Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 45: Dây Đỏ Và Tai Nạn
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi thường cảm thấy kiếp trước nhất định mình đã nợ Đoàn Minh Phong, nên kiếp này mới nảy sinh tình cảm vượt cả lý trí như vậy. Về cơ bản, tôi không thể chống lại sự yếu mềm của em. Từ nhỏ, em đã thích dùng khổ nhục kế rồi làm nũng mỗi khi làm sai việc gì đó, cực kỳ thành thạo, bách phát bách trúng, quả là mặt dày mày dạn.
Tôi nghĩ đến việc em vì tôi đi xem mắt mà giận dỗi, cha nuôi đột nhiên qua đời, rồi lại bị mẹ nuôi bức ép, uống rượu giải sầu hình như cũng hợp tình hợp lý. Tôi dẫn em về nhà, hành hạ em một trận, xong việc rồi còn đen mặt như đít nồi giả ngầu, tôi đúng là đồ khốn.
Đoàn Minh Phong đúng là một nhân tài, gây ra chuyện động trời rồi còn khiến trời cao cũng phải tự vấn, liệu có phải vì mình chưa đủ trong xanh chăng.
Tôi kéo rèm lại, quay người bế em đi vào nhà tắm, tinh dịch đã khô lại, dính trên mông em.
Em có tính ưa sạch sẽ, dạ dày cũng yếu, lần nào tôi cũng đeo bao, cố gắng không xuất vào trong, làm xong là đi tắm ngay, chỉ sợ em bị tiêu chảy. Lần này thì đúng là thảm hại không nỡ nhìn.
Em vừa tắm vừa đau đớn khóc nói chỗ đó hỏng mất rồi, sau này không thể làm tình được nữa thì anh có tìm người khác không.
Tôi cạn lời, uống đến mức này e rằng thứ em uống không phải rượu mà là giấm.
Dằn vặt cho đến khi trời gần sáng em mới chịu ngủ. Ôm Đoàn Minh Phong ngủ, cảm giác rất yên lòng, dường như yêu thương em đã trở thành bản năng của tôi. Cả cuộc đời tôi thuận buồm xuôi gió, Đoàn Minh Phong là yếu tố bất ổn duy nhất, và cũng là báu vật duy nhất có được không dễ dàng, nên phải đặc biệt quý trọng.
Tôi hi vọng em có thể cả đời bình an vui vẻ, vạn sự như ý. Mấy năm trước, lúc đi núi Mao Sơn cầu nguyện, có một đạo sĩ trên núi tặng cho tôi một sợi dây đỏ.
Vì tôi cảm thấy nó đến một cách ngẫu nhiên nên cũng không quan tâm gì. Gần đây Đoàn Minh Phong mọi chuyện đều không như ý, trong lòng tôi bất an, bỗng nhớ đến sợi dây đỏ ấy để ở trong ngăn tủ đầu giường, nên nhân lúc em ngủ tôi liền buộc nó vào cổ chân em.
Tôi không biết sợi dây đỏ này có tác dụng hay không, Đoàn Minh Phong không tránh được kiếp nạn lớn nhưng ít nhất vẫn giữ được mạng sống của mình.
Tôi nhớ rất rõ ngày hôm ấy, mùng hai tháng hai, ngày Rồng ngẩng đầu, là một ngày tốt. Cả nhà chúng tôi đến nhà ông nội ăn cơm trưa. Tôi ra sân sau giúp bảo mẫu cầm ống nước, cái ống nước đó rất nặng, chẳng bao lâu đã đổ mồ hôi rồi.
Tôi cởi áo khoác ra vứt lên sofa thì bỗng nghe thấy tiếng mẹ tôi và cô tôi hét lớn:
"Minh Phong! Con sao vậy? Đi đâu đó?"
Đoàn Minh Phong lái xe của tôi, tôi lái xe của ba tôi. Tôi đuổi theo em suốt đoạn đường, lúc đi qua chợ, chỗ ngã tư có một chiếc xe tải lớn đang rẽ vào. Đoàn Minh Phong xoay vô lăng đột ngột, xe đụng vào lan can lao xuống sông. Tôi và người đi đường đập vỡ kính xe để vớt em lên, lúc đó em đã ngừng thở rồi.
May mà có một chị y tá đến đi chợ, thấy tình hình đó thì vứt bỏ đồ vừa mua, lao đến giúp tôi cấp cứu. Khoảnh khắc em nôn ra nước sông ấy, tôi ôm lấy em tê dại, gục ngã ngay tại chỗ, chỉ cảm thấy mỗi một hơi thở đều giống như lục phủ ngũ tạng đang đóng băng từng mảnh.
Lương Hiểu Ngôn gửi tin nhắn cho tôi, tin đầu tiên: "Suy nghĩ kỹ chưa?"
Tin thứ hai: "Kết hôn đi, gia đình tôi giục nữa rồi."
Từ lần gặp nhau ở quán cà phê sau đó không còn liên lạc lại, tôi đã quên mất sự tồn tại của người này rồi. Một tháng rưỡi sau, cô ấy bỗng gửi tin nhắn cho tôi, điều này khiến tôi không thể ngờ tới.
Điện thoại rơi khỏi áo khoác, mẹ tôi nhặt được, nhìn thấy tin nhắn đến ấy nên vui vẻ hớn hở nói với Đoàn Minh Phong. Nghe nói lúc đó Đoàn Minh Phong thẫn thờ một lúc, cười nói với mẹ tôi:
"Vậy chúc mừng anh ấy ạ."
Sau đó, em cầm chìa khóa xe lên đi ra ngoài. Mẹ tôi không hiểu chuyện gì hỏi em đi đâu vậy. Em cố gắng kìm nén nhưng nước mắt vẫn lăn dài xuống, mẹ tôi giật mình vội vàng ngăn em lại. Nhưng em như bị ma nhập, vùng thoát khỏi mẹ tôi rồi chạy ra ngoài. Cô tôi gọi em, em quay đầu nhìn bà ấy một cái rồi vẫn tiếp tục bỏ chạy.
Đoàn Minh Phong bị ngạt nước. Lúc tỉnh lại, em vẫn không chịu nói chuyện. Đến ba bệnh viện, bác sĩ làm đủ loại kiểm tra sức khỏe, tất cả đều nói không sao, sau đó chỉ có thể chẩn đoán là do bị kinh sợ. Dù sao cũng là đã bước một chân vào cửa tử thần.
Bác sĩ tâm lý nói với tôi tâm lý phòng bị của Đoàn Minh Phong rất lớn, bây giờ không chịu tin tưởng bất cứ ai. Em vẽ một căn nhà không có cửa sổ lẫn cửa ra vào, bốn phía không một bóng người. Em không ra ngoài, và cũng không ai được vào trong.
Tôi nắm tay Đoàn Minh Phong chào tạm biệt bác sĩ, mua một cây kem ở cửa hàng đồ ngọt trước cổng bệnh viện. Em mặc cho tôi dắt đi, cúi đầu chăm chú liếm kem. Tôi nói:
"Cho anh ăn một miếng đi."
Em đưa đến, tôi cắn một cái. Sau đó khi đi đến thùng rác, khuôn mặt em không chút cảm xúc, vứt cây kem vào đó.
Em giống như một con robot, không khóc lóc, không gây sự, ngoan ngoãn mặc tôi chi phối nhưng lại không cho tôi bất cứ phản ứng tình cảm nào.