Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 46: Chờ Đợi Giữa Đêm Lạnh
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày mười lăm tháng Hai, Đoàn Minh Phong thi cuối kỳ ở trường. Bốn rưỡi chiều em sẽ thi xong môn cuối cùng. Sáng nay, khi đưa em đến trường, tôi đã dặn trước sẽ đến đón em. Chiều nay, năm giờ, tôi có hẹn với bác sĩ tâm lý.
Sau khi bị ngộp nước, tinh thần em bị ám ảnh, sợ nước, sợ tối, mất ngủ, mơ thấy ác mộng nhiều, nửa đêm thường hay bị bóng đè, không thể tỉnh lại được. Tôi kiên quyết không để em ở lại trường nữa. Phòng ký túc xá của em có ba người, hai người bạn cùng phòng đã dọn đi vì có bạn gái; người còn lại tìm được chỗ thực tập nên về rất muộn. Tôi không yên tâm khi để em ở một mình như vậy, vì thế, ngày nào tôi cũng cho tài xế đến đón em về nhà ông nội.
Tôi thường tan làm lúc bốn rưỡi, vốn định bàn giao công việc từ rất sớm, nhưng giờ lại bận rộn một cách bất thường. Buổi chiều có một chuyên gia đến từ Tây An mở buổi hội thảo, vừa lên đã tán gẫu đủ thứ chuyện, nói đông nói tây một hồi, mãi mới chịu đi vào chủ đề kỹ thuật. Phía dưới lại được mọi người tâng bốc một phen.
Tôi báo cáo tiến độ dự án hiện tại xong, vị chuyên gia lớn tuổi đang cầm bình giữ nhiệt, mắt lim dim. Tôi sa sầm nét mặt. Chị thư ký bên cạnh phải khều ông ấy dậy. Ông ấy chép miệng cười nói: “Cũng không còn sớm nữa, mọi người dùng bữa tối xong rồi chúng ta họp tiếp.”
Tôi biết trong cái giới này có đầy rẫy những kẻ quan cách. Mấy vị lãnh đạo chẳng lớn chẳng nhỏ này, hễ đi công tác là phải làm mình làm mẩy cho thỏa cái tôi. Cũng không hẳn là họ thùng rỗng kêu to, chỉ là thích làm giá, tỏ vẻ cao quý rồi mới chịu phô bày bản lĩnh, khó tránh khỏi khiến người khác chán ghét.
Tôi đang lúc không hề dễ chịu chút nào, bỗng nhớ đến Đoàn Minh Phong. Vừa nhìn đồng hồ đã thấy sắp năm rưỡi rồi, không nén nổi sự lo lắng. Từ sở nghiên cứu lái xe đến trường đại học mất cả tiếng đồng hồ, giờ tan tầm lại kẹt xe, không biết mấy giờ mới đến nơi. Tôi gọi cho Đoàn Minh Phong, em nghe máy, chỉ là không có tiếng trả lời.
Tôi chạy thẳng đến trạm tàu điện ngầm. Mùa đông trời lạnh, trời đã tối lắm rồi. Lo lắng không yên, tôi nói vào điện thoại: “Đừng đi lung tung đấy, nghe chưa? Ở cổng phía đông đợi anh.”
Đoàn Minh Phong không trả lời, rồi cúp máy.
Tôi gọi về nhà ông nội, bảo mẫu nói Đoàn Minh Phong chưa về nhà. Gọi cho tài xế, tài xế nói Đoàn Minh Phong cũng không liên lạc với ông ấy.
Đoàn Minh Phong có tiền sử “chạy lung tung”, tôi sợ em nhất thời xúc động mà làm ra chuyện dại dột gì đó. Khu trường học Tiên Lâm nằm trên tuyến số 2. Tôi ở trạm Đại Hành Cung chuyển từ tuyến số ba sang tuyến số 2, lúc đó đã sáu rưỡi rồi. Gọi lại cho em, em vẫn nghe máy nhưng vẫn không nói gì như cũ. Tôi cứ thế tự mình dặn dò em đừng đi lung tung. Ngay cả một tiếng ừ hử em cũng không đáp, điện thoại cũng không ngắt máy. Tôi bắt đầu nghi ngờ em căn bản chẳng nghe thấy gì.
Đợi đến khi tôi xuống trạm tàu điện ngầm, chạy như điên về phía cổng trường, em đang cuộn tròn người lại như một chú sóc, ngồi xổm bên vệ đường. Điện thoại đặt dưới đất, đầu gác lên đầu gối, chu môi thổi từng luồng hơi trắng lên màn hình điện thoại, như thể một người ngoài hành tinh đang phát tín hiệu gì đó. Hèn chi tôi nghe thấy tiếng gió phù phù trong điện thoại.
Sau khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc là đến kỳ nghỉ đông. Một số khoa tổ chức thi sớm, học sinh đều đã về nhà hết. Thêm vào đó, thời tiết lại quá lạnh, trước cổng trường chỉ có lác đác vài bóng người, thế nên tôi vừa nhìn đã thấy ngay Đoàn Minh Phong.
Một khí chất rất kỳ lạ toát ra từ người em, khiến mọi thứ xung quanh đều xa cách. Em luôn tách biệt khỏi dòng người, trông rất cô độc nhưng lại tĩnh lặng một cách lạ thường.
Tôi thở hổn hển, nhìn thấy em vẫn ở đó, trái tim đang treo ngược cũng chịu hạ xuống. Đoàn Minh Phong không chạy lung tung đã là ơn trời rồi, chứ còn mong gì hơn nữa?
Tôi bước đến, che khuất ánh đèn đường. Mãi một lúc lâu sau, em mới nhận ra có người ở bên cạnh. Khoảnh khắc ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, cơ thể em khẽ rụt lại phía sau một chút. Trong lòng tôi dâng lên sự khó chịu.
Kéo em đứng dậy, gò má em lạnh buốt và đỏ ửng lên.
Giọng điệu tôi có chút sốt ruột: “Sao không vào cửa hàng tiện lợi mà đợi hả? Ở ngoài lạnh thế này cơ mà.”
Mặc dù Đoàn Minh Phong đã cố gắng tỏ vẻ không quan tâm, có điều, đôi môi em vô thức chu ra, để lộ sự tủi thân và oán trách trong lòng. Chắc em đang thầm mắng tôi: “Đã đến muộn rồi mà còn hung dữ!”
Tôi thấy em thật đáng yêu, bèn bật cười, ôm lấy em: “Anh sai rồi, anh đến trễ. Em lạnh không? Đợi bao lâu rồi? Chắc cóng hết cả rồi, đúng không?”
Em không thèm để ý đến tôi, tay đút túi, đứng cứng đờ như một khúc gỗ.
Tôi gọi điện thoại cho bác sĩ tâm lý. Đoàn Minh Phong bưng một tô xiên que nóng hổi, uống cạn nước canh, sau đó mất hứng dùng que tre chọc chọc mấy viên chả.
Tôi biết trước giờ em đều như vậy, không ăn cơm đàng hoàng, chỉ thích uống canh. Nên dứt khoát tìm một tiệm canh thịt dê gần đó, để em uống cho đã rồi mới về.
Đoàn Minh Phong bị nhiễm lạnh, rồi lại bị khí nóng hun vào, gò má em đỏ ửng lên, trông giống như em bé trong tranh Tết. Tôi vô cùng muốn hôn em.
Giờ đây em làm mọi việc rất nề nếp, quy củ, khiến người ta yên tâm một cách bất ngờ, nhưng cũng xa cách tôi vạn dặm.
Mặc dù chuyện gì cũng có được có mất, nhưng tôi không biết liệu đây có phải là trường hợp “cái được không đủ bù cái mất” hay không.
Nếu tôi không yêu em sâu đậm, tôi đã có thể danh chính ngôn thuận nhân cơ hội này mà “đá” em rồi. Không cần tôi tốn sức, em đã ngoan ngoãn mai danh ẩn tích rồi. Tôi cưới vợ sinh con, sau đó gia đình hòa thuận vui vẻ, tiếp tục cuộc đời thuận buồm xuôi gió của riêng tôi.
Đoàn Minh Phong nghịch chai Fanta cam trên bàn, không thể nhìn ra em đang có tâm trạng gì. Hình như ăn no bụng nên cũng đỡ bực bội phần nào. Sự xa lạ của em khiến tôi hoảng hốt và lo sợ.
Tôi bất ngờ nắm lấy tay em. Chai thủy tinh trên bàn ăn đổ xuống, loảng xoảng, khiến cả hai giật mình.
Tôi nói: “Ngày mai anh tìm Lương Hiểu Ngôn đích thân đến giải thích với em.”
Chai thủy tinh lăn lông lốc đến viền bàn. Đoàn Minh Phong ngẩn người một chốc, sau đó rụt tay lại như sợ bị rắn cắn, ấn giữ chai Fanta sắp lăn ra khỏi mặt bàn.