Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 54
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tết năm nay trôi qua vô cùng lạ lùng, im lặng là vàng. Tôi và Đoàn Minh Phong cố gắng tỏ ra thật nghiêm túc, giữ vẻ mặt đứng đắn, duy trì khoảng cách một mét dưới ánh mắt dò xét của người lớn trong nhà, để tránh trong dịp Tết thế này lại kích thích đến những tâm hồn yếu ớt của họ.
1
Tôi biết chuyện này họ sẽ không thể chấp nhận ngay được, có thể giữ được sự bình yên đã là khó lắm rồi. Tôi đã cho họ một liều thuốc mạnh, sau đó thì cần phải từ từ tính toán, không được quá vội vàng, chuyện gì cũng phải có lúc căng lúc giãn thì mới bền lâu được.
Khi tôi nói thế này với Đoàn Minh Phong, em giả vờ không nghe thấy, lao vào hôn tôi như hổ đói vồ mồi. Trong lòng tôi thầm chửi một tràng, mặc kệ căng giãn gì nữa, từ từ cái khỉ khô, tôi sắp chịu không nổi rồi.
Tôi vừa vội vàng hôn đáp lại em vừa đưa tay ra kiểm tra xem cửa nhà vệ sinh đã khóa chưa, rồi khẽ hạ giọng nói: "Sao vậy em? Lúc nãy không phải anh cố ý đâu."
Đoàn Minh Phong níu vào cổ tôi, vẫn chưa thỏa mãn, liếm môi, nói bằng giọng mũi: "Anh cố ý thì có, tay anh đã đưa ra rồi lại rút về, chẳng lẽ em há miệng ăn không khí à? Cậu mợ cứ nhìn chằm chằm vào em!"
1
Tôi lo lắng bịt miệng em: "Nói nhỏ thôi! Thao tác bị lỗi, anh cũng đâu ngờ họ lại đột nhiên vào bếp như vậy chứ."
Mồng ba, họ hàng bên ngoại của bà nội đến chúc Tết. Mọi người đều uống trà tán gẫu ở phòng khách. Tôi nháy mắt ra hiệu em đi vào bếp. Trên bếp có một tô dâu tây đã rửa sạch, tôi theo thói quen lấy một quả nhét vào miệng Đoàn Minh Phong. Bất thình lình có bóng người lướt qua cửa bếp, chuyện xảy ra trong chớp mắt, tay tôi liền rụt lại ngay. Đoàn Minh Phong trợn mắt há hốc mồm nhìn tôi tự đút dâu tây vào miệng mình. Ba mẹ tôi đứng ngay cửa bếp nhìn chúng tôi, tôi chỉ đành mặt lạnh ra lệnh Đoàn Minh Phong mang dâu tây ra phòng khách mời bà con họ hàng ăn. Em chẳng ăn được quả nào, giận dỗi.
Tôi nói: "Lát nữa ăn cơm xong chúng ta đi dạo phố, đi ăn kẹo hồ lô đá, à không, kẹo hồ lô dâu tây nhé."
Đoàn Minh Phong "ưm ưm" làm nũng, dụi vào cằm tôi: "Phải nhịn đến bao giờ nữa đây? Chẳng phải mọi người đều biết hết rồi sao?"
Tôi vỗ nhẹ vào mông em: "Ngoan nhé, ban ngày ban mặt sao có thể bắt mấy dì mấy chú nhìn hai thằng con trai hôn nhau được chứ."
Đoàn Minh Phong "hứ" một tiếng, thờ ơ, kéo ngay ngắn lại vạt áo sau lưng bị tôi sờ đến, vẻ mặt lạnh lùng mở cửa đi ra ngoài.
Buổi chiều, họ hàng ngồi chơi một lát rồi về. Tôi phụ trách lái xe đưa gia đình ông cậu ở Vô Tích ra ga tàu cao tốc. Hai ông bà cụ dắt theo một đứa cháu trai và một đứa cháu gái, phía sau ngồi ba người, phía trước ngồi một người, vừa đủ bốn người. Đoàn Minh Phong xụ mặt đứng bên cạnh, muốn lên xe cũng không được.
Kẹo hồ lô dâu tây bị lỡ mất rồi. Tôi lái xe ra cổng phía nam ga Nam Kinh, cả đi cả về đã đến ba giờ chiều. Ghé tiệm trái cây ở cổng khu dân cư mua một túi dâu tây về để xin lỗi.
Đoàn Minh Phong đang ngồi xếp bằng trên sofa, ôm tô dâu tây ăn từng quả một. Tôi ngồi bên cạnh, chống cằm nhìn em.
Giữa vạn vật khô héo của mùa đông lạnh giá, Đoàn Minh Phong tràn đầy sức sống như một chú heo con đang tung tăng, thật tốt biết bao.