Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 47: Minh oan và cuộc gặp gỡ kỳ quặc
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Hiểu Ngôn đã chặn WeChat của tôi, gọi điện thoại cũng không nhấc máy. Vì chuyện Đoàn Minh Phong suýt chết đuối mà tôi đã sứt đầu mẻ trán, ngoài giờ làm là lại chạy đến bệnh viện, chưa có thời gian để tìm cô ấy giải quyết mọi chuyện.
Tôi đã giải thích cặn kẽ chuyện 'kết hôn' với Đoàn Minh Phong, nói rằng Lương Hiểu Ngôn cũng là người đồng tính. Lúc đó Đoàn Minh Phong vẫn chưa xuất viện, đầu còn quấn băng, nằm trên giường bệnh truyền dịch trông rất tiều tụy.
Ánh mắt đệ ấy nhìn tôi như thể tôi là một kẻ lừa đảo khốn kiếp đang ba hoa chích chòe.
Tôi kể tiếp chuyện Lương Hiểu Ngôn đề nghị kết hôn giả với tôi. Tôi biết điều này thật khó tin, bởi vì nó quá hoang đường, nghe giống như một cái cớ tồi tệ nhất. Tôi vừa khó xử vừa không biết phải làm sao.
Mà Lương Hiểu Ngôn lại rất thận trọng, trong lịch sử tin nhắn không hề nhắc đến vấn đề giới tính của cô ấy. Lúc nói chuyện ở quán cà phê, tôi cũng đâu biết trước mà ghi âm lại được.
Đoàn Minh Phong kích động đến mức suýt nữa thì giật bình truyền dịch xuống đập tôi. Bác sĩ cảnh cáo tôi đừng chọc giận bệnh nhân, nên tôi cũng chẳng dám nhắc đến nữa, chỉ nghĩ bụng đợi đệ ấy khỏe lại, bình tĩnh hơn rồi sẽ tính sau.
Đoàn Minh Phong cầm một chai nước ngọt, tôi thực sự sợ đệ ấy lại muốn đập tôi lần nữa.
"Uống không?" Tôi giật lại "hung khí".
Đoàn Minh Phong im lặng không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi sởn cả gai ốc.
Không tìm được đồ khui chai, tôi kê miệng chai vào cạnh bàn để mở rồi đưa cho đệ ấy. Đoàn Minh Phong uống một ngụm, sau đó ngửa cổ uống ừng ực. Thứ nước vừa lạnh vừa nhiều ga đó được đệ ấy uống một cách hùng hổ khí thế, uống xong còn ợ một tiếng thật to rồi vứt chai bỏ đi.
Uống nước mà như uống đao nung vậy. Tôi nghi ngờ đệ ấy rất muốn đánh nhau với tôi, nhưng vì đánh không lại nên chỉ có thể làm bộ làm tịch ra oai thế này thôi.
Mà tôi đúng là bị đệ ấy dọa sợ thật. Lúc tính tiền, tôi bỗng ngẫm nghĩ lại thì không khỏi bật cười: "Oai cái khỉ khô, đúng là ấu trĩ!"
Xe tôi đã để lại ở cơ quan, chỉ có thể cùng Đoàn Minh Phong đi tàu điện ngầm về nhà ông. Đệ ấy cứ ợ mãi nhưng lại sợ người khác nghe thấy, nên cứ đứng quay mặt vào trong góc.
Đưa đệ ấy về đến nhà, tôi nhịn cười đến mức sắp vỡ bụng. Đoàn Minh Phong lạnh nhạt đi thẳng về phòng mình. Bà nội gọi tôi lại nói chuyện, bảo tôi đi tắm cùng đệ ấy. Đệ ấy sợ nước, chỉ gội đầu chứ không chịu tắm rửa, mà bà là phụ nữ nên không tiện. Tôi dứt khoát cầm khăn tắm và đồ ngủ lên, đi tắm cùng đệ ấy, tắm xong thì ở lại luôn.
Đoàn Minh Phong cau chặt mày.
Tôi túm lấy đệ ấy kéo vào nhà tắm: "Mấy ngày rồi chưa tắm hả? Thối um rồi đó!"
Đoàn Minh Phong rất bực bội, đạp tôi, muốn bỏ chạy.
"Tắm vòi sen hay ngâm bồn?" Tôi nắm lấy cổ áo đệ ấy lôi trở lại.
"Đệ chọn đi."
Cuối cùng, đệ ấy gội đầu riêng rồi mới tắm. Đệ ấy ngồi trên chiếc ghế nhỏ để tôi gội đầu, xong xuôi mới chịu ngâm bồn.
Đệ ấy nằm trong bồn tắm, tôi tắm ở bên cạnh thỉnh thoảng liếc nhìn sang. Đệ ấy không nhúc nhích, cứ như bị liệt nửa người vậy. Bề ngoài trông có vẻ rất bình thản, nhưng thực ra lại luôn căng thẳng bám chặt lấy thành bồn tắm, có lẽ là sợ tôi lại cười đệ ấy.
Tôi đưa cho đệ ấy một chiếc bông tắm: "Đừng cứ ngâm không vậy chứ, đợi đệ tắm sạch sẽ rồi huynh đi."
Thế là Đoàn Minh Phong lề mề chà sữa tắm. Tôi nhấc đệ ấy dậy để xả lại lần nữa bằng vòi sen, đệ ấy lập tức ngẩng đầu lên đưa tay ra ngăn lại, sợ nước đổ vào mặt. Tôi có thể nghe rõ tiếng đệ ấy thở gấp.
Tôi nói: "Đừng sợ, đệ bám vào huynh đi."
Sức tay của đệ ấy lớn một cách bất ngờ, quả thật như Cửu Âm Bạch Cốt Trảo. Tôi thấy vai mình sắp bị móng tay bấm cho rách toạc ra rồi.
Để chứng minh mình trong sạch, tôi lấy điện thoại của Đoàn Minh Phong gọi cho Lương Hiểu Ngôn, mở loa ngoài. Kết quả là cô ấy không hề biết chuyện WeChat và điện thoại đều đã chặn tôi, chắc là người yêu cô ấy lén lút làm ra chuyện đó.
Hôm đó, cô ấy thấy tôi không trả lời tin nhắn nên cũng hiểu đó là tôi đã từ chối lời đề xuất kết hôn giả kia, vì vậy ngại không muốn làm phiền tôi nữa.
Tôi thở phào một hơi, hẹn ngày mai gặp mặt nói chuyện rõ hơn. Cô ấy nghi ngờ hỏi tôi: "Nói chuyện gì? Đừng nói anh lại đồng ý chuyện kết hôn nhé? Bạn gái tôi không đồng ý, chuyện này coi như xong rồi đó!"
Tôi ngồi bên mép giường, Đoàn Minh Phong dỏng tai lên nghe. Tôi nhìn đệ ấy, đệ ấy lập tức rụt cổ lại, vờ đọc sách như chưa có chuyện gì. Tôi nói: "Không phải, tôi làm gì dám kết hôn với cô. Tôi chỉ muốn cô nói rõ đầu đuôi ra cho... em trai tôi biết, vì hai tin nhắn cô gửi mà đệ ấy đã giận dỗi gần hai tháng rồi này..."
Bỗng nhiên Đoàn Minh Phong cầm sách lên đập vào lưng tôi. Tôi cười cười, còn Lương Hiểu Ngôn thì sảng khoái đồng ý.
Mặc dù Đoàn Minh Phong kiêu ngạo giả vờ không bằng lòng, nhưng cuối cùng vẫn đi theo tôi gặp Lương Hiểu Ngôn. Trùng hợp là bạn gái của Lương Hiểu Ngôn cũng đến, trang điểm rất lộng lẫy. Không khí giữa bốn người chúng tôi rất kỳ quặc, chỉ uống trà một lát, ăn vài hạt dưa, thêm một đĩa bánh quế hoa vừa ra lò, sau đó tất cả đứng dậy 'vỗ đít' đi về.