Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 49: Lời Thú Nhận
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì hôm sau tôi phải lên máy bay nên không kịp sửa xích đu. Tục ngữ có câu 'cha nợ con trả', nhưng tôi lại làm một đứa con bất hiếu, để cho món nợ này cha phải gánh.
Cô tôi gọi điện mắng vốn ba tôi suốt mấy đêm liền, nói:
"Anh à, con trai anh làm hư xích đu của em rồi, đứt dây gãy ván, cả khung sắt cũng bị gỉ sét. Tóm lại là hư hỏng hết rồi.
Mời anh lập tức, ngay tức khắc đến nhà em nhanh lên, bất kể trời tối hay sáng, rảnh rỗi hay bận bịu gì cũng không cần biết! Muộn nhất là... ừm... chiều mai tan làm anh phải qua đây."
Cô nói một tràng liên hồi. Nhà họ Triệu chúng tôi từ trước đến nay luôn chiều chuộng em út, đương nhiên ba tôi sẽ không từ chối. Tôi và Đoàn Minh Phong, thân là đương sự của "vụ án" này, chỉ biết đứng cạnh chờ đợi xử lý.
Đoàn Minh Phong bị ngã đau nên cứ sờ mãi vào mông. Theo bản năng, tôi muốn xoa bóp giúp em, vốn dĩ là vậy mà, có chỗ nào trên cơ thể Đoàn Minh Phong mà tôi chưa từng chạm vào đâu.
Tôi vừa chạm vào mông em, em liền cau mày, khẽ kêu lên một tiếng rồi tránh sang chỗ khác. Tôi rất kinh ngạc:
"Đau đến vậy sao...? Đừng để bị nứt xương cụt nhé."
Tay tôi vẫn đặt lên mông Đoàn Minh Phong không chút kiêng dè. Tôi chợt nhận ra không khí có gì đó không ổn, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cô tôi đang cầm điện thoại nhìn tôi chằm chằm.
Tôi nuốt nước bọt, vội vàng rụt tay từ mông Đoàn Minh Phong lên vai em, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Cô ấy ngắt máy, đi đến kéo Đoàn Minh Phong lại, trừng mắt nhìn tôi: "Đều tại cậu hết! Minh Phong mà có mệnh hệ gì, tôi sẽ lột da cậu trước rồi nói với ông già nhà cậu, xem ông ấy có đánh cậu không nhé."
Cô ấy giận đùng đùng. Tôi sững sờ, cứ cảm thấy cô ấy có ẩn ý gì đó. Ngã dập mông thôi đâu đến mức phải nổi giận đến vậy? Đoàn Minh Phong hoảng hốt, lo sợ, lay lay cánh tay cô ấy.
Cô tôi thông minh lắm. Đêm đó, tôi nằm trên giường nghiền ngẫm lại lời nói của cô ấy, bỗng cô ấy đẩy cửa cái 'rầm', hùng hổ lao vào, tóm cổ áo tôi kéo dậy:
"Chuyện Đoàn Minh Phong thích con trai, con có biết hay không?"
Lông mày lá liễu của cô ấy dựng thẳng, ánh mắt nhìn tôi cực kỳ quái lạ, như thể muốn tìm ra manh mối gì đó từ trong ánh mắt tôi.
Tôi chợt bừng tỉnh ra. Đoàn Minh Phong chỉ nói với cô ấy rằng em thích con trai, chứ không nói thích ai. Vì thế, khi Đoàn Minh Phong cãi nhau với tôi, em nói mẹ em ủng hộ em nhưng từ đầu đến cuối em vẫn rất lo sợ.
Tôi hiểu cô ấy đã đoán ra được rồi, tôi nói: "Là con."
Cô đánh tôi một bạt tai. Ngày hôm sau, trời tờ mờ sáng, tôi vào phòng Đoàn Minh Phong chào từ biệt, thế mà em lại đang thức, túm chăn ngẩng đầu nhìn tôi.
"Còn sớm mà đã thức rồi sao?" Tôi nói.
Đèn phòng em vẫn còn sáng, đôi mắt sưng húp như hai quả hạch đào.
Tôi cúi người xuống để em có thể chạm vào mặt tôi. Đoàn Minh Phong rút tay ra khỏi chăn, bàn tay ấm nóng, dịu dàng như một đám mây.
Sau khi bị ngạt nước, tình cảm của em đối với tôi trở nên kiềm chế và yếu ớt hơn, rất ít khi chủ động gần gũi tôi.
Bỗng tôi thấy rất đắc ý, rồi lại thấy hơi chua xót, tôi nói:
"Đau lòng hả? Nhìn mẹ em đánh anh này, này này...! Cũng đâu đau lắm đâu, anh còn không khóc mà em khóc cái gì? Đừng nói là em không ngủ cả đêm nhé?"
Khóe miệng em trề xuống như sắp khóc đến nơi. Tôi vội vàng hôn em một cái, thấp giọng nói: "Đợi anh công tác về, anh sẽ mang một món quà bí ẩn cho em nhé, đảm bảo em sẽ khỏi bệnh ngay lập tức."
Tôi bay chuyến 7 giờ 40 từ sân bay Lộc Khẩu Nam Kinh đến Tây An. Kế hoạch ban đầu là kết thúc công việc trong khoảng một tuần. Tôi sắp xếp thời gian rất chặt chẽ. Hai nhân viên kỹ thuật mới đi cùng là sinh viên đại học vừa tốt nghiệp, thái độ rất nghiêm túc, cực kỳ kính nghiệp. Tôi dặn rằng nếu ở đây có người làm việc tắc trách, qua loa thì các cậu nhất định đừng sợ mất mặt. Thế là, ngày nào hai người họ cũng ở văn phòng quấn lấy ông chuyên gia già, làm ông ấy phiền chết đi được.
Chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ trước một ngày. Thư ký của ông chuyên gia lái xe đưa chúng tôi ra sân bay, nói đùa: "Anh Triệu một lòng muốn về như vậy là do vội về với bà xã hả?"
Đồng nghiệp của tôi, Tiểu Lương, đáp lại: "Anh Triệu chưa kết hôn, lấy đâu ra vợ chứ?"
Tôi chỉ cười cười, còn gì nữa đâu.