Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Tâm sự dưới trăng và chiếc xích đu gãy
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng như dự liệu, vị chuyên gia từ Tây An chậm trễ mất cả tuần, khiến mọi người không khỏi sốt ruột. Bề ngoài ai nấy đều cười nói vui vẻ, nhưng trong lòng đã thầm mắng không biết bao nhiêu lần.
Cuối cùng, tôi và hai đồng nghiệp được cử đi công tác cùng vị chuyên gia lớn tuổi ấy đến Tây An. Trước khi tôi đi, tình trạng trị liệu tâm lý của Đoàn Minh Phong vẫn chưa có tiến triển gì đáng kể.
Ban đầu, tôi cứ ngỡ "chuyện kết hôn" là mấu chốt cho căn bệnh tâm lý của em. Nhưng sau này mới nhận ra, đó chỉ là giọt nước tràn ly. Nỗi lòng của em quá nặng nề, không phải tự nhiên mà "băng dày ba thước". Đến cả bác sĩ tâm lý cũng phải rầu rĩ, xem xét kỹ lưỡng lịch sử bệnh tình của cả dòng họ, chỉ sợ căn bệnh tâm thần của cô sẽ di truyền sang em.
Vì bệnh tình, Đoàn Minh Phong chỉ ở nhà suốt kỳ nghỉ đông. Vốn dĩ từ trước đến nay, em cũng chẳng mấy khi thích giao thiệp bên ngoài.
Ban ngày, em ở trong vườn cùng cô. Hai mẹ con họ đều có tính kiên nhẫn như người tu thiền ngộ đạo, sáng thức dậy chăm sóc hoa cỏ, trồng cây cối, chiều đọc sách đến khi mệt thì về phòng ngủ.
Cứ thế, em sống buông thả tùy hứng mấy ngày, ban ngày ngủ nhiều nên buổi tối mất ngủ càng trầm trọng hơn.
Tôi thấy em ngày càng u ám. Tan làm, tôi về nhà ông ăn cơm tối. Bảo mẫu nói em vẫn đang ngủ và bảo tôi lên lầu gọi. Vì ngủ nhiều nên em mơ màng, suýt nữa thì bước hụt chân khi xuống cầu thang.
Trên bàn bát tiên, ông nội đang ngồi trên ghế thái sư, nhâm nhi một chung rượu trắng. Ông đã già lắm rồi, già đến mức uống rượu cũng chậm rãi, từng chút một.
Chỉ uống có chút rượu mà mắt ông cũng đã đỏ hoe. Nhìn đứa cháu cưng mơ hồ không biết ngày đêm gì kia, ông thở dài:
"Là do bác sĩ không tốt, hay là do con không chịu khỏe lại hả con?"
Đoàn Minh Phong cúi đầu, dùng đũa khuấy cơm trong bát, trông như thể đã làm sai điều gì đó.
Ông nội xoa đầu em: "Nếu bác sĩ không tốt thì ông ngoại sẽ đổi bác sĩ giỏi nhất cho con nhé. Còn nếu như...! haiz, đừng buồn nữa con, sau này rồi sẽ tốt thôi. Ông ngoại đã sắp xếp công việc cho con rồi, cưới vợ rồi sinh con, đời này cứ thế thuận buồm xuôi gió, không có gì phải sầu nữa đâu con."
Trong lúc nói, ông vô thức nhìn về phía cô, cầm chung rượu lên, lặng lẽ nhìn phần rượu còn sót lại, tay run run rồi một hơi cạn sạch.
Đoàn Minh Phong rơi nước mắt, gẩy gẩy cơm trong bát. Cô sững sờ nhìn con trai mình chằm chằm rồi bình tĩnh nói: "Mẹ sẽ làm chủ cho con, đừng lo."
Cánh tay Đoàn Minh Phong gác trên bàn, cả cổ và bờ vai em đều gầy gò yếu ớt, như thể có một ngọn núi vô hình đang đè nặng lên vai. Em lắc đầu thật mạnh.
Cả ba đời ông cháu họ cứ như đang bàn bạc chuyện gì bí hiểm. Mà tôi chợt nhớ lại, Đoàn Minh Phong từng giận dỗi nói với tôi rằng em đã kể chuyện chúng tôi yêu nhau cho cô tôi rồi. Tôi ngờ rằng lúc đó em chỉ lừa tôi thôi, thật ra em chẳng hề nói với cô, em không dám, em sợ mẹ em sẽ phát điên vì em.
Ông nội uống say, không hiểu sao lại nhớ về chuyện hồi nhỏ, rồi kể cho chúng tôi nghe về chuyện xưa của ông cố.
Lúc đó, còn trong thời kỳ bao cấp, nhà nhà người người đều đi làm nông cho đại đội để đổi lấy phiếu lương thực. Gạo còn không đủ ăn chứ đừng nói là ăn thịt, chỉ nhờ hai con gà trong nhà đẻ trứng để cải thiện bữa ăn.
Có lần, ông cố cãi nhau với một lãnh đạo trong đại đội. Sáng hôm sau, ông phát hiện chuồng gà trong sân đang mở, một con gà mái đã bị đánh chết. Ông cố ngồi phịch xuống khóc ngay tại chỗ.
"Tụi bây đâu có biết cái khổ thời đó, khổ quá...! Thật sự ngay cả cơm cũng không có mà ăn no được."
Ông nội chống trán ngủ gật: "May mà ông không uổng công chịu khổ, các con cũng được thuận buồm xuôi gió...! thuận buồm xuôi gió..."
Tối hôm trước khi đi công tác, tôi nói với Đoàn Minh Phong: "Đợi qua tết rồi em đi Hồ Nam với anh một chuyến nhé, tiện thể cúng ba em luôn."
Đoàn Minh Phong đang ngồi trên xích đu ăn táo, tiếng nhai giòn rụm. Nghe thấy vậy, em sững người trong tích tắc rồi lắc đầu.
Tôi không nhịn được đưa tay sờ lên gương mặt mềm mại trắng trẻo của em. Em né về phía sau, như thể chê tay tôi lạnh vậy.
Tôi bèn mặt dày chen chúc ngồi lên xích đu cùng em, rồi gác tay lên vai em, đung đưa mạnh.
Ánh trăng soi sáng, in hình bóng mờ mờ ảo ảo dưới đất, rất thích hợp để tâm tình.
Tôi nói: "Tâm sự của em, anh đều biết cả rồi. Ngoan ngoãn ăn cơm ngủ nghỉ đợi anh về, anh sẽ..."
Tôi đã té dập mông cùng với Đoàn Minh Phong. Chiếc xích đu này đã được buộc gần hai mươi năm rồi, cũ kỹ lâu năm. Chỉ cần đưa mạnh một cái là người bay theo luôn, bởi vì dây thừng đã đứt mất rồi.
Cô tôi chống nạnh, gào thét: "Ai đã làm chuyện này?"
Đoàn Minh Phong vẻ mặt vô tội, giơ tay chỉ một cách thật lưu loát.