Đón em về nhà

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi hứng chí định hù Đoàn Minh Phong, rồi mới nhận ra em rất sợ côn trùng. Sợ đến mức nào ư? Đến mức em còn chẳng dám nhìn kỹ xem tôi cầm gì trong tay. Người bình thường chỉ giật mình trong chốc lát, còn Đoàn Minh Phong thì co rúm người lùi hẳn về phía sau, đến mức lưng dính chặt vào ghế, hai tay che mắt lại.
Vương Thủ Trung vội vàng đến ôm lấy em, ba tôi vươn tay vỗ đầu tôi một cái, trách tôi nghịch ngợm làm em sợ.
Sau này khi xem nhật ký của em, tôi mới biết em sợ côn trùng là có nguyên do cả. Ngoài ra, em còn sợ bóng tối và không gian kín.
Em thuận lợi chuyển đến trường tiểu học Lang Gia (Nam Kinh) là nhờ ông bà nội tôi đến gặp hiệu trưởng trường để dùng bữa. Bà Đoàn cũng muốn cho đứa con gái Vương Ti Điềm của mình vào đó, nhưng đáng tiếc là Vương Thủ Trung luôn ở Hồ Nam, chẳng có mối quan hệ nào ở Nam Kinh. Thế là Vương Thủ Trung mới tìm đến ba tôi xin giúp đỡ.
Hôm đó, ông nội ngồi trên ghế bành đeo chiếc kính lão đọc báo thảnh thơi, rõ ràng là không thèm để ý đến ba tôi.
Bà nội đi vào nhà bếp nấu canh hầm. Xương chần sơ qua nước sôi, thêm vài lát gừng, hành lá và rượu. Sau đó, cô bảo mẫu mới tên Tiểu Chu lại đổ một bát nước lạnh vào. Bà nội cuống quýt nói phải cho nước nóng vào mới được, nếu không thịt sẽ bị dai. Tiểu Chu trả lời vài câu. Ông tôi dỏng tai nghe, đồng thời ra hiệu ba tôi im lặng, sau đó gấp tờ báo lại, đứng dậy khỏi ghế bành, đi như bay vào nhà bếp.
"Canh này thì cho nước nóng vào đúng rồi, Tiểu Chu sau này nhớ chú ý một chút nhé."
Ông nội lên tiếng phụ họa, sau đó kéo Tiểu Chu ra ngoài dặn dò cô ấy: "Bà nói gì thì cứ nghe theo đó, cô đừng phản bác bà, đừng làm bà giận."
Bệnh tâm thần của cô tôi là di truyền từ bà nội, nhưng bà nội tôi gần như chưa bao giờ phát bệnh. Nguyên nhân lớn nhất là do bà sống rất suôn sẻ.
Ba tôi vừa nói chuyện ấy với bà nội, bà liền trừng mắt nhìn ông, ánh mắt sáng rực như đèn pha: "Ông không giúp thì đón cháu ngoại về đây cho tôi! Để nó sống ở nhà người khác, coi chừng vợ chồng Vương Thủ Trung lại trút giận lên nó đấy."
Ông tôi nói: "Nó dám à!"
Bà đặt đũa xuống nhìn ông trách móc, ông xua xua tay: "Biết rồi, ăn cơm đi."
Cô tôi bệnh nhiều năm rồi, phản ứng cũng chậm chạp. Ngoài ngủ ra, cô gần như không rời khỏi chiếc xích đu. Khi bảo mẫu đến đút cơm, cô cứ há miệng nhai nuốt một cách vô thức. Ba tôi nói chuyện cả một buổi chiều với bác sĩ về việc có nên dẫn Đoàn Minh Phong về gặp cô hay không. Có lẽ mẹ con gặp nhau sẽ là một cơ hội để trị liệu, nhưng cũng có thể sẽ khiến cô bị kích động.
Giúp cho Vương Ti Điềm nhập học xong, Vương Thủ Trung đến để cảm ơn. Ba tôi nhân tiện yêu cầu để em trai đến nhà tôi ở bảy ngày lễ Quốc Khánh. Vương Thủ Trung hơi do dự một chút, cũng chẳng nói là đồng ý hay không.
Chiều ngày 30 tháng 9, tôi vừa tan học là đi thẳng tới cổng trường tiểu học trước để 'tóm' em về. Đây là cách 'thất đức' mà mẹ tôi nghĩ ra đấy, chẳng khác gì cướp người cả.
Vừa hay hôm nay tiểu học Lang Gia tổ chức du lịch mùa thu. Tôi nhìn cổng trường chằm chằm không chớp mắt, từng chiếc xe buýt lớn đi vào nhưng đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng Đoàn Minh Phong đâu. Sợ rằng đã bỏ lỡ em, nhân lúc bảo vệ cổng không chú ý, tôi lách vào trong trường.
Lớp 6A4, cửa phòng học đang đóng.
Tôi nghĩ chắc tám phần là mình đã bỏ lỡ em rồi. Lấy điện thoại ra định gọi báo cho mẹ một tiếng. Kết quả là khi tùy ý nhìn đại vào một ô cửa sổ bất kỳ, em trai Đoàn Minh Phong của tôi đang gục đầu trên bàn khóc kia kìa. Vai em run rẩy, phát ra những tiếng nức nở khe khẽ. Cả lớp học chỉ còn lại một mình em.
Cửa sổ đang mở, tôi vịn tay vào cửa sổ nhìn một lúc. Em khóc chuyên tâm đến mức tôi ngại không muốn cắt ngang em.
Tôi nói: "Này."
Em ngẩng phắt đầu lên, nước mắt nước mũi tèm lem khắp mặt, vừa tủi thân vừa hoảng sợ. Được rồi, lại bị tôi hù nữa rồi.
"Ui, cậu bé này đang khóc hả?"
Tôi cười híp mắt ra vẻ hòa nhã, gần gũi: "Còn nhớ anh là ai không?"
Đoàn Minh Phong giơ tay lên lau nước mắt, chớp chớp đôi mắt đỏ hoe: "Anh hai..."
Tôi nói: "Trí nhớ tốt đấy, lại đây. Ba em bảo anh đến đón em về nhà anh ở vài ngày đấy."
Em dễ lừa thật đấy, lập tức ôm ba lô đi đến bên ô cửa sổ.
"Không ra được." Em tủi thân lau nước mắt.
Cửa trước cửa sau đều khóa cả rồi, tôi đứng bên ngoài không mở được. Kiểu lớp học này dùng loại ổ khóa cũ, muốn mở từ bên trong thì phải dùng sức thật mạnh để giật chốt ra. Có lẽ vì thời gian quá lâu nên bị gỉ sét, sức của Đoàn Minh Phong không đủ.
Tôi chỉ huy em nửa ngày trời mà em cũng không mở ra được, lại bắt đầu khóc òa lên.
Em cứ ngó đầu ra nhìn tôi, như là sợ tôi bỏ em lại vậy. Tôi cười không nổi mà khóc cũng không xong: "Vậy em nhảy ra ngoài bằng cửa sổ là được rồi, có gì đâu mà khóc."
Ai thời học sinh mà chẳng từng nhảy cửa sổ chứ? Chưa từng nhảy cũng nhất định muốn thử cho biết. Mà Đoàn Minh Phong thì vẫn còn non quá, tôi nhìn cái mặt ngơ ngác kia là biết ngay em hoàn toàn chưa nghĩ đến chuyện trèo cửa sổ này rồi.
Hai ô cửa sổ ở giữa đủ lớn để một người lớn ra vào được. Đoàn Minh Phong giẫm chân lên ghế trèo lên bàn, một tay ôm ba lô, một tay đỡ khung cửa, dừng lại mấy giây mới dám đạp chân lên khung cửa. Em đảo qua đảo lại, tay chân vụng về, cứ ngồi bên khung cửa không dám nhảy xuống.
Giờ tôi mới thấy hai đầu gối của em đã rách toạc cả rồi, đồng phục cũng dính bẩn hết cả. Vì lúc cong chân lại mà vết thương bị kéo căng, máu rỉ ra từng dòng.
"Anh hai...!Em sợ." Em cúi đầu nhìn xuống đất.
Trong lòng tôi nghĩ, sợ cái gì chứ, tôi nói luôn: "Không sao, anh đỡ em." Sau đó, tôi trực tiếp giữ lấy hai bên nách bế em xuống. Cả cơ thể em căng cứng, ôm chặt lấy cổ tôi không buông, giống như một con cóc nhỏ vậy.
"Buông ra...!Buông tay nào, đáp đất an toàn rồi, đồng chí!" Cổ tôi giống như đeo thêm hai quả cân, nặng trĩu, oằn cả người xuống, suýt nữa thì ngã.
Đoàn Minh Phong vẫn cố chấp bám chặt ở đó như một con vượn tay dài. Tôi lùi liên tục về phía sau mấy bước, lưng chạm vào lan can hành lang mới ngừng lại được. Tôi gập gối hết sức chật vật để chống đỡ cơ thể, mà Đoàn Minh chậm rãi mở to mắt nhìn, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.
Tôi: "?!"
Cuối cùng Đoàn Minh Phong cũng buông tay ra, ôm lại chiếc ba lô nặng trịch ấy, hỏi một cách dè dặt: "Đến nhà anh thật sao?"
Tôi treo ba lô của mình lên vai, xắn tay áo lên ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía em: "Lên đi."
Đoàn Minh Phong không chút nghi ngờ, khập khểnh trèo lên lưng tôi.
Tôi đứng dậy một cách gian nan, bực mình đủ điều. Thằng nhóc con này phiền phức thật chứ. Thế là tôi dữ tợn nói với em: "Bán đi cho rồi! Mấy cậu nhóc đẹp đẽ thế này dễ bán đi nhất. Bán cho mấy ông bất tài trong rừng núi hoang vu làm con trai, không cho ăn không cho uống, còn bắt em phải thức khuya dậy sớm đi chăn dê, cho heo ăn. Xem em có dám đi theo anh về nhà nữa không?"
Hình như em tin thật, sợ đến mức khóc cả dọc đường. Mà hình như cũng không tin, ngoan ngoãn nằm trên lưng tôi không nhúc nhích.
Nên khi cõng em đứng trước cửa nhà, tôi thở hổn hển như trâu luôn, mồ hôi nhễ nhại như vừa mới chạy nạn vậy, chỉ có thể dùng đầu mình để bấm chuông.
Mẹ tôi mở cửa ra nhìn thấy cổ tôi đang đeo một cái túi, lưng còn cõng Đoàn Minh Phong và ba lô của em. Đoàn Minh Phong đang cầm một xâu kẹo hồ lô tôi mua cho em, nước mắt rơi lả chả.
Tôi nói: "Mẹ...!Con sắp chết rồi."