Chương 53

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người dịch: Tồ Đảm Đang
Bố tôi không thể xuống tay được. Làm cha mẹ, ai cũng vậy, có thể đánh con mình nhưng không thể đánh con người khác, huống hồ mẹ ruột của Đoàn Minh Phong lại đang ở ngay đó. Bố tôi giống như một khối than hồng rực bị dội một gáo nước lạnh, tức đến bốc khói.
Tôi biết ông sẽ không đánh Đoàn Minh Phong. Ngay từ lần đầu tiên tôi cùng ông đến Hồ Nam thăm em ấy, tôi đã nhận ra ông rất coi trọng đứa em họ này. Lúc đó, Vương Thủ Trung vẫn chưa được điều về Nam Kinh, năm nào ông cũng ngồi xe lửa rất lâu, rất xa để đi Hồ Nam, ở lại vài ngày, chụp một ít ảnh mang về cho cô. Nếu chỉ tính là tình cậu cháu thông thường, ông đã tận tình tận nghĩa lắm rồi, nhưng vì trong lòng cảm thấy có lỗi, ông luôn đặc biệt khoan dung và thương xót Đoàn Minh Phong.
Đây là sai lầm của thế hệ trước trong nhà họ Triệu, bao gồm cả ông bà nội. Họ yêu thương Đoàn Minh Phong chưa chắc vì em ấy thực sự tốt, mà tất cả đều ngầm hiểu rằng họ đang chuộc lỗi.
Bố tôi oán hận đập cây chổi xuống đất, gương mặt đầy chán nản. Ông nội thì tức giận đến mức tăng huyết áp, không có gậy nên chao đảo, suýt ngã gục.
Trong kế hoạch công khai của tôi, vốn dĩ chỉ có phần bố mẹ tôi thôi. Ông bà nội đã lớn tuổi, tôi sợ họ tức giận quá mà xảy ra chuyện gì, giờ thì hay rồi, cô tôi đã "diệt sạch" luôn.
Sau khi lên cơn điên, cô tôi yên tĩnh nằm nghiêng trên ghế sofa, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm tôi và Đoàn Minh Phong. Ánh mắt của một người phụ nữ điên nên như thế nào? Ngu ngốc, mê muội chăng? Không, bà nhạy cảm hơn tất cả mọi người, ánh mắt thẳng thắn, rõ ràng đầy sự thương xót và ngưỡng mộ. Có lẽ bà lại nhớ về bản thân mình trong quá khứ, nên không khỏi rơi nước mắt, khóc cho tuổi thanh xuân đã chết của đời mình.
Tôi buông sức, cơn đau âm ỉ bắt đầu kéo đến, dù đang mặc áo len giữa mùa đông mà cũng không chịu nổi. Bố tôi đánh một trận nhừ tử, dọa cho Đoàn Minh Phong hồn vía lên mây, em ôm chặt lấy cổ tôi không chịu buông tay. Tôi bảo em đỡ tôi đứng dậy, em khóc bù lu bù loa, nhỏ giọng nói:
"Chúng ta mau chạy đi..."
Tôi dở khóc dở cười, chống vai em đứng thẳng dậy:
"Chạy không nổi nữa, nghỉ một chút."
Đoàn Minh Phong nghiêm túc gật đầu, trông ngốc nghếch khờ khạo. Em và tôi đứng bên cạnh sofa, tôi nghiêng người dựa vào tường, cả người em căng cứng như dây đàn, mũi chân hướng về phía cửa ra vào, dáng vẻ như sẵn sàng "đập nồi dìm thuyền" mà bỏ chạy bất cứ lúc nào. Tôi nhìn mà đau lòng làm sao, cũng không biết hồi xưa dũng khí ở đâu ra mà dám gây gổ đòi công khai.
Tôi nắm tay em, cục diện đã đến bước không thể cứu vãn nữa rồi. Tiếp theo, chỉ còn chờ xem bên nào sẽ chịu thỏa hiệp thôi.
Sau một hồi im lặng rất lâu, mẹ tôi lên tiếng trước. Bà đến hỏi tôi: "Các con đã bên nhau bao lâu rồi?"
Tôi đáp: "Ba bốn năm rồi."
Tôi vừa dứt lời, mẹ tôi liền căm giận đấm một quyền lên vai tôi, nói: "Con sao cứ giấu mẹ mãi thế hả? Con có còn coi mẹ là mẹ của con không? Vô lương tâm, phí hoài lòng mẹ thương yêu con rồi."
Đoàn Minh Phong không nói không rằng, bắt đầu khóc òa lên, tiếng khóc hu hu cực kỳ lớn. Mẹ tôi vừa nghe em khóc thì nước mắt đang ngừng lại cũng lại rơi xuống, liên tiếp không ngừng, thật là thê thảm vô cùng. Cơn giận của mẹ tôi bị dập tắt bởi tiếng khóc của em, bà hỏi:
"Các con chia tay có được không, con?"
Đoàn Minh Phong chợt khóc dữ dội hơn, liên tục lắc đầu: "Không được... không được..."
Bà nhìn tôi, tôi cũng im lặng lắc đầu.
"Hai đứa đúng là nghiệp chướng."
Mẹ tôi sờ lên gò má Đoàn Minh Phong, rõ ràng đã bị "cục mít ướt" này khóc cho mềm lòng mất rồi. Bà ảo não thở dài: "Phải làm sao bây giờ. Các con xa nhau một thời gian có được không? Minh Phong con còn nhỏ, sau này nhất định sẽ gặp được cô gái mình thích, Đoàn Minh Phong thì có chỗ nào tốt đâu?"
Tôi nói: "Mẹ, không thể nào."
Đoàn Minh Phong thích tôi từ nhỏ, em đã có sự cố chấp với tôi rồi, hơn nữa, tôi thấy tôi cũng tốt mà...
Quả nhiên, Đoàn Minh Phong vừa nghe nói phải xa nhau liền nhào đến ôm bà, gọi một tràng tiếng "mợ ơi". Mẹ tôi từ trước đến nay chịu ngọt chứ không chịu cứng rắn, bình thường người cũng sảng khoái, chịu không nổi nhất chính là kiểu nhõng nhẽo như thế này của Đoàn Minh Phong. Bà cũng khó mà phát huy được nữa, ôm Đoàn Minh Phong khóc một lúc rồi bèn buồn bã ngồi xuống sofa.
Đoàn Minh Phong khóc sưng cả mắt. Cô tôi và mẹ tôi thay phiên nhau khuyên nhủ em, ông nội và bố tôi thì cau mày im lặng ở đó, chỉ có cô là nhìn chúng tôi chớp mắt, mỉm cười.