu của giáo viên hướng dẫn cho tôi tham khảo.
Lúc đó, tôi đi lấy một cốc nước. Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường. Khoảng gần đến giờ cơm trưa, Đoàn Minh Phong rất tự nhiên xoa bụng nói mình đói, sau đó cầm điện thoại của tôi lên bảo đặt đồ ăn đi. Tôi đang nhìn máy tính nên tùy ý gật đầu.
Em chậm rãi đi ra ngoài, rồi quay người đóng cửa lại.
Tôi đang định hỏi em đóng cửa làm gì thì nghe thấy tiếng chìa khóa xoay. Sững sờ một lúc, tôi mới kịp phản ứng: mình đã bị nhốt rồi.
Tôi đã khuyên nhủ nhẹ nhàng rồi, cũng đã đập cửa trong cơn giận bùng cháy rồi, nhưng Đoàn Minh Phong vẫn không chịu mở cửa. Em từ chối nói chuyện với tôi, còn cắt hết tất cả đường dây mạng trong nhà, chặn đứng luôn ý định tôi dùng máy tính liên lạc với bên ngoài.
Tôi nghĩ có lẽ mình đã quá nuông chiều em, khiến em càng lúc càng không kiêng nể gì. Em làm nũng ghen tuông một chút thì có thể xem là tình thú, nhưng nhốt tôi lại thế này thì không hề dễ thương chút nào. Chuyện gì mà quá thì cũng không tốt, làm ầm ĩ quá nhiều tôi cũng thấy mệt mỏi, phiền chán.
Rạng sáng, em đến mở cửa. Tôi đứng bên cửa sổ hút thuốc, không bật đèn.
Tôi không quay đầu nhìn em. Em nói em phải đi rồi.
Qua làn khói thuốc lượn lờ vấn vít, tôi cảm thấy chuyện này xảy ra thật không chân thực, cứ như trong mơ vậy.
Cơn phiền chán, bực bội ập đến, tôi không khỏi bật cười:
"Chưa đủ nữa sao? Nửa đêm rồi còn muốn đi đâu?"
Đoàn Minh Phong nói: "Em không biết... hình như em không có nhà. Anh phải tìm bạn gái rồi, ở đây cũng không phải nhà em."
Tôi dập đầu thuốc vào khung cửa sổ, đốm sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm cũng vụt tắt.
Tôi quay đầu nhìn em. Dưới ánh trăng phảng phất, tôi như trông thấy em đang đeo ba lô, trông giống như muốn bỏ đi thật vậy.
Tôi nói: "Nhiêu đó đủ rồi, về phòng ngủ ngoan đi, nhân lúc anh chưa bộc phát cơn giận."
Em rất ngoan cường, lặp lại một lần nữa: "Em muốn đi."
Tôi nói: "Vì cái gì? Vì một người phụ nữ chẳng có chút liên quan gì sao? Anh gặp cô ta chẳng qua chỉ là để từ chối cô ta mà thôi, em tưởng anh muốn làm cái gì? Vì chuyện cỏn con này mà nhốt anh ở nhà, em có bản lĩnh rồi đấy nhỉ.
Hôm nay anh chỉ đi gặp một người phụ nữ thôi. Trước đây anh đã gặp nhiều rồi, sau này anh gặp cũng chẳng ít đâu. Em có thể làm gì nữa? Giám sát anh suốt hai mươi bốn tiếng sao?"
Đoàn Minh Phong và tôi giằng co nhau một lúc lâu, bỗng nhiên em nói: "Anh không hiểu."
Tôi tức muốn bật cười, tức đến độ đầu đau như búa bổ, lười lảm nhảm với em nữa. Cái tính của Đoàn Minh Phong này còn ngoan cố hơn con lừa, ở đây lời qua tiếng lại với em không bằng tự giữ bình tĩnh. Tôi chỉ tay:
"Cút đi ngủ nhanh lên, đừng để anh phải nói đến lần thứ ba."
Đoàn Minh Phong quả là có bản lĩnh, không hề có chút xoay chuyển gì, quyết tâm phải quậy cho ra trò. Nửa đêm nửa hôm, em nói ra một câu kinh người:
"Em nói với mẹ rồi."
Tôi: "?"
"Chuyện của em với anh."
Giọng nói của em bất ổn, dừng một lúc rồi lại nói tiếp: "Còn anh? Khi nào thì anh mới nói với ba mẹ anh đây?"
Một lúc lâu sau, tôi vẫn chưa thể phản ứng được. Sau đó tôi nói gì ấy nhỉ, tôi nói:
"Em điên rồi."