Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 50: Tuyết Đầu Mùa
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trận tuyết đầu tiên của tháng hai đã rơi, tuyết lành báo hiệu một năm may mắn, nhưng cũng khiến cô tôi và Đoàn Minh Phong bận rộn hơn hẳn.
Tôi vừa xuống taxi, dưới chân đã là những vũng tuyết chưa tan. Bước từng bước qua các vũng nước đọng để vào nhà ông, tôi thấy hàng rào sắt bao quanh sân vườn đã phủ một lớp tuyết trắng dày như bông. Cô và Đoàn Minh Phong đang vùi đầu di chuyển chậu hoa, không biết tìm đâu ra được hai đôi ủng cũ, size không vừa nên đi cứ lệch xệch như vịt con.
Sắp đến Tết, bảo mẫu đã về quê, ông bà nội tuổi cao đi lại không tiện, vậy là chỉ còn hai mẹ con cực khổ dọn dẹp hoa cỏ vào trong nhà.
Tôi thấy chiếc xích đu mới đã được treo lên. Lần này dùng loại dây xích, dưới ván ngồi còn lót thêm một tấm sắt được hàn liền với dây xích, sơn màu hồng nhạt. Dưới trời tuyết mờ mịt, tôi nghĩ dù có mười người như tôi cùng ngồi lên cũng không đứt được, rất hài lòng.
Hai mẹ con em vẫn chưa nhìn thấy tôi. Tôi vào nhà đặt hành lý và máy tính xuống, chào hỏi ông bà nội xong liền cởi áo khoác ra đi khuân vác. Tây An thì ấm áp, nhưng Nam Kinh lại lạnh ẩm, vừa cởi áo khoác ra ngoài đúng là lạnh đến mức run cầm cập.
Phòng khách nối liền với ngưỡng cửa đá, có hai cánh cửa kéo. Bên ngoài sân vườn có một tấm gỗ dài làm bằng gỗ tổng hợp, ước chừng cao khoảng hai mét, bên trái đang treo mấy xâu thịt khô, vịt muối và lạp xưởng.
Bước ra ngoài, ngay phía dưới có một tổ yến, nhưng mùa đông chim yến đều đã bay đi hết. Xuống bậc tam cấp là thảm cỏ.
Đoàn Minh Phong và cô tôi mỗi người di chuyển một chậu hoa, cẩn thận bước trên con đường lát đá. Vì tuyết rơi sợ trơn trượt nên họ đều cúi đầu nhìn đường. Tôi khe khẽ bước xuống bậc thềm, đợi khi em sắp đến trước mặt để tiếp lấy chậu hoa. Bỗng nhiên, Đoàn Minh Phong giật mình bởi sự xuất hiện của tôi, lùi ra phía sau, tay cũng buông lỏng.
Một tay tôi kéo lại chậu hoa sắp vỡ tan tành. Đoàn Minh Phong đang đeo bao tay vải bông màu trắng ướt đẫm vì tuyết thấm vào, tay chân luống cuống nhìn tôi. Tôi về sớm hơn dự định nên em không hề hay biết.
Tôi cười với em. Em há miệng nhưng lại không nói nên lời, bèn lo lắng quay đầu nhìn cô tôi.
Tôi nói: "Em về phòng đi, anh di chuyển cho."
Cô tôi khom người phủi tuyết, thấy tôi liền cười tươi rói, nhưng sau đó chắc là nhớ lại chuyện tôi đã "hốt" con bà nên lại nổi giận: "Con dọa nó làm gì! Chán sống hả, đổ mồ hôi còn bị dọa nữa thì cảm lạnh mất."
Đoàn Minh Phong thấy bà mắng tôi như vậy thì trái lại thở phào một tiếng, tươi cười hớn hở.
Tôi đặt chậu hoa lên bậc thềm. Đoàn Minh Phong vẫn còn đứng đó, em trù trừ đi về phía cô, liên tục ngoái đầu nhìn tôi.
Tôi nói: "Đoàn Minh Phong làm gì đấy? Mau vào nhà thay đồ đi."
Cô cũng xua xua tay: "Con vào trước đi."
Giờ Đoàn Minh Phong mới kéo lê đôi ủng, chạy những bước nhỏ lên bậc thềm, trông giống một chú vịt con đang chơi đạp nước.
Em cởi ủng ra phơi bên ngoài, chạy vù vào trong phòng thay đồ rồi lại chạy đến nhìn chúng tôi. Cửa kéo chỉ mở một khe nhỏ, lộ ra gương mặt trắng trẻo của em. Cô cũng đã quay về phòng, chỉ còn lại bốn năm chậu hoa hồng. Tôi xách một tay một chậu lên, nói:
"Ngài đến đốc công đấy ạ?"
Em gật đầu một cách nghiêm nghị, đường hoàng.
Tôi nhanh chóng làm xong, đi vào trong kho tìm giấy dầu lót sàn nhà, trải ra ngay ngắn. Đoàn Minh Phong đi theo tôi như một cái đuôi, tò mò nhìn tôi làm cái này cái nọ, thỉnh thoảng còn giúp một tay, hệt như quay về lại với hồi còn nhỏ.
Bà trong nhà bếp gọi tôi: "Lam Lam à...!đi mua bình nước tương."
"Dạ." Tôi cao giọng trả lời.
Tôi vừa rửa tay vừa hỏi Đoàn Minh Phong: "Em có đi không?"
Em không phản ứng, cụp mắt nhìn vòi nước.
Lâu lắm rồi tôi không được gặp em, đúng là ngứa ngáy tim gan, bèn cụng vai vào em: "Đi đi."
Chân mày Đoàn Minh Phong giật giật, đi lắc lư đến cửa đổi giày.
Tôi dắt em ra ngoài. Vừa làm việc xong người tôi rất nóng nên chẳng thấy lạnh mấy. Cả đoạn đường, Đoàn Minh Phong và tôi cứ chơi cụng vai đẩy lưng.
Mùa đông mặc đồ dày nên đụng chạm cũng chẳng thấy đau. Đoàn Minh Phong chơi hăng say đến nỗi chỉ biết cười hi hi mà không chịu nhìn đường. Bất thình lình, có một tiếng 'tu tu...' chói tai vang lên từ phía sau.
Tôi vội vàng kéo em vào sát bên mình.
Đoàn Minh Phong cũng giật mình, quay đầu nhìn. Bên trong cửa kính chiếc xe kia là một người phụ nữ trung niên đang mặc chiếc áo khoác đỏ. Tôi vừa nhìn kỹ xem đó là ai thì bà ta lại ấn còi một cách rất nóng nảy. Đoàn Minh Phong đanh mặt lại nhìn vị khách không mời mà đến này.