Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 11: Bí mật đôi chân và trò đùa của Phó nhị gia
Rượu Nhạt Pha Trà thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắp hừng đông, bên ngoài đèn vẫn còn sáng. Thúy Nhi vội vã bước tới, đẩy cửa sảnh chính.
Vương phu nhân đang ngồi trước gương đồng, tay bưng chén yến sào. Bà thổi nhẹ rồi đưa một muỗng vào miệng, nuốt xuống. "Bên đó đã giày vò xong xuôi rồi sao?"
Thúy Nhi đáp: "Dạ, vâng."
Vương phu nhân hỏi: "Phương Trạch Sinh có biểu hiện gì khác thường không?"
Thúy Nhi đáp: "Cũng không thấy có gì khác lạ ạ."
Nàng quỳ xuống bóp chân cho Vương phu nhân, nói: "Ngài nói Phó nhị gia kia rốt cuộc có ý gì vậy ạ?"
Vương phu nhân đặt muỗng xuống bát, tiện tay mở một hộp trang điểm. Bên trong không có son phấn mà lại chất đầy những xấp thư giấy. Bà cười nói: "Người ta sống cả đời, suy cho cùng cũng chỉ vì bốn chữ thất tình lục dục. Phó nhị thiếu gia chẳng qua là niệm tình xưa, thấy Phương Trạch Sinh ra nông nỗi này nên động lòng trắc ẩn, đó là lẽ thường tình thôi."
Thúy Nhi nói: "Vậy cũng thật phí công quá ạ?"
Vương phu nhân nói: "Năm đó quan hệ của hai người họ thân thiết vô cùng, bây giờ thì có đáng gì nữa đâu?"
Thúy Nhi đảo mắt suy nghĩ: "Phu nhân sao lại đồng ý với Liễu thị để Phó Cảnh Hiên gả tới đây? Chẳng phải như vậy sẽ tiếp thêm trợ lực cho Phương Trạch Sinh sao? Nếu sau này hắn muốn giành lại..."
Vương phu nhân liếc nàng một cái: "Đương gia của Phương gia trước sau vẫn là Phương Trạch Sinh. Ta chẳng qua chỉ là người giúp hắn quản lý một vài việc thôi, giành hay không giành cái gì chứ?"
Thúy Nhi vội đổi giọng: "Phu nhân nói phải. Nhưng nếu y thật sự giúp đỡ Phương Trạch Sinh thì sao ạ?"
"Chỉ bằng hắn ư?" Vương phu nhân đi đến bên giường, hạ màn xuống. "Không phải ta không coi trọng Phó Cảnh Hiên, người này vô cùng mưu mô xảo quyệt, đến cả Liễu Như còn phải đau đầu với y, làm sao ta có thể xem nhẹ y được? Việc ta đồng ý với Liễu Như Yên lần này chẳng qua là vì vài lần ân tình làm ăn buôn bán mấy năm qua thôi. Còn việc y có giúp Phương Trạch Sinh hay không ư?"
Vương phu nhân nói: "E là y muốn giúp, Trạch Sinh cũng sẽ không để y làm vậy đâu."
Thúy Nhi hỏi: "Vì sao ạ?"
Vương phu nhân nằm xuống, nói: "Trạch Sinh là một người vô cùng cố chấp, làm sao có thể ở thời điểm sa sút như thế này mà mở miệng cầu xin sự giúp đỡ?"
Thúy Nhi tiến đến giúp bà đắp lại góc chăn, sau đó lại cẩn thận đặt đôi giày thêu hoa văn mẫu đơn bằng chỉ vàng ngay ngắn trở lại. Nàng nhỏ giọng hỏi: "Ngài nói đại đương gia thật sự không biết chuyện năm đó sao?"
Vương phu nhân nhắm mắt dưỡng thần: "Hắn thông minh như vậy, có chuyện gì mà không biết chứ?"
"Vậy hắn..." Thúy Nhi vốn muốn hỏi: "Vậy hắn sao không tìm ngài trả thù?" Nhưng nghĩ lại, một người què mang theo một người câm, làm sao có thể giữ được cơ nghiệp trăm năm của Phương gia? Ngoại trừ cẩn thận sống sót, thì còn có thể làm gì nữa chứ?
Trên mặt Vương phu nhân hiện lên vẻ nhân từ: "Đều là người làm ăn, ai cũng phải giữ thể diện cho nhau, có thể buông bỏ thì cứ buông.
Ta muốn gì, hắn đương nhiên hiểu rõ.
Ta sẽ chờ thêm mấy năm nữa, đợi hắn suy nghĩ thông suốt, danh chính ngôn thuận giao Phương gia lại cho ta. Lúc đó hắn mới chính là kẻ ăn nhờ ở đậu, vô công rỗi nghề."
Ngày hôm sau.
Chiếc xe đẩy trong sân vẫn đứng im không nhúc nhích. Phó nhị gia mệt mỏi kéo thắt lưng, mặc bộ trường sam màu sương, từ trên giường trong thư phòng lồm cồm bò dậy.
Đêm qua y mang Phương Trạch Sinh về đây, đặt hắn lên giường, sau đó bản thân cũng thuận thế ngả đầu xuống giường, bất tri bất giác thiếp đi. Mặc cho Phương đại đương gia có gọi thế nào y cũng không tỉnh, tiếng ngáy vẫn khe khẽ vang lên, mãi tới lúc mặt trời lên cao mới mơ màng mở mắt đi ra.
Phương Trạch Sinh đã sớm thức dậy, trở lại phòng khách ở sảnh chính. Hắn đang tiếp đãi Trần Phú vừa bước vào cửa. Trần Phú năm nay hai mươi ba tuổi, miệng rộng, hai bên mép để hai chòm râu cá trê. Thấy Phó Cảnh Hiên đi tới, y liền đứng lên: "Gặp qua Phó nhị gia."
Phó Cảnh Hiên chắp tay cười: "Chắc hẳn vị này chính là Trần đại phu?"
"Ôi chao, đúng là tiểu lão nhân đây."
Phó Cảnh Hiên nói: "Trần đại phu mời ngồi."
Y lại đi đến bên cạnh Phương Trạch Sinh hỏi: "Đêm qua ngủ có ngon không?"
Phương Trạch Sinh vốn không muốn đáp lời, nhưng thấy y cười tủm tỉm nhìn mình, đành phải nói: "Cũng khá tốt."
Phó Cảnh Hiên hỏi: "Thật sao?"
Phương Trạch Sinh đáp khẽ một tiếng, vừa định tìm cớ đuổi y về phòng chính, lại nghe y nói: "Vậy tối nay lại tiếp tục ngủ cùng nhau nhé."
Được đà lấn tới, Phó nhị gia chính là một người như vậy.
Trần Phú ngồi bên cạnh "ha ha" cười, nhấc hòm thuốc nói: "Ta trước tiên giúp đại đương gia châm cứu một lát."
Phương Trạch Sinh gật đầu.
"Khoảng thời gian này đùi đại đương gia có cảm giác gì không?" Trần Phú ấn ấn vài vị trí trên đầu gối hắn hỏi: "Thế này có đau không?"
Phương Trạch Sinh nói: "Không đau."
Trần Phú liền dịch đến vị trí bắp chân, dùng sức ấn vào, nói: "Thế này thì sao?"
Phương Trạch Sinh nói: "Cũng không đau."
Trần Phú gật đầu: "Nếu đã không có tiến triển, trước tiên tiểu lão nhân sẽ giúp ngài châm cứu, sau đó lại đổi vài vị thuốc ngâm cho ngài."
Phương Trạch Sinh đáp lời cảm ơn, sau đó tự mình đọc sách. Phó Cảnh Hiên cũng không lên tiếng nữa, vừa uống trà vừa nghĩ cách làm sao để Phương Trạch Sinh có thể tăng số lần khóe môi nhếch lên. Bỗng nhiên, y nhìn thấy Ách thúc rũ mắt đứng bên cạnh, tay nắm thành nắm đấm thật chặt, thần sắc khổ sở.
Sau một canh giờ, Trần Phú thu châm, đứng dậy cáo từ. Phó Cảnh Hiên cùng ra tiễn khách, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Chân của Phương Trạch Sinh, còn có thể khỏi được không?"
Trần Phú nói: "Theo lý mà nói, đáng lẽ phải sớm có tiến triển tốt rồi mới phải."
"Lời này của Trần đại phu có ý gì?"
Trần Phú nói: "Đại đương gia từ nhỏ bị vật nặng đè gãy hai chân. Sau khi ta chẩn mạch cho hắn thì thấy xương gãy đã có dấu hiệu nối lại. Vốn dĩ chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nửa năm đến một năm, điều trị thêm vài tháng là có thể đi lại được.
Hiện giờ đã qua tám năm mà vẫn không đứng lên được, quả thật có chút kỳ lạ."
Phó Cảnh Hiên cau mày: "Ý của ngươi là, Phương Trạch Sinh không đứng lên được là giả sao?"
"Không, không, không."
Trần Phú xua tay lia lịa: "Tiểu lão nhân làm nghề y nhiều năm, bệnh nặng hay bệnh lạ cũng đã gặp qua nhiều rồi. Đại đương gia thật sự là không đứng lên nổi."
Phó Cảnh Hiên hỏi: "Sao ngươi có thể chắc chắn như vậy?"
Trần Phú nói: "Mỗi lần châm cứu cho ngài ấy, kim châm đâm vào huyệt vị trọng yếu nhất của cơ thể. Cảm giác đau đớn ấy không phải người bình thường có thể chịu đựng được, nói là moi tim khoét gan cũng không quá lời. Nếu hai chân vẫn bình thường, e là một kim đâm xuống đều phải nhảy cẫng lên, chớ nói chi là mấy chục châm."
Phó Cảnh Hiên hỏi: "Vậy vì sao chân hắn vẫn luôn không khỏi được?"
Trần Phú nói: "Việc này Vương phu nhân cũng thường hay hỏi ta."
Phó Cảnh Hiên chần chừ: "Ngươi với Vương phu nhân có quan hệ..."
"Ồ."
Trần Phú nói: "Ta là một vị đại phu nghèo, đồng hương với Vương phu nhân. Mấy năm trước bà ấy phái người đưa ta đến đây, bảo ta giúp đại đương gia chữa chân. Sau đó chân ngài ấy vẫn không khá hơn, nên bà ấy liền giữ ta ở lại trong thành cho thuận tiện."
Xem ra Trần Phú quả thật chỉ là một đại phu bình thường, chỉ có điều Vương Tú Hòa đa nghi, tự mình tìm một người mà bà ta biết rõ, như vậy mới yên tâm sử dụng.
Phó Cảnh Hiên chưa từng chủ động hỏi thăm về tình trạng chân của Phương Trạch Sinh. Giờ có cơ hội, y liền hỏi thêm một mạch vài câu.
"Vậy ngươi có biết nguyên do hắn không hồi phục được không?"
Trần Phú nói: "Đây cũng chỉ là suy đoán của tiểu lão nhân. Có lẽ có liên quan đến trận đại hỏa hoạn trước đây. Dù sao biến cố này đột nhiên ập đến, song thân đều qua đời, dù là ai cũng khó lòng chịu đựng. Lâu dần trong lòng tích tụ, dẫn đến việc hai chân không cách nào đứng lên được, rất có thể là vì vậy."
"Còn có cách nói này sao?"
Trần Phú nói: "Có. Nói cho cùng, tâm bệnh vẫn phải chữa bằng tâm dược. Tiểu lão nhân có châm cứu giỏi thế nào cũng không châm được đến tâm của ngài ấy, quả thật có lòng mà không có sức."
Phó Cảnh Hiên trầm ngâm hồi lâu, gật đầu nói: "Đa tạ Trần đại phu, mời đi lối này."
Tiễn Trần đại phu xong, Phó Cảnh Hiên đi thẳng đến thư phòng. Y biết Phương Trạch Sinh sẽ không lưu lại chính viện, đúng như dự đoán, vừa nhìn đã thấy hắn ngồi trước án thư.
Ách thúc thần sắc đã khôi phục lại bình thường, chỉ là khóe mắt có chút đỏ lên. Thấy Phó Cảnh Hiên, ông bất đắc dĩ cười cười, ra hiệu ra ngoài bưng trà.
Trong lòng Phó Cảnh Hiên quanh quẩn suy nghĩ. Một lát y trêu chọc lũ cá chép nhỏ trong vại bạch ngọc, một lát lại vuốt ve cánh hoa thạch lựu trong chậu. Vừa đến tiết tiểu mãn*, hoa hồng đỏ rực như lửa, lá xanh xum xuê. Phó nhị gia cầm kéo lên cắt tỉa bớt lá cây, thong thả ngân nga mấy câu đồng dao, tự tìm trò tiêu khiển, như thể quên mất trong phòng vẫn còn có một người sống sờ sờ.
Mãi đến khi ánh mắt của "người sống sờ sờ" kia thi thoảng lại truyền đến từ sau lưng, Phó Cảnh Hiên mới nhíu mày, xách ghế lại ngồi đối diện Phương Trạch Sinh, giật lấy sách trong tay hắn.
Phương Trạch Sinh tay không, nhìn không khí hồi lâu, nhíu mày nhưng cũng không chấp nhặt với y. Hắn cầm lên một quyển khác, chưa kịp lật ra thì lại bị giật mất.
"Ngươi làm gì vậy?" Phương Trạch Sinh không vui nói.
Phó Cảnh Hiên nói: "Ta có làm gì đâu.
Ngươi mới là đang làm gì đó? Sao cứ lén lút nhìn ta?"
Phương Trạch Sinh nói: "Ta không có nhìn ngươi."
"Lừa ai?" Phó Cảnh Hiên nói: "Trong phòng chỉ có hai chúng ta, hà tất phải lén lén lút lút?"
Phương Trạch Sinh nghiêm mặt, không nói một lời mà cầm lên một quyển sách khác.
Phó Cảnh Hiên cười, lần thứ ba giật lấy sách: "Sách có gì hay để xem chứ, vẫn là xem ta tốt hơn."