Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 52
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô tôi đã đến tuổi trung niên, đánh nhau bầm dập đến chảy máu, trên mặt và cổ dán ba miếng băng cá nhân rõ rệt. Khi ba tôi biết chuyện vội vàng đến thì bà đang đung đưa trên chiếc xích đu màu hồng giữa trời tuyết, còn hỏi xin tôi một điếu thuốc ngậm trong miệng, trông khá bất cần.
"Đánh nhau à?" Ba tôi hỏi bà.
Cô ngậm điếu thuốc, hất mái tóc xoăn, khẽ ừ một tiếng không rõ ràng.
Ba tôi nhíu mày: "Thật quá đáng."
Cô giận dữ trừng mắt, rút điếu thuốc trong miệng ra ném về phía ông: "Anh nói ai? Hồi nhỏ anh đánh nhau ít quá sao? Đến trễ rồi còn châm chọc."
Ba tôi vội nói: "Anh nói bà ta không ra gì, không phải nói em."
Cô lườm nguýt, đưa tay ra: "Cho em một điếu nữa."
Ba tôi nói: "Em có hút đâu, ngậm làm gì..."
Dừng một chút, ông thấp giọng hỏi: "Bình Bình, em không sao chứ? Thuốc hôm nay đã uống chưa?"
Đoàn Minh Phong đứng ngay phía sau, đẩy xích đu cho bà. Nghe thấy thế, cậu liền nhìn ba tôi, gật đầu: "Uống rồi."
Cô tôi khẽ nhếch môi giễu cợt: "Em đánh nó sắp chết rồi kìa, nó mới bệnh, em không có bệnh."
Bà múa tay múa chân, dùng lời lẽ khoa trương để kể lại cảnh mình đánh nhau anh dũng với bà Đoàn.
Tôi thấy không ổn lắm: "Cô à, vào nhà đi, bên ngoài trời lạnh."
Cô tôi nghe như gió thoảng qua tai, tự lẩm bẩm một mình như không có ai bên cạnh. Bỗng nhiên, bà đứng dậy chạy về phía trước hai bước, nói to: "Tôi đi giải quyết mụ ta!"
Ba tôi biết chắc chắn bà đã lên cơn rồi, ngăn bà lại và kêu lên: "Anh đi, anh đi thay em nhé... Anh hai giúp em giải quyết mụ ta, em đừng giận nhé."
"Được, giải quyết mụ ta... giải quyết ông ta..."
Suy nghĩ của bà loạn xì ngầu, mơ màng mù mịt. Chúng tôi vây lại đưa bà vào nhà, Đoàn Minh Phong lo lắng nắm tay bà. Bà quay đầu lại nhìn con trai, sau đó cúi đầu xuống lắc lắc rồi lại ngẩng đầu lên, mặt tái xanh, miệng nói lầm bầm:
"Các người giải quyết ông ta... thì con trai tôi không còn ba nữa rồi."
Đoàn Minh Phong bỗng dừng bước lại, nhìn ba tôi với vẻ không thể tin nổi. Ba tôi hoảng sợ bịt miệng cô tôi lại, bà nói lảm nhảm, vô tình để lộ ra chuyện cũ đau lòng. Với sự thông minh và tài trí của Đoàn Minh Phong, chỉ vài chữ ngắn ngủi thôi đã có thể đoán được bảy tám phần rồi.
Giông bão kéo đến trước cơn mưa, trực giác mách bảo tôi hôm nay sẽ có một trận phong ba bão táp lớn. Năm đó cô tôi không chịu nổi nữa nên đã hóa điên, tôi không thể để Đoàn Minh Phong cũng hóa điên.
"Bình Bình, em bình tĩnh lại chút đi! Triệu Dịch Lam, dẫn Minh Phong lên lầu!" Ba tôi quát lên một tiếng.
Sau đó, ông gọi mẹ tôi từ dưới bếp lên giúp. Mẹ tôi vừa gọi điện cho bác sĩ vừa vội vã lục tìm trong tủ thuốc.
Đoàn Minh Phong lại không chịu đi, cương quyết giận dữ đẩy tôi ra.
Cô tôi lúc có lúc không mắng ông nội và ba tôi. Thấy tôi và Đoàn Minh Phong đang giằng co nhau, bà bỗng mắng luôn cả tôi: "Triệu Dịch Lam đồ súc sinh này, ngay cả cậu cũng bắt nạt Đoàn Minh Phong..."
Vừa nghe câu mở đầu của bà, tôi đã có dự cảm rằng bà sắp nói ra điều gì đó. Tôi thầm nhủ: Thôi, hỏng rồi. Nhưng tôi vẫn cố kìm nén trái tim đang đập loạn xạ, kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, chuyện này sớm muộn gì cũng phải xảy ra.
Quả nhiên, cô chỉ vào mặt tôi. Ba tôi kéo tay cô lại, bà vùng vẫy khóc lóc mắng: "Cậu mà không đối xử tốt với nó, là tôi đánh cậu đấy... Cậu thích nó thật lòng thì đừng làm nó tổn thương, còn dám đi xem mắt kết hôn một lần nữa, thì tôi không tha cho cậu đâu."
Ba mẹ tôi há hốc miệng nhìn nhau. Mẹ tôi lúng túng giật giật khóe miệng, thận trọng nói: "Bình Bình, em nói gì thế, Triệu Dịch Lam nhà chị sắp kết hôn rồi."
Cô tôi không quan tâm họ, bị ba tôi ấn xuống ghế sofa, chỉ nghiêm nghị nhìn tôi.
Mẹ tôi cũng nhìn tôi, mà tôi lại không dám nhìn bà. Còn ba tôi thì chắc là cảm thấy quá hoang đường, căn bản là chẳng thèm hỏi tôi, chỉ lo lấy chăn quấn chặt tay chân cô tôi lại.
Đoàn Minh Phong thì như bị dọa cho ngây người ra, thất thần nhìn xuống sàn. Sự việc diễn ra đột ngột, thù cũ hận mới cùng lúc ập đến với em. Tôi biết nếu hôm nay tôi hèn nhát, bệnh của Đoàn Minh Phong sẽ không bao giờ khỏi được, cả đời em cũng sẽ không thoát ra khỏi ám ảnh này.
Ông nội nhìn dáng vẻ ngây dại như người mất hồn của Đoàn Minh Phong, tiến đến gọi tên em, nhưng Đoàn Minh Phong không có chút phản ứng nào. Bà nội đến đút thuốc cho cô uống, cũng bảo cô bình tĩnh lại một chút.
Trong lòng tôi có ngàn vạn lời muốn nói nhưng lại cảm thấy chẳng có gì đáng để nói, tôi quỳ xuống.
Tôi không có gì để biện minh cả, đã làm rồi thì chính là đã làm rồi. Chuyện yêu Đoàn Minh Phong, tôi không hề cảm thấy có gì sai trái. Tôi và em tự nguyện yêu nhau, thật lòng thật dạ. Lúc ở bên nhau, niềm vui và hạnh phúc nhiều hơn nỗi buồn lo, như vậy là đủ rồi. Nhưng về ba mẹ, suy cho cùng, tôi cũng có lỗi với công ơn nuôi dưỡng của họ, khi đi ngược lại luân thường đạo lý mà ngủ với em trai mình. Ông nội than thở một tiếng "tạo nghiệp" rồi cầm gậy lên đánh tôi.
Trong cơn thịnh nộ, ba tôi đá tôi ngã lăn ra đất, rồi giật lấy gậy của ông mà đánh tôi.
"Mày là thằng khốn nạn! Tại mày dạy hư em trai mày hết! Em nó không biết thì mày cũng không biết sao?"
Tôi không tránh đi, tiếng gậy xé gió vụt lên người tôi, chẳng mấy cái mà đã gãy mất. Mẹ và bà nội tôi cuống quýt khóc nấc. Ba tôi nổi trận lôi đình, vừa vứt gậy đi đã vội cầm lấy chổi lên đánh tôi.
"Khốn nạn! Khốn nạn!" Ông mắng đi mắng lại từ này.
Cô tôi kiệt sức nằm dài trên ghế sofa cười khanh khách, rồi cũng mắng theo ông: "Khốn nạn... khốn nạn... Anh hai, anh chưa từng làm chuyện khốn nạn gì sao?"
Mẹ không ngăn được ba lại, cán chổi đánh tôi đến mức lưng tê dại. Tôi sớm đã biết nếu công khai thì không tránh khỏi bị ăn đòn, nên chỉ cắn răng chịu đựng. Đoàn Minh Phong giống như một con rối đột nhiên bị giật dây cót, mạnh mẽ lao lên lưng tôi. Em bị đánh trúng một gậy thật mạnh, đau đớn kêu "A..." một tiếng.
Đã quá lâu rồi em không nói chuyện. Em ôm chặt lấy cổ tôi, quấn lấy lưng tôi, mở miệng nói lắp bắp: "Là do con ép anh ấy, cậu... cậu đánh con đi."
Trán tôi toàn mồ hôi lạnh, chỉ nhìn thấy cánh tay cầm chổi của ba tôi run rẩy. Cô tôi nghiêm giọng nói: "Anh dám! Đời này của tôi đã hỏng rồi, các người còn muốn hại con trai tôi sao?"