Chương 7: Nước Mắt Đêm Khuya

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Chương 7: Nước Mắt Đêm Khuya

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đã đưa Đoàn Minh Phong về nhà một cách thành công. Để tránh gặp phải bảo mẫu nhà họ Vương, tôi cố ý đi cổng sau rời khỏi trường.
Quá trình gian nan hiểm nguy đó khiến tôi kiệt sức. Triệu Dịch Lam tôi thề sau này không bao giờ cõng Đoàn Minh Phong nữa! Mệt muốn chết, tôi thả em lên sofa rồi ngồi phịch xuống bên cạnh.
Mẹ tôi lấy thuốc đỏ và oxi già ra xử lý vết thương trên đầu gối của em, hỏi em bị té sao. Em gật đầu không nói gì, nước mắt lưng tròng. Tình thương của mẹ tôi dâng trào: “Ôi cục cưng ơi, mợ bôi thuốc cho cục cưng nha, bôi lên là khỏi liền nè.”
Tôi nhìn họ chỉ thấy buồn cười. Có lẽ vì tôi cứng đầu từ nhỏ, sự dịu dàng của mẹ tôi không có chỗ để dùng. Đoàn Minh Phong trắng trẻo non nớt, tội nghiệp thế này rất hợp ý bà.
Nói đến cũng kỳ, trước mặt tôi Đoàn Minh Phong khóc ầm ĩ, vậy mà trước mặt mẹ tôi lại không khóc thành tiếng. Bôi oxi già khá đau vậy mà em cũng siết nắm tay lại, không kêu một tiếng.
Tôi đổi tư thế, nhàn nhã hỏi mẹ tôi: “Lỡ dượng tới tận nhà đòi con thì sao?”
Đoàn Minh Phong nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi nói lái đi: “Giải thích đàng hoàng là được rồi, Minh Phong cũng muốn ở nhà cậu chơi lắm đúng không nào?”
Đoàn Minh Phong nhìn tôi ngơ ngác, gật đầu.
Tôi kéo tay Đoàn Minh Phong, cắn một viên kẹo hồ lô nhai rộp rộp: “Lỡ như dượng không nghe, nhất định phải dẫn về cho bằng được thì sao?”
Đoàn Minh Phong lại nhìn mẹ tôi, khóe miệng hơi mếu xuống.
Mẹ tôi dọn dẹp hộp thuốc, cúi đầu hừ một tiếng, trở lại với khí phách kiêu ngạo thường ngày của bà: “Bước qua cửa căn nhà này rồi thì là nhà chúng ta, địa bàn nhà mình, mình nói thế nào thì là thế nấy.
Dượng ấy không yên tâm thì cứ ở lại. Đây không thiếu phòng cũng chẳng thiếu cơm đâu.”
Tôi cười phá lên, đá nhẹ vào mông Đoàn Minh Phong: “Nhìn đi, vào nhầm hang gấu rồi đấy.”
Đoàn Minh Phong vẫn giống hệt lúc nhỏ, vừa khóc là mũi và mắt đều đỏ cả lên, đã vậy còn khó phai đi. Em cười ngây ngô với tôi, tôi không nhịn được đưa tay ra véo lên gò má em: “Vừa khóc xong đã cười, đúng là đồ ngốc.”
Mẹ tôi xuống bếp rồi. Tôi kéo Đoàn Minh Phong cùng nằm xuống, tôi bắt chéo chân, hai anh em nằm cạnh nhau: “Rồi, nói xem sao đánh nhau thua vậy?”
Đoàn Minh Phong ăn kẹo hồ lô rất chậm, một viên thôi mà em phải liếm rất lâu. Lớp đường đỏ nhuộm đôi môi và lưỡi em, một sắc đỏ tươi hiện lên khi em cất lời: “Em không đánh ai cả.”
Vì đang mải ngắm đôi môi đỏ, hàm răng trắng của em, tôi nhịn sự xúc động muốn búng vào trán em lại, cười khan một tiếng: “Anh biết, em là đứa bị đánh.”
Tôi định dạy em chút đỉnh, dù gì thì tôi cũng rất có kinh nghiệm về mặt đánh nhau này, nhưng Đoàn Minh Phong lại nhận định một cách không chút bản lĩnh nào rằng: đánh nhau là sai.
Thậm chí em còn không dám thừa nhận mình và bạn cùng lớp xảy ra xung đột. Tôi lại cười khan một tiếng, quả không hổ danh là đứa con mà Vương Thủ Trung nuôi dạy.
“Được, em không làm gì hết, vậy cái quai ba lô thì sao...!” Tôi túm lấy quai ba lô bị đứt một cách bất thường kia đưa đến trước mặt Đoàn Minh Phong.
Đoàn Minh Phong ấp úng: “Đứt rồi.”
Ba lô hai dây nhãn hàng thể thao thường làm bằng vải bạt rất dày và có khả năng chịu mài mòn tốt. Mặc dù cái ba lô này không cũ không mới, nhưng thường thì khả năng dùng đến mức đứt dây là không cao. Tôi đoán đây là bị cắt đứt bằng kéo đấy.
“Vậy chuyện em bị nhốt trong lớp học là thật đúng chứ.” Tôi dần nổi giận, kéo tay em qua, cắn thêm một viên kẹo hồ lô nữa, nhai nghiến răng nghiến lợi.
“Còn cái chân này nữa, không lẽ trong lớp có buổi dã ngoại, em tự xung phong dùng đầu gối đánh lửa à?”
Đoàn Minh Phong đỏ mặt lên vâng vâng dạ dạ, trân mắt nhìn tôi ăn sạch kẹo hồ lô. Tay trái em còn đang cầm một xiên trúc trụi lủi, tay phải đang cầm quả sơn tra đã bị em liếm sạch lớp đường. Ánh mắt của tôi quét sang, em rụt lại phía sau theo bản năng, do dự một lúc rồi lại đưa nó cho tôi.
Tôi bực mình thành ra cười luôn. Quả hồng mềm yếu dễ ức hiếp thế này, không bị bắt nạt sao được? Hơn nữa còn không có chút ý chí phản kháng nào. Tôi hận không rèn sắt thành thép, tức đến không thở nổi. Nói thật, Đoàn Minh Phong bị bắt nạt cũng đâu phải chuyện của tôi, tôi đâu cần phải quan tâm đến em. Nghĩ tới đây tôi dứt khoát nhảy xuống sofa đi về phòng, mắt không thấy tâm không phiền.
Qua một lúc sau tôi nằm trên giường lơ mơ sắp ngủ, bỗng nghe tiếng chuông cửa reo lên. Tôi nghe mẹ nói chuyện với một người đàn ông, giật mình tỉnh giấc ngay lập tức.
Đứng sát cánh cửa đang mở hé, là Vương Thủ Trung. Ông ấy xách một túi nilon to, mang theo đồ chơi và quần áo đến cho Đoàn Minh Phong. Ông ấy không vào nhà, cũng không phản đối việc để Đoàn Minh Phong ở lại, chỉ sờ lên đầu Đoàn Minh Phong nói: “Ở nhà cậu phải ngoan ngoãn phép tắc, muốn về nhà thì gọi cho ba.”
Hình như Đoàn Minh Phong hơi bị lung lay, kéo ống quần của Vương Thủ Trung, lưu luyến không muốn rời. Mẹ tôi bế Đoàn Minh Phong lên, bảo dượng vào ăn cơm tối, nhưng ông ấy cười khách sáo từ chối, nói: “Phiền mợ và mọi người rồi.”
Vì còn giận dỗi nên tôi không để ý đến Đoàn Minh Phong. Đoàn Minh Phong chỉ có thể đi vào thư phòng làm bài tập. Khi ăn tối em cứ hay nhìn tôi chăm chú. Lúc tôi nhìn lại thì em lại cúi đầu ăn cơm. Cơn giận của tôi đến nhanh mà đi cũng nhanh, quay lưng một cái là tan biến hết rồi, nhưng Đoàn Minh Phong thì không phải vậy, em rất nhạy cảm và yếu đuối.
Đoàn Minh Phong còn nhỏ, không thích hợp ngủ một mình, thế là nhiệm vụ ngủ chung “vinh quang” ấy được giao cho tôi. Em ngủ phía trong, quay lưng lại với tôi như đang úp mặt vào tường. Tôi cũng không nghĩ nhiều mà tắt đèn luôn. Nửa đêm tôi mắc tiểu nên thức giấc, thì thấy Đoàn Minh Phong đang nằm trốn trong chăn khóc.
Tôi lúng túng cứng đờ người. Em cố ý nén tiếng khóc lại, chỉ có tiếng nấc be bé trôi nổi trong bóng tối mà thôi, từng chút từng chút một chui vào tai tôi thật rõ ràng. Tôi nhất thời thấy buồn, lần đầu tiên ở nhà họ hàng chắc chắn sẽ nhớ nhà thôi.
Trong môi trường lạ lẫm này, người đồng trang lứa thân thiết nhất của em cũng chỉ có tôi, hơn nữa em còn nhỏ hơn tôi sáu tuổi, tôi cứng rắn với em làm gì không biết nữa.
Để không làm đôi bên khó xử, tôi cố ý ngáp một cái thật lớn giả vờ như vừa mới thức dậy. Tiếng khóc của Đoàn Minh Phong dừng lại ngay lập tức. Tôi lề mề trong nhà vệ sinh một lúc, khi quay trở lại, Đoàn Minh Phong đã lau khô nước mắt rồi.
Em cũng xoa xoa viền mắt đỏ ửng của mình, giả vờ như vừa thức dậy, ngồi dậy hỏi tôi bằng giọng nghẹn ngào chưa tan hẳn: “Anh ơi, đừng tắt đèn có được không?”
Tôi lập tức cười khẽ: “Đương nhiên được rồi.”
Đoàn Minh Phong ngẩn người ra, rồi cũng cười theo tôi.
Tôi nằm xuống giường, định xoa đầu em, nhưng lại chạm phải mái tóc mai ướt đẫm mồ hôi. Tâm trạng tôi càng trở nên phức tạp: “Sợ tối hả?”
Em gật đầu, rúc sát vào tôi nhắm mắt lại.