Bão Tố Gia Đình

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người ta vẫn nói, trước đêm giao thừa cần phải quét sạch mọi điều xui xẻo. Khi cô tôi cầm chổi quét bà Đoàn ra khỏi nhà, bà ta vì quá xấu hổ nên hóa giận, giật lại cây chổi, khuôn mặt đáng ghét nhăn nhó, miệng không ngừng chửi bới ầm ĩ:
"Đoàn Minh Phong là đồ xúi quẩy! Nó là đồ sao chổi, đến đâu là nhà cửa không yên ổn đến đó. Bị câm rồi chứ gì? Đó là báo ứng của nó!"
Cô tôi tức giận ném chổi, lao tới túm cổ áo bà ta, giáng xuống một cái tát. Cái tát này vang dội không gì sánh bằng. Chắc hẳn bà Đoàn không thể ngờ được một người phụ nữ trông yếu ớt, bệnh tật lại có sức mạnh đến thế, bà ta đờ đẫn mất mấy giây mới hoàn hồn.
Thể trạng bà Đoàn rõ ràng khỏe hơn cô tôi nhiều. Bà ta đẩy một cái, cô tôi ngã lăn ra đất. Cô tôi gào lên "aaaaa" như phát điên, lập tức bò dậy, lao vào đánh bà Đoàn như một con sư tử chiến. Tâm trạng cô hoàn toàn mất kiểm soát, liều mạng túm lấy tóc bà Đoàn, tay kia bóp cổ bà ta. Nước mắt cô trào ra như suối dưới cơn thịnh nộ tột cùng, gào thét:
"Mày ức hiếp con trai tao, tao giết mày..."
Hai ông bà trong nhà vừa tức giận vừa sốt ruột, đứng kêu gào, giậm chân. Bà nội cố gắng đến kéo cô tôi ra, suýt chút nữa thì ngã. Tôi biết bà bị cao huyết áp, sợ hãi vội vàng chạy đến đỡ bà dậy, dặn ông nội giữ bà lại, đừng để bà qua đó.
Hai tay ông nội run lẩy bẩy. Khi còn trẻ, ông khỏe mạnh, nói một là một, hai là hai. Giờ đây, ông đã già yếu, lọm khọm, không thể làm gì. Cả đời ông chưa bao giờ cảm thấy vô dụng như lúc này. Ông vội vàng dúi cây gậy vào tay tôi, nói khẩn khoản:
"Con đi nhanh đi! Mau đuổi ả đi!"
Tôi vất vả dặn dò họ làm ơn đừng đến gần.
Thế nhưng, khi tôi cố gắng kéo cô tôi ra, bà Đoàn lại ập tới. Kéo được bà Đoàn ra thì cô tôi lại không chịu buông tay. Tôi bị kẹp ở giữa, hứng chịu không biết bao nhiêu cú đánh.
Đoàn Minh Phong nghe thấy động tĩnh thì chạy như bay xuống lầu, tay cầm một tờ giấy. Nhìn thấy bà Đoàn và cô tôi đang đánh nhau hỗn loạn, em lại đứng sững sờ ở đó.
Bà Đoàn nói: "Đồ tạp chủng mất dạy, mày không có cha à mà tới nhận Vương Thủ Trung là cha... Nuôi mày bao nhiêu năm, mày không nói câu báo ân mà còn đòi cướp gia sản, mày xứng đáng sao?"
Những lời lẽ đó vô cùng khó nghe. Cô tôi bóp chặt cổ bà Đoàn, miệng chỉ gào lên: "Giết mày chết!" Tôi lớn tiếng gọi em: "Đến giúp nhanh lên!"
Đoàn Minh Phong sực tỉnh, xông đến ôm lấy cô tôi, kéo bà ra. Cô tôi khóc lóc nức nở, nghẹn ngào nói: "Con đừng nghe ả nói bậy."
Đoàn Minh Phong ôm cô tôi, vỗ nhẹ lưng bà, như thể đang ôm một cô gái trẻ đang tủi thân. Gương mặt em còn mang theo một chút nụ cười an ủi, bình thản nhẹ nhàng, như thể thật sự không nghe thấy lời bà ta nói vậy. Cô tôi vùi đầu khóc đau đớn.
Nụ cười gượng gạo của Đoàn Minh Phong không thể duy trì được nữa. Em cắn răng, ánh mắt đầy căm ghét, vung mạnh tờ giấy vào người bà Đoàn, rồi chỉ tay ra ngoài cửa.
Chiếc áo khoác màu đỏ trên người bà Đoàn đã bị lôi kéo đến biến dạng. Giày cao gót của bà ta cũng mất một chiếc. Bà ta luống cuống nhặt chiếc giày dưới đất lên, sau đó đọc hết toàn bộ nội dung trong tờ giấy. Đọc xong, bà ta vui như điên, lồm cồm bò dậy.
Số tài sản này rốt cuộc có giá trị là bao nhiêu, tôi không rõ, và tôi nghĩ ngay cả Đoàn Minh Phong cũng không rõ.
Gương mặt méo mó của bà Đoàn trông vô cùng khó coi. Khi bà ta đi rồi, ánh mắt Đoàn Minh Phong nhìn theo bóng lưng bà ta, giống như vừa tiễn đi được một ôn thần.
Em đã thận trọng chung sống với mẹ nuôi suốt nhiều năm, sớm đã sức cùng lực kiệt. Em kiệt sức thở phào một hơi.
Lời nói ác ý có thể làm tổn thương người khác, khiến tâm hồn giữa tháng sáu cũng lạnh như mùa đông. Cho dù Đoàn Minh Phong có cố gắng tỏ ra không quan tâm đến thế nào đi nữa, thì ánh mắt em cũng không biết nói dối.
Tôi không biết em hiểu bao nhiêu về ba ruột của mình. Từ nhỏ, em chưa bao giờ nhắc đến người đó với ai.
Đó là một câu chuyện cũ rất bi thảm. Tôi vẫn còn nhớ, khi Đoàn Minh Phong vừa mới sinh được hai ba ngày, ông nội đã gọi ba tôi vào thư phòng.
Quả bóng bay của tôi bay mất. Tôi chạy lên lầu hai đuổi theo. Đứng bên ngoài cửa, tôi nghe ông nội tức giận hổn hển nói với ba tôi, bảo gọi mấy tên lưu manh chặn ở cửa bệnh viện, phế gã họ Đoàn kia đi.
Những người biết chuyện này đều giữ kín như bưng. Mà mấy năm Đoàn Minh Phong ở nhà họ Triệu đây cũng rất biết điều, chưa bao giờ hỏi tới.