Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 5: Sắc Thu Ngoài Ý Muốn
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lễ khai giảng lớp mười ở trường ngoại ngữ Nam Kinh, hiệu trưởng, phó hiệu trưởng, bí thư, học sinh ưu tú đã tốt nghiệp lần lượt lên phát biểu.
Còn tôi thì ngồi ở hội trường chán ngán lấy điện thoại ra trò chuyện với cô gái mới quen hồi sáng. Cô ấy tên Bạch Dao, avatar QQ cũng là một đóa hoa bách hợp trắng tươi, nói chuyện rất bốc lửa, rõ ràng là một đóa hồng có gai, dăm ba câu lại bắt đầu tự xưng “bà đây”, rất có khí chất của một em gái “xã hội”.
Thân là một trùm trường cấp hai oai phong lẫm liệt, tôi đã quen thuộc với cái sự huênh hoang này rồi.
Cô ấy hỏi tôi tại sao lại đến trường này, ở đây toàn là mấy thằng mọt sách học giỏi. Tôi nói vì toàn Nam Kinh chỉ có trường ngoại ngữ Nam Kinh là được tan học lúc bốn giờ chiều. Cô ấy trả lời tôi: “Ha ha, tôi cũng vậy.”
Tôi gấp điện thoại lại, đút vào túi, thản nhiên đi vòng ra phía sau hàng ghế học sinh, đi về phía mấy giáo viên đang đứng chặn ở cửa sau. Có một giáo viên nam mặc áo sơ mi sọc xanh đang giơ máy chụp hình lên, tôi nói: “Thầy ơi, em muốn đi vệ sinh.”
Tôi rất lễ phép, thầy thấy hợp lý nên tôi đã chuồn đi thành công.
Hồi sáng sớm, mẹ tôi dặn dò kỹ lưỡng trước khi ra khỏi nhà, bảo tôi điểm danh xong rồi thì đừng có đi lung tung, về nhà sớm ăn trưa, có khách đến.
Trước giờ tôi không thích mấy chuyện tiếp khách gì, toàn là mấy kiểu hỏi han, hàn huyên của người lớn mà thôi, hỏi đông hỏi tây mãi không có điểm dừng. Trong lòng tôi đã trợn mắt trắng dã cả vạn lần rồi mà mặt vẫn phải cười tươi rói.
Bạch Dao đang đứng ở cầu thang bên ngoài hội trường đợi tôi, mái tóc đen dài thẳng, mặc một chiếc váy jean siêu ngắn màu xanh nhạt và mang đôi giày sandal dây màu đen, chân vừa dài vừa thon. Tiếc là da không trắng, có lẽ cả mùa hè đều ở ngoài lăn lộn nên đen rồi. Tôi cười chào hỏi cô gái ấy.
Cô ấy quả thật rất bạo dạn, kéo tôi ra phía sau cầu thang hôn tôi, chiếc lưỡi linh hoạt trơn dính và lão luyện. Tôi chỉ định chào hỏi thả thính chút thôi, mà cô ấy lại bám lấy mãi không buông, bám lấy vai tôi thở hổn hển, là hơi thở thối nát của sắc dục.
Tôi không ngờ rằng con gái cấp ba lại buông thả tới mức này, thật sự giật hết cả mình, vội vàng đẩy cô gái ra: “Sắp tan học rồi, đừng có ở đây nữa.”
Cô ấy lớp 11, hứ một tiếng khinh thường: “Bà đây đếch có sợ, bị phạt ba bốn lần rồi đó, giỏi thì đuổi bà đi.”
Tôi nói: “Chị ơi đừng, thà sống nhục còn hơn chết vinh.”
Chị ta cười sảng khoái, vẫy vẫy tay: “Mẹ mày gọi về nhà ăn cơm kìa, cút nhanh đi.”
Tiết trời tháng chín ở Nam Kinh còn chưa vơi đi, ánh nắng chói mắt đang thoi thóp kéo dài cái nóng ngộp của cuối hè. Ngọn gió phương bắc phả vào mặt đã có cái mát nhè nhẹ của đầu thu, giống như cả kỳ nghỉ hè này của tôi, trôi đi một cách thật tẻ nhạt, cứ mong có điều gì đó xảy ra để không phí hoài khoảng thời gian quý báu này.
Đoàn Minh Phong chính là sắc thu ngoài ý muốn của tôi.
Cậu bé quay đầu lại, rụt rè gọi tôi “anh hai”. Tôi ngẩn người một lúc lâu mới nhớ ra cậu bé gầy nhẳng như cọng giá trước mặt này chính là búp bê sứ bụ bẫm sáu năm trước. Mẹ tôi khom người xuống, vịn tay lên vai cậu bé, nhìn tôi oán trách: “Em nó gọi con kìa, sao không trả lời?”
Cậu bé thận trọng nắm chặt tay, né tránh ánh mắt dò xét của tôi, cúi đầu xuống.
Tôi nói: “Oh, nhớ rồi, Đoàn Minh Phong.”
Lúc này, cậu bé mới ngước nhìn tôi, khóe miệng khẽ cong lên, ngoan ngoãn y như hồi nhỏ.
Đoàn Minh Phong gầy đến tội nghiệp, đôi chân lộ ra chỉ bằng cỡ cánh tay tôi, trắng toát một cách thu hút.
Cậu bé ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa nghe người lớn nói chuyện, không nói leo mà cũng không đưa tay ra lấy đồ ăn vặt. Kênh tin tức CCTV13 đang mở, đối với một học sinh tiểu học mà nói thì quá nghiêm túc. Cậu bé lặng lẽ nhìn ngón chân của mình, giống như một búp bê xinh đẹp vậy.
Đứa em gái khác cha khác mẹ của cậu bé là Vương Ti Điềm thì lại là một bé gái mũm mĩm, đầy đặn. Tôi không nhịn được cười thành tiếng. Cái gia đình bốn người kỳ lạ này, dường như tất cả thịt đều dồn vào người phụ nữ và con gái. Tống Viễn gầy như cây sào, còn bà Đoàn thì phát tướng ở tuổi trung niên.
Vào phòng đặt đồ xong rồi quay ra ngoài, bà Đoàn kéo Vương Ti Điềm đang mải mê ăn nho, bắt con bé cũng gọi tôi là “anh hai” như Đoàn Minh Phong. Bé mập nhìn tôi, sau đó uốn éo trong lòng bà Đoàn một lúc rồi nói lí nhí như muỗi kêu, nghe không rõ, tôi cũng chẳng để ý.
Dù gì cũng đâu phải máu mủ nhà họ Triệu chúng tôi, liên quan đếch gì tới tôi.
Tôi ngồi thẳng xuống bên cạnh Đoàn Minh Phong, giơ nắm tay ra.
Cậu bé mới mười tuổi, phải ham chơi hiếu động mới đúng. Tôi cố ý trêu chọc để cậu bé bộc lộ bản tính hoạt bát. Cậu bé tò mò nhìn nắm tay tôi.
Khi tôi mở tay ra, tôi la lớn hù cậu bé: “Sâu nè!”
Cậu bé giật mình nhảy dựng lên, hồn bay phách tán. Tôi cười ha hả một cách xấu xa, đó là một viên kẹo sữa.