Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 44: Cơn giận và sự trừng phạt
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người gọi cho tôi là một chàng trai khoảng hai mươi tuổi, đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác jean rộng thùng thình và quần rách, đang ôm một cô gái trang điểm đậm. Trông họ cứ như một cặp sinh viên đại học.
Họ đứng ở cửa quán bar đón tôi. Cô gái ôm cánh tay chàng trai, cau mày như đang quở trách. Tôi gọi điện thoại lại, thấy chàng trai nghe máy thì liền bước nhanh về phía họ.
Quán bar vô cùng ồn ào. Sắc mặt tôi rất tệ. Đoàn Minh Phong đang ngồi dưới đất, nửa thân trên gục vào sofa. Xung quanh chỗ này trống trải, trên bàn la liệt hơn chục chai rượu đã cạn. Khi tôi đến, có một kẻ đang ngồi xổm bên cạnh, lục lọi túi quần em. Nhìn là biết hắn đang nhân lúc người ta say xỉn mà muốn "tiện tay cầm nhầm", sờ soạng khắp nơi.
Tôi nén giận, đạp một cái khiến tên kia ngã sóng soài. Hắn bò dậy chửi bới ầm ĩ, nhưng vừa nhìn thấy tôi thì ba chân bốn cẳng chạy mất. Tôi cúi xuống bóp cằm Đoàn Minh Phong kiểm tra. Em say như chết, trên mặt còn vương mấy vết son. Tôi hỏi:
"Ai làm?"
Cô gái kia có lẽ sợ tôi nên trốn ra phía sau. Chàng trai liên tục xua tay: "Huynh trưởng ơi, chúng tôi chẳng làm gì cả đâu! Cậu ấy bị choáng váng, tôi còn giúp cậu ấy liên lạc với huynh đây này. Vì đợi huynh mà bạn gái tôi giận dỗi luôn rồi đấy, tôi là người tốt mà."
Cô gái đánh nhẹ vào người chàng trai, lầm bầm: "Em đâu có giận dỗi hồi nào..."
Chàng trai kể: "Bạn huynh tự thuê một bàn, nhiều người đến bắt chuyện làm quen với cậu ấy lắm. Chúng tôi...hehe, ké bàn một chút thôi. Trai đẹp mà, bàn này toàn con gái đến, thay phiên nhau uống với cậu ấy nên cậu ấy say mèm, nói lảm nhảm gì đó. Có một chị ca sĩ đến uống vài ly, bảo cậu ấy dễ thương rồi hôn cậu ấy.
Đột nhiên cậu ấy nổi giận, bảo chúng tôi cút hết đi. Lúc ngã dưới đất, tôi định đỡ cậu ấy ngồi dậy nhưng cậu ấy không cho ai chạm vào. Sau đó, cậu ấy vừa khóc vừa cười, mấy cô gái sợ quá chạy hết rồi."
Thái dương tôi đau nhức âm ỉ, không biết là tức giận nhiều hơn hay đau lòng nhiều hơn. Hít sâu một hơi, mùi nước hoa, son phấn lan tỏa trong không khí, hòa trộn với mùi rượu, khiến người ta choáng váng.
Mặc dù rất vô lý, nhưng đúng là chuyện mà thằng nhóc điên này có thể làm.
Tôi đỡ Đoàn Minh Phong dậy. Em đã ngất lịm, mềm oặt như một đống bùn nhão. Cặp tình nhân kia chắc sợ chúng tôi làm phiền nên đã chuồn mất rồi.
Trên đường lái xe về, tôi càng nghĩ càng tức giận. Trong quán bar, người tốt kẻ xấu lẫn lộn, tôi từng nghe và cũng từng chứng kiến rất nhiều chuyện tởm lợm. Hôm nay may mắn là em chỉ bị con gái ôm hôn vài cái, còn bị kẻ trộm sờ túi.
Nếu em là con gái, gặp phải mấy gã bỉ ổi say xỉn thì không chừng đã bị người ta lợi dụng rồi.
Từ nhỏ em đã ngoan ngoãn, không thích hòa nhập. Người lớn trong nhà, bao gồm cả tôi, đều cưng chiều em như trứng mỏng. Giờ đây em đã lớn, cũng 'bung lụa' hơn. Muốn chơi thì cũng không phải là không được, nhưng chơi mà không có chút phòng bị nào thì sao tôi không nóng ruột nóng gan cho được?
Mặc dù trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng trước một đống bùn nhão đó, tôi cũng chẳng thốt nên lời.
Tôi đỡ em về nhà. Lúc tắm, em nôn một lần, nhắm mắt mơ màng đấm đá tứ tung.
"Đừng chạm vào tôi...! Huynh là ai...! Hả? Huynh đừng...! sờ tôi..."
"Ngoan ngoãn một chút đi." Tôi gầm nhẹ.
Em bắt đầu khóc hu hu, lầm bầm gì đó tôi nghe không rõ. Tôi lạnh mặt, không để ý đến em. Dằn vặt một hồi lâu mới tắm rửa cho em sạch sẽ được, rồi quăng em lên giường. Không biết có phải do uống nhiều quá hay không, làn da trắng trẻo của em ấn vào là đỏ ửng lên một đường. Cơ thể trần truồng nằm đó thật sự rất chướng mắt.
Trước mắt tôi hiện lên hình ảnh người phụ nữ ôm lấy em hôn môi. Nếu như em cởi sạch lên giường với người khác...! Tôi nhắm mắt lại, giật chăn đắp lên người em, rồi đi vào nhà tắm cởi chiếc áo sơ mi và quần đã ướt đẫm này xuống.
Tôi đã hơn nửa tháng không gần gũi Đoàn Minh Phong. Em nằm sấp úp mặt xuống. Tôi nắm lấy eo em kéo cao lên, dùng chân kê vào đầu gối em, bắt em phải giữ yên tư thế quỳ sấp này.
Lúc tiến vào rất khó khăn. Em đau đớn tỉnh dậy, bắt đầu vùng vẫy. Tôi cố ý dọa em, tắt đèn đi, không cho em quay người lại nhìn tôi, cũng không nói chuyện. Chỉ vài nhấp, Đoàn Minh Phong liền phản kháng như điên. Phần xương hông của em đang bị tôi nâng lên, đầu gối miệt mài cọ sát với ga giường.
Em nức nở mắng tôi, nhưng tôi nghe không rõ em nói cụ thể điều gì. Chỉ thấp thoáng nghe được vài tiếng chửi thề. Khá bất ngờ, vì Đoàn Minh Phong học cao, tính tình lại lạnh lùng, không mấy khi có cơ hội cãi nhau với người khác. Cho dù có chửi cũng sẽ không nói tục. Lần đầu tiên trong đời em chửi tục lại sứt sẹo đến đáng thương thế này.
Em ôm đầu khổ sở, ngón tay vò đầu nắm tóc như bị co giật.
Em tự ngược đãi bản thân, bắt mình phải tỉnh táo. Lúc tôi rút ra, buông lỏng cho em, em liền ngã xuống giường, nằm nghiêng người cuộn mình lại thành một khối.
Tôi xuống giường bật đèn lên. Giọng nói khàn khàn của em cố gắng thốt lên: "Anh tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu."
Tôi biết cả đời này mình cũng sẽ không bao giờ buông tay Đoàn Minh Phong. Em cám dỗ tôi, làm điên đảo tâm hồn tôi, khiến tôi vui vẻ cam lòng. Tôi và em, một người chịu đánh, một người chịu ăn đòn.
Tôi nằm trên giường, tách người em ra như tách vỏ trai, đè lên cổ tay em, bắt em phải đối mặt với tôi.
Tôi không phải là người tốt tính gì. Chỉ là trước giờ tôi luôn dịu dàng với em, em sợ đau, tôi luôn để ý đến cảm nhận của em mà phải kiểm soát bản thân. Hôm nay tôi lại tức giận trừng phạt em. Đoàn Minh Phong nheo mắt nhìn thấy rõ tôi, em ngơ ngác thẫn thờ khựng lại.
Tôi tách đầu gối em ra, đâm vào trong em. Vẫn chưa nói lời nào, Đoàn Minh Phong cắn môi nhẫn nhịn, giống như đang so găng với tôi. Tiếng rên rỉ bất cẩn thoát ra khỏi mũi em, em lập tức giơ tay lên bịt lại.
Em càng như vậy, tôi càng muốn ép em phải rên thành tiếng. Khi bị đâm cho lên đỉnh, Đoàn Minh Phong chợt ưỡn cổ khóc thành tiếng. Em ôm lấy cổ tôi, tôi thuận thế ôm em ngồi dậy. Lồng ngực ướt át dính chặt lấy nhau không chút kẽ hở. Em hít thở gấp gáp, cắn lên vai tôi một cái như trút giận. Tôi ấn lên mông em, đâm vào nơi sâu nhất, bắn vào không chút tiết chế.
Cơ thể em bần bật co giật, tỏa ra hơi nóng. Dư vị của cao trào khiến làn da em cực kỳ nhạy cảm. Tôi nắm lấy eo em nhấc lên, dịch thể màu trắng đục chậm rãi chảy ra ngoài. Em đưa tay xuống sờ vào trong vô thức. Bị tôi bắt nạt thê thảm, đầu óc không tỉnh táo, em lầm bầm nói:
"Chảy ra ngoài rồi...! Huynh không đeo bao."
Tôi hừ một tiếng, buông em ra. Em nằm trên giường một lúc lâu mới lấy lại được sức.
Tôi tắt đèn, kéo màn và một bên cửa kính ra, hút thuốc trong không gian tờ mờ rạng sáng. Đoàn Minh Phong rất ghét mùi thuốc. Không biết là do lạnh hay do bị sặc mùi khói thuốc mà em bắt đầu ho.
Tôi quay lưng về phía giường. Điếu thuốc cháy đến cùng. Thấp thoáng nghe thấy tiếng động nhỏ truyền đến từ phía sau lưng, tiếng bước chân nặng nề, là tiếng chân đất, loạng choạng chao đảo. Do bị hành hạ dã man quá nên em đi đứng không vững.
Cánh tay ướt đẫm mồ hôi của em bị gió thổi lạnh cóng. Em bước đến ôm lấy eo tôi, dán cả người vào sau lưng tôi để tìm hơi ấm, ngay cả chân cũng quấn lên, trơn mượt cọ vào chân tôi.
"Huynh...! Huynh ơi..."
Em gọi tôi. Thấy tôi không quan tâm, em cọ gò má vào gáy tôi, dùng chiếc lưỡi trơn mềm nóng hổi liếm lên dấu răng trên vai tôi.
Vết máu bị cắn lúc nãy đã khô lại. Em vừa liếm vào liền đau châm chích âm ỉ, giống như bị kim đâm. Khói thuốc đã tan đi, cuối cùng cả tôi cũng bị gió lạnh thấm vào, chỉ còn sót lại nơi da thịt dán vào nhau mới có một chút hơi ấm.
Em siết chặt đôi tay, dán sát vào tôi, đau khổ nói: "Ôm em đi...! Em chịu không nổi nữa rồi."