Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Thăm mộ cha và đêm nồng nàn
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước sinh nhật Đoàn Minh Phong một ngày, tôi cùng em đi Hồ Nam. Mộ của Vương Thủ Trung nằm ở vùng ngoại ô, hai bên đường nhựa là những cánh đồng, cả đoạn đường bụi đất bay mù mịt. Cổng khu mộ là một hàng cây tùng bách không ai chăm sóc, nghiêng ngả trông thật ảm đạm. Tôi mua tiền giấy và hoa cúc ở chỗ người trông coi khu mộ. Đoàn Minh Phong tìm men theo từng hàng mộ rất lâu mới tìm được bia mộ của Vương Thủ Trung.
Tiền giấy đã cháy hết, Đoàn Minh Phong ngẩn ngơ nhìn tro tàn trong hũ đá, thế mà em lại không khóc. Đây là một nỗi oán trách đã chất chứa từ lâu. Đoàn Minh Phong không phải là một người thoáng về mặt tình cảm, từ nhỏ tính cách em đã hướng nội, lại thêm cố chấp, nhiều chuyện vẫn chưa thể thông suốt. Tục ngữ có câu "kẻ câm ăn hoàng liên", có nỗi khổ mà không thể nói ra, mọi bi thương sầu khổ của em đều ứ đọng lại trong lòng, nên mới mắc phải chứng "bệnh câm".
Tôi nói: "Hay là anh ra ngoài trước đợi em?"
Đoàn Minh Phong nhìn tôi mỉm cười, im lặng vài giây rồi đậy nắp đá lại, nói một câu: "Ba, con đi đây."
Em nắm lấy tay tôi, cúi đầu bước nhanh ra ngoài. Tôi nói: "Đâu có vội gì, đi nhanh như thế làm gì... năm sau anh lại đến cùng em mà."
Đoàn Minh Phong không quay đầu lại, nói: "Sau này không đến nữa đâu."
Chúng tôi về Nam Kinh suốt trong đêm, chỉ mua được một chiếc bánh kem dâu tây to bằng bàn tay ở cổng bến xe, nhưng lại chẳng thiết ăn. Tôi đưa em về đến nhà tôi, vừa vào cửa đã ôm hôn nhau. Mấy tháng nay chưa gần gũi nên có chút cảm giác "tiểu biệt thắng tân hôn".
Vội vàng cởi quần áo, cả hai trần trụi bị nền gạch men sứ trong nhà tắm làm lạnh run cầm cập. Cơ thể trần trụi của Đoàn Minh Phong rúc thẳng vào lòng tôi.
Người xưa có câu "gần gũi xác thịt" đúng thật là kỳ diệu. Tôi ôm lấy em trao đổi hơi ấm, bàn tay chu du nắn bóp tùy ý, khiến em phải yếu ớt rên lên những tiếng kêu đầy tình tứ. Vẫn chưa đủ, mãi đến khi em vừa khổ sở vừa sung sướng, ngửa cổ lên mơ màng gọi tên tôi.
"A ưm... Triệu, Triệu Dịch Lam... nước lạnh quá..."
Tôi nâng một chân em lên, dùng lưng chặn vòi sen, hôn lên tai em: "Ngoan, đừng ngọ nguậy, chút nữa em sẽ nóng lên thôi."
Đoàn Minh Phong rất gầy, bệnh một trận vẫn chưa lên lại cân nặng. Đến lần thứ hai, tôi giữ lấy hông em nhấp đẩy. Em cố gắng kiên trì được mười mấy phút đã không chịu nổi nữa, trên tấm kính ướt đẫm, em trượt tay xuống, áp mặt lên đó. Tôi kéo em trở lại, xoay cằm em qua rồi hôn môi. Môi em rất mềm, lúc hôn nhau thường thích hơi đưa lưỡi ra, tôi chặn lấy môi và tiếp tục làm em.
Em nhắm mắt lại, nói năng không rõ lời xin tha: "Anh... ư... nhẹ một chút, em... em mệt quá..."
"Phải không?"
Tôi sờ lên phần dưới của em, nắm lấy phần gốc, nói: "Em muốn bắn nữa rồi chứ gì."
Đoàn Minh Phong bị tôi làm đến phát khóc. Tôi giữ hai cổ tay em lại phía sau không cho em tự giải thoát, cơ thể em đã gần đạt đến cao trào, chỉ thiếu một chút nữa thôi. Không thể bắn ra, em bí bách đến độ khóc hu hu.
Tôi ác ý trêu chọc, ngừng lại không nhấp nữa, ép Đoàn Minh Phong phải xấu hổ vểnh mông lên tự nhún về phía sau.
"Sao anh không làm nữa... xin anh đó..."
Em ngẩng đầu lên, vành tai chạm tóc mai với tôi, nỉ non bằng giọng thều thào: "Em muốn anh."
Đầu óc tôi chợt tê dại, tóm lấy xương hông em, thúc vào mạnh mẽ như muốn làm hỏng em luôn.
Khi làm xong, Đoàn Minh Phong sức cùng lực kiệt. Tôi và em ngồi trong bồn tắm, cũng chẳng biết là mấy giờ rồi. Em nằm trong lòng tôi lim dim buồn ngủ, nước ấm áp êm ả. Tôi cầm lấy phần dưới của em, vuốt ve tỉ mỉ, nói:
"Đoàn Minh Phong, hình như màu sắc chỗ đó của em đậm hơn chút rồi đấy."
Đoàn Minh Phong bật cười, giọng nói hơi khàn, dịu nhẹ tựa đám mây: "Chẳng phải tại anh sao, tất cả là tại anh hết..."
"Đệt!" Tôi không nhịn được chửi thề, nảy hông lên.
"Đồng chí Đoàn Minh Phong, đừng làm nũng, đồng chí muốn thêm trận nữa sao?"
Em lắc đầu, lê mông về phía trước: "Đồng chí Triệu Dịch Lam, mời đồng chí kiềm chế bản thân một chút."
Tôi hôn lên đỉnh đầu em, quyết định tạm thời ngừng chiến. Tắm xong qua cơn buồn ngủ liền trở nên tỉnh táo hẳn, nằm trên giường tán gẫu câu được câu chăng với em.
Đoàn Minh Phong nói đến chuyện hồi nhỏ, giọng điệu thờ ơ. Em nói Vương Thủ Trung thường hay dẫn em ra ngoài đi ăn, ăn đồ ăn vặt. Lúc đó em vẫn còn nhỏ tuổi, xem bà Đoàn là mẹ ruột, không biết tại sao mẹ lại không thích em. Sau này khi biết bà Đoàn không phải mẹ ruột em rồi thì em lại càng thân với Vương Thủ Trung hơn nữa.
"Em và ba em là chiến hữu trên cùng một chiến tuyến, nhưng có một ngày ông ấy đã phản bội."
Đoàn Minh Phong nói: "Chỉ còn một mình em."
Tôi sờ lên tóc em, giống như nhìn thấy một Đoàn Minh Phong nhỏ bé cô đơn lẻ loi năm ấy, sợ tối sợ côn trùng, không dám nói chuyện với người khác, có tâm sự chỉ viết vào nhật ký. Tôi hơi hiểu về sự cố chấp của em rồi, nhất định em cực kỳ cực kỳ yêu tôi.
Qua rất lâu sau, Đoàn Minh Phong ngả đầu vào ngực tôi giống như đã ngủ thiếp đi. Tôi tắt đèn ngủ. Giọng em vẫn còn nặng nề: "Thật ra ông ấy đã rất tốt với em rồi, là do em vô lương tâm."
"Đừng nghĩ nữa."
Tôi hôn lên khắp mặt em: "Sau này anh lại đi thăm ông ấy cùng em, chuyện này có gì khó đâu."
"Có khi nào ông ấy không muốn gặp em không?"
"Sao có thể chứ? Cha con không giận nhau quá một ngày đâu mà."
Tôi vỗ lưng em: "Em đi thăm ông ấy, nhất định ông ấy sẽ rất vui."
Đoàn Minh Phong làm nũng như chú cún con: "Vậy anh phải đi với em."
"Được chứ, anh không đi thì ai đi với em?"
Lúc này em mới vừa lòng, ôm lấy mặt tôi, rồi hôn nhau.