Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 38: Cậu Em Ghen Tuông Quậy Phá
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù tôi đã từ chối bốn cuộc xem mắt trong một tháng, cũng không tránh khỏi việc có người quá nhiệt tình, trực tiếp dẫn đối tượng xem mắt về tận nhà tôi với lý do rất hay là 'tiện đường ghé chơi'.
Khi đó, tôi đang ôm Đoàn Minh Phong ngồi trên đùi, đảm bảo sẽ không đi xem mắt nữa. Thậm chí tôi còn bỏ luôn khóa màn hình, để em có thể xem lịch sử trò chuyện của tôi bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Tôi tự nhận mình sống ngay thẳng, không có gì phải giấu giếm cả.
Tôi nói: 'Nếu là người khác, anh thà chia tay cũng không cho xem điện thoại đâu, em hiểu ý anh không?'
Đoàn Minh Phong đang lật qua lật lại nghịch điện thoại của tôi, nghe vậy thì ngón tay gõ lên màn hình, nhìn tôi: 'Ai thèm xem điện thoại của anh chứ? Anh muốn chia tay với ai? Anh lén lút quen bạn gái rồi đúng không?'
Tôi thấy có gì đó không ổn liền vội vàng nói: 'Em đừng vu oan cho anh, nghĩ đi đâu thế chứ, ý anh là...'
Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, tôi ngẩn người. Chỗ tôi ở đây hiếm khi có khách đến, vì Đoàn Minh Phong không thích có người khác đến nhà, chê bẩn, nên tôi chưa bao giờ mời ai về nhà cả.
Đoàn Minh Phong cau mày, nghi hoặc nhìn tôi, sau đó nhảy xuống khỏi đùi tôi chạy đi mở cửa.
Tôi vừa mới 'mây mưa' với em hồi sáng, em thì đã ăn mặc gọn gàng rồi, còn tôi vẫn chỉ đang mặc quần lót. May mà tôi nhanh tay nhanh chân, chống lên lưng ghế sofa phóng vèo chạy về phòng ngủ.
Tôi luống cuống mặc quần áo vào, Đoàn Minh Phong đã mở cửa ra rồi.
Tôi vừa chỉnh lại quần áo vừa đi ra ngoài, tôi cứ tưởng là ban quản lý nên không để tâm.
Tôi nói: 'Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, phải có ý thức đề phòng, nhìn qua mắt gắn cửa trước rồi hãy mở cửa. Mặc dù anh có ở nhà thì không sao, nhưng em phải biết tập thói quen này...'
Sắc mặt Đoàn Minh Phong vô cảm.
Dì hai tôi, và một cô gái tóc xoăn dài đang cười dịu dàng.
Tôi chỉ sững sờ đúng ba giây rồi mới gượng cười chào hỏi khách, nói: 'Dì...! Sao dì lại đến đột ngột thế?'
Dì hai đặt hộp quà lên tủ để giày, sau đó hất đầu về phía sau nói: 'Mẹ con đang ở phía sau, sắp đến rồi.' Dì ấy nhìn thấy Đoàn Minh Phong đang đứng ngây ngốc bên cạnh thì cũng lịch sự cười tủm tỉm bắt chuyện.
'Ui chà, em họ con đây đúng không? Lớn thế này rồi đó hả, cũng đẹp trai quá trời hen.'
Đôi mắt đẹp như lá liễu đang nhìn thẳng chằm chằm vào tôi, như đang tra hỏi lương tâm tôi.
Tôi thầm than 'thôi xong rồi', vừa mới dỗ xong em mà giờ sắp có thêm một màn 'gió tanh mưa máu' nữa rồi.
Thằng nhóc chết tiệt Đoàn Minh Phong này, người lớn nói chuyện mà cũng không biết 'ừ hử' lấy lệ gì cả. Tôi kéo em ra phía sau mình, hàn huyên vài câu với dì.
Cô gái kia họ Lương, tên là Lương Hiểu Ngôn, tốt nghiệp trường mỹ thuật, trông cũng không phải đẹp tuyệt trần. Cô gái quấn một chiếc khăn choàng cổ họa tiết caro, trông rất có khí chất.
Cô ta mỉm cười đánh giá nơi ở của tôi, rồi lại liếc mắt nhìn Đoàn Minh Phong mấy lần.
Dáng vẻ lạnh lùng xa cách của Đoàn Minh Phong giống như bức tượng điêu khắc, tinh tế, thon gọn, giữa hai hàng lông mày có nét gì đó hơi xa cách, vô tình nhưng lại động lòng người.
Đương nhiên tôi biết em cuốn hút đến mức nào. Nói thật, không phải chỉ có mỗi Đoàn Minh Phong biết ghen, tôi cũng không thích con gái nhìn em chằm chằm như thế.
Mẹ tôi xuống hầm gửi xe nên lên trễ một chút. Đoàn Minh Phong thì khá nhiệt tình với mẹ tôi, làm nũng gọi 'mợ'. Mẹ tôi tiến đến sờ đầu em nhưng ánh mắt lại liên tục đảo giữa tôi và Lương Hiểu Ngôn. Chủ đề hôm nay của bà không liên quan đến Đoàn Minh Phong, chỉ tiện hỏi em một câu sao lại ở đây, chắc là thấy em 'kỳ đà cản mũi'.
Tôi nói: 'Cuối tuần không có tiết nên đến chỗ con chơi.'
Mẹ tôi ngồi xuống không nói được mấy câu đã muốn dẫn dì hai và Đoàn Minh Phong đi chợ, rõ ràng là muốn để tôi và Lương Hiểu Ngôn có không gian riêng.
Đoàn Minh Phong cúi đầu từ đầu đến cuối, mặc kệ mẹ tôi kéo em ra ngoài. Em chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, mặc chiếc quần thể thao của tôi. Giữa mùa thu thế này mà mặc ít như vậy ra ngoài sẽ rất lạnh, em làm lơ chiếc áo khoác tôi đưa, trực tiếp đi ra ngoài.
Quả nhiên tối vừa về đến đã hắt hơi. Em vẫn không thèm ngó ngàng đến tôi, cầm khăn lên đi tắm.
Tôi cố ý dặn em phải tắm nước ấm. Một lúc sau vẫn không nghe thấy tiếng máy nước nóng kêu, chỉ có tiếng vòi sen. Ý thức được có gì đó không đúng, tôi mở cửa đi vào.
Thằng nhóc này đang xối nước lạnh vào người, toàn thân ướt đẫm, da lạnh tới mức tái xanh, trông như con quỷ nước.
Tôi rất ít khi nổi cáu với em.
Tôi tức giận quát lên mấy câu.
Rõ ràng em đang cố ý làm mình bệnh để dọa tôi. Tôi bật nước nóng rồi dội về phía em, em trốn đến góc phòng tắm giơ tay lên chắn nước lại. Tôi vẫn vặn tay em lại, nước ấm xối từ đầu đến chân ngay tức khắc. Tôi nổi nóng mắng em:
'Cảm rồi còn đi tắm nước lạnh, đầu óc có vấn đề rồi phải không? Chà đạp bản thân như vậy có thú vị lắm không? Vui không?'
Thế mà em lại gật đầu, cay đắng nhếch mép: 'Vui chứ...! Triệu Dịch Lam, em cực kỳ thích nhìn thấy anh tức giận.'
Tôi như con rắn bị nắm ở điểm chí mạng, tức muốn bốc khói mà lại không có chỗ để bộc phát. Tôi giơ cao tay.
Mặt em biến sắc, ngẩng đầu lên: 'Anh đánh đi...! Đánh đi, từ nhỏ đã có nhiều người đánh em rồi, thêm anh nữa cũng chẳng sao đâu.'
Em nói rất ngoan cường, nhưng nào ngờ viền mắt lại đỏ cả lên rồi. Tôi hung hăng kéo em vào lòng, nghiến răng nghiến lợi: 'Đoàn Minh Phong, mẹ nó anh muốn đánh em thật đấy.'
Cơ thể Đoàn Minh Phong toát ra một sự lạnh lẽo, như thể cái lạnh ấy tản ra từ bên trong. Dù tôi có đang ôm em tắm nước nóng cũng vẫn cứ lạnh. Em khóc thút thít một lúc, nói:
'Anh không nỡ đánh em đâu...! Em biết.'
Đúng vậy, em biết tôi yêu em, nên em mới được chiều quá hóa hư, nhưng tôi có thể làm gì khác được đây?
Khi tình ý nồng đậm đến mức không thốt nên lời, tôi làm tình với em. Tâm trạng của em rất tệ, cứ bảo tôi làm thật sâu. Rõ ràng đùi em đã run lẩy bẩy vì đau rồi, tôi dừng động tác lại mà cơ thể em vẫn đang 'nghênh đón'.
'Đau không?'
Tôi hôn lên cơ thể em.
Hôn lên đầu ngực nhạy cảm của em, an ủi vỗ về em.
Đôi mắt Đoàn Minh Phong như vô hồn, em nâng đôi chân lên móc vào eo tôi, ngón tay luồn vào tóc tôi, thỉnh thoảng rên vài tiếng 'ưm ưm' bằng giọng mũi. Tôi cắn lên ngực em kéo nhẹ, em ưỡn lưng dâng ngực vào miệng tôi:
'Đau...! Lần đầu tiên làm em đau lắm, nhưng em rất vui. Em càng đau thì anh sẽ càng mất kiểm soát, điều đó chứng tỏ anh rất muốn em.'
Suy nghĩ này quả thực khiến tôi kinh ngạc. Tôi hơi dừng lại một chút, chống người dậy hôn lên môi em.
Dục vọng đang tì vào điểm nhạy cảm bên trong cơ thể em không ngừng nghiền ép:
'Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, làm em thoải mái mới là quan trọng nhất.'
Sau khi xong xuôi, chúng tôi ôm nhau vuốt ve an ủi. Đoàn Minh Phong đi vào thư phòng lấy quyển nhật ký ra. Đó là một quyển mới, quyển cũ vẫn nằm trong ngăn bàn của tôi.
Em mở ra lấy vài tờ giấy đã ngả vàng. Đó là mấy trang giấy được viết trong cuốn nhật ký cũ. Tôi nhớ từng có vài trang bị xé đi, nghĩ chắc hẳn là mấy trang này rồi, thì ra em vẫn giữ chúng.
Mấy trang đó viết về việc em cố ý bệnh như thế nào, cố ý chọc tức tôi, cố ý bám lấy tôi ngủ chung giường, và cả sự chống đối với Kiều Thu Vũ và Thích Yên Nhiên.
Em viết rất tiêu cực, toàn là những mưu kế muốn 'bẻ cong' anh họ của mình. Hèn gì em không cho tôi xem.
Tôi đọc một đoạn cực kỳ cực đoan trong số đó: '...Lúc tôi bị bệnh, Triệu Dịch Lam luôn rất thân thiết. Tôi thích nhìn thấy dáng vẻ anh lo lắng cho tôi, chứ không anh sẽ bị người khác cướp mất...'
Tôi vừa tức vừa buồn cười, hôn cục nợ nhỏ đang nằm trong lòng. Tôi nói: 'Đoàn Minh Phong, em viết thế này hơi đáng sợ đó. Lỡ như anh trai thẳng cứng rắn chỉ thích con gái thôi thì em phải làm sao?'
Đoàn Minh Phong lim dim đôi mắt muốn ngủ, nhỏ giọng đáp: 'Em thông minh như vậy, nhất định sẽ bẻ cong được anh.'
Tôi đặt giấy lên tủ đầu giường, tách đôi chân em ra, thúc mạnh vào trong.
Đoàn Minh Phong đã làm được. Em không chỉ đã 'bẻ cong' được tôi, mà em còn khiến tôi chết mê chết mệt.
Trong lòng tôi sớm đã xem em là tình yêu của cả một đời. Từ giờ về sau, người khác sao có thể lọt vào mắt tôi nữa.
Nhưng dù tôi đã nói hết nước hết cái những lời thật lòng, Đoàn Minh Phong quay đầu là vẫn quậy phá như cũ.
Lương Hiểu Ngôn gửi tin nhắn hẹn gặp tôi, Đoàn Minh Phong trực tiếp khóa tôi lại trong thư phòng.