Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành Bình Dương có bốn gia tộc lớn: Tiêu gia ở phủ Đốc quân, Phó gia ở Tam Cảnh viên, Tiền gia ở Lâm công quán và Hồng gia.
Tiêu gia và Tiền gia làm chính trị, còn Phó gia và Hồng gia chuyên kinh doanh.
Hồng gia mới nổi lên trong hai năm gần đây, nhúng tay vào mọi lĩnh vực. Trong số đó, việc kinh doanh khách sạn kiểu phương Tây của họ phát đạt nhất, trở thành tụ điểm ăn chơi nổi tiếng ở Bình Dương.
Ông chủ trên danh nghĩa của khách sạn là một thanh niên tên Thương Vân Tú. Không ai rõ lai lịch của y, chỉ có lời đồn rằng y là con trai của một người bạn đã khuất của Hồng Cẩm Văn. Vì lẽ đó, ông ta đặc biệt chăm sóc và bồi dưỡng y.
Thương Vân Tú cũng không phải kẻ tầm thường, y lặng lẽ quản lý Tường Nhạc Hối một cách ngăn nắp, đâu ra đó.
Y theo Hồng Cẩm Văn, thường xuyên tiếp xúc với các thương nhân nước ngoài. Tính cách y bảo thủ, lạnh nhạt, chỉ làm những việc thuộc bổn phận của mình, dường như không có ham muốn gì đặc biệt. Y đối xử với mọi người khiêm tốn, lịch sự, bất kể sang hèn, ai đến chỗ y cũng đều được đối xử tôn trọng như nhau.
Đây cũng là lý do khiến y được nhiều người yêu mến dù tuổi đời còn rất trẻ.
Phó Nhị gia là một ngoại lệ trong số những người "yêu mến" đó, hắn chẳng tin một lời đồn nào.
Có những kẻ trông như chú thỏ trắng vô hại, nhưng liệu chúng có thật sự chỉ ăn mỗi cà rốt thôi sao?
Nhị gia hành động quyết đoán, sau khi rời khỏi Tam Cảnh viên, hắn lập tức đến khách sạn Tường Nhạc Hối ngay trong đêm.
Trước tiên, hắn muốn kiểm tra xem bản tính của "chú thỏ trắng" này ra sao.
Khách sạn nằm ngay lối vào phố Đông Hưng, con phố phồn hoa nhất Bình Dương. Tòa nhà được xây theo phong cách phương Tây, với tám cây cột La Mã khổng lồ sừng sững ngay cửa vào, trông vô cùng bắt mắt. Giữa ánh đèn neon rực rỡ, nó càng thêm xa hoa và uy nghi.
Giờ này khách sạn rất đông đúc, bên ngoài cửa đậu đầy xe kéo, thỉnh thoảng một chiếc dừng lại rồi một chiếc khác rời đi.
Hai năm trước khi Phó Vinh Khanh đi du học, Bình Dương chưa hề có nơi ồn ào đến điếc tai như thế này. Hắn liếc nhìn tấm biển hiệu bắt mắt của khách sạn, dập tắt điếu thuốc rồi cất bước đi vào.
Chìa khóa xe trên ngón tay Đường Dật xoay tròn, phát ra tiếng leng keng. Anh ta chạy chậm theo sau Phó Vinh Khanh: "Gia, tôi đã đặt cho ngài một chỗ ngồi với giá cao. Nghe nói hôm nay có buổi biểu diễn đặc biệt của 'Hoa Hồng Đỏ' hay 'Hoa Hồng Xanh' gì đó, nhiều người chen chúc lắm."
Phó Vinh Khanh thực sự không có hứng thú với các màn biểu diễn đó. Vừa vào cửa, hắn đã vô thức tìm kiếm bóng dáng Thương Vân Tú.
Ánh đèn nơi đây mờ ảo, không khí đặc quánh, người đông như kiến. Tiếng nói chuyện ồn ào lẫn lộn khiến người ta bực bội không chịu nổi.
Người phục vụ đi trước dẫn đường lên căn phòng trên cao. Tai Phó Vinh Khanh ù đi, không muốn nán lại đây thêm một phút nào, thế là hắn liếc mắt ra hiệu cho Đường Dật.
Đường Dật hiểu ý, vội vàng hắng giọng, hỏi người phục vụ đang ghi thực đơn: "Hôm nay ông chủ Thương của các anh có ở khách sạn không? Nhị gia của chúng tôi đặc biệt đến đây để xin lỗi ông chủ Thương."
"Xin lỗi… Chuyện này là sao ạ?" Bàn tay đang châm trà của người phục vụ run bần bật: "Nhị gia có việc gì mà lại..."
"Cậu cứ gọi ông chủ của mình đến là được, hỏi nhiều không có lợi cho cậu đâu." Đường Dật nói với giọng hung dữ.
"Được… Được ạ!" Có vẻ người phục vụ này là người mới, vừa nhút nhát vừa sợ phiền phức. Cậu ta vội vàng đặt bình trà xuống rồi chạy biến.
Không lâu sau, cậu ta thật sự dẫn một người đến. Thanh niên mặc thường phục nói vài câu với người phục vụ, sau đó vén rèm lên và một mình bước vào.
Căn phòng có vị trí quan sát tuyệt vời, hướng thẳng ra sân khấu rực rỡ. Phía trước không có vật cản, khách khứa ở tầng dưới có thể mơ hồ nhìn thấy những gì đang diễn ra trong phòng riêng.
Bài hát đầu tiên đêm nay đã bắt đầu. Phó Nhị gia quay lưng về phía sân khấu, không hề nhìn màn ca múa đặc sắc bên dưới mà lại hứng thú nhìn chằm chằm người vừa bước vào.
Hắn nhìn từ trên xuống dưới mấy lượt. Hắn xác nhận rằng người thật đẹp hơn trong ảnh.
Y mặc trường sam màu xanh, toát lên vẻ thanh nhã thoát tục, hoàn toàn không hòa hợp với những oanh oanh yến yến nơi đây. Dù nhìn thế nào cũng thấy… thật thoải mái?
Phó Vinh Khanh cảm thán trong lòng, vẫn là câu nói ấy: Tâm không hẳn sẽ sinh tướng.
Người đến gần, nhưng không ngồi xuống.
Thương Vân Tú đứng cách hắn khoảng một mét, bị hắn nhìn đến mức mất tự nhiên. Y bèn đi thẳng vào vấn đề: "Phó Nhị gia đến vì chuyện của cậu cả Phó sao?"
Hắn không vội trả lời, ánh mắt chưa từng rời khỏi y. Cuối cùng Thương Vân Tú nhíu mày. Dường như Phó Vinh Khanh đang đợi cái nhíu mày này, đạt được mục đích, hắn mới dời mắt nhưng vẫn không nói lời nào.
Thương Vân Tú ngồi xuống đối diện hắn, không bận tâm đến sự vô lễ của hắn, hỏi lại thêm lần nữa: "Phó Nhị gia tìm tôi có việc gì?"
"Vừa nãy chẳng phải em đã nói thay tôi rồi sao?" Phó Vinh Khanh vờn vờn tay vịn ghế, nhích lại gần trước mặt y, một tay chống cằm, trong mắt đầy vẻ hứng thú.
Hắn cà lơ phất phơ nói: "Mấy ngày trước anh tôi gây chuyện ầm ĩ ở chỗ ông chủ Thương, làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của khách sạn. Thật sự xin lỗi."
Phó Vinh Khanh nói lời xin lỗi nhưng vẻ mặt chẳng chút chân thành. Hắn nghiêng đầu nhìn khuôn mặt của Thương Vân Tú, không nhịn được mà nhớ tới lời người khác từng nói, cười cảm thán: "Ông chủ Thương, em đẹp thật đấy."
Dù Đường Dật đã sớm biết Nhị gia nhà mình muốn làm gì, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn thấy gai mắt lắm. Anh ta thật sự không thể ở lại được nữa bèn mượn cớ rời khỏi phòng riêng.
Phó Vinh Khanh đợi cửa đóng lại thì nắm lấy bàn tay đang cầm chén trà của Thương Vân Tú, kéo y lại gần, vờ quan tâm nói: "Ông chủ Thương tuổi trẻ tài cao, cộng thêm vẻ ngoài không có điểm nào chê này nữa, chắc là khiến tất cả các cô gái ở Bình Dương này mê như điếu đổ rồi nhỉ? Ông chủ Thương đã có người trong lòng chưa?"
“...”
Thương Vân Tú đặt chén trà xuống bàn, mượn động tác đó để rút tay về, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt. Y nở một nụ cười tự nhiên, hào phóng, ôn hòa nói: "Chuyện riêng tư không tiện mang ra bàn tán. Hôm nay Phó Nhị gia đến tìm tôi không phải chỉ để hỏi mỗi chuyện này đâu nhỉ?"
"Chủ yếu là việc này, sau đó mới là chuyện của anh cả tôi." Phó Vinh Khanh vờ như không thấy vẻ lảng tránh của y, hắn kéo ghế lại gần thêm một chút, ánh mắt dừng lại trên gương mặt y, ngắm mãi không nỡ dứt, dành hết tình cảm sâu sắc cho người trước mặt.
Hắn nói: "Trước đó tôi chỉ nghe nói ông chủ Thương trông rất đẹp, hôm nay gặp người thật mới hận bản thân không đến sớm hơn một chút. Đâu phải chỉ đẹp bình thường, là vừa liếc mắt đã khiến người ta chìm đắm mới đúng."
Đường Dật có việc muốn nói, anh ta đang định bước vào thì nghe câu này, bị dọa giật mình, vội vàng đóng cửa lại rồi đi ra ngoài.
Thương Vân Tú liếc mắt, hơi nhíu mày. Không tránh né được nữa, y đứng thẳng dậy, khách sáo và khiêm tốn nói: “Làm sao hơn được Phó Nhị gia? Mặc dù trước đó chưa từng gặp, nhưng tôi đã từng nghe danh của Nhị gia rồi. Nếu như không có chuyện gì khác, tôi…”
"Chẳng lẽ đây không được tính là có chuyện sao?" Phó Vinh Khanh vươn tay ra ôm eo kéo người trở lại, ép y ngồi lên đùi mình: "Tú Tú à, tôi đến xin lỗi thay anh cả của tôi. Mặt khác, tôi cũng muốn nói với em rằng nếu em vẫn chưa thích ai, vậy thì ở bên tôi đi, Nhị gia là người rất chu đáo."
Thương Vân Tú ngước mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, thoáng lộ vẻ không vui. Bàn tay trong ống tay áo liên tục siết chặt. Dưới ánh mắt trìu mến đến nóng mặt của Phó Vinh Khanh, y nhất thời không thoát ra được, chỉ cảm thấy bối rối.
Giọng y trầm xuống, lạnh lùng nói: "Cậu chủ Phó, trò đùa này chẳng vui chút nào."
"Sao lại là trò đùa được? Tú Tú không tin tôi à?" Phó Vinh Khanh nhẹ nhàng nhéo vào eo y một cái, tiếp đó xoa xoa như tán tỉnh: "Làm sao em mới chịu tin? Hôm nay tôi đến đây là đã quyết tâm rồi, tôi đã để mắt đến em. Nếu em không ở bên tôi, tôi sẽ bắt em về, trói em lên giường..."
Thương Vân Tú nổi giận, y ngắt lời hắn: "Có lời đồn Nhị gia nhân từ, nhưng bây giờ xem ra cũng chỉ là lời đồn mà thôi." Y đẩy bàn tay đang sàm sỡ eo mình ra, đứng dậy cất giọng lạnh tanh: "Bất kể thật giả, Thương mỗ đều không có hứng thú với chuyện này! Mặt khác, tôi sẽ nghĩ cách đưa cậu cả Phó bình an về cho ngài. Nhị gia về đi."
Lần này Phó Vinh Khanh thật sự muốn phá lên cười.
Cái dáng vẻ chững chạc, đàng hoàng từ chối người ta của anh chàng cổ hủ này cũng khá thú vị.
Nhị gia giả bộ đau lòng: "Tú Tú, người muốn theo tôi ở thành Bình Dương này nhiều lắm, thế mà em lại không muốn."
“...” Thương Vân Tú không muốn để ý tới hắn nữa, thấy hắn lại vươn tay sang, y lặng lẽ tránh đi, thái độ càng thêm lạnh nhạt: "Cậu Phó có chuyện gì cứ nói thẳng."
"Được rồi, vậy tôi nói lại những lời vừa nãy thêm lần nữa nhé?"
"Không cần." Thương Vân Tú nhíu mày, thẳng thừng từ chối.
"Em càng không chịu, tôi càng thích." Phó Vinh Khanh cầm lấy chén trà Thương Vân Tú đã rót mà không uống, nhấp một ngụm, nói: "Lúc nào Tú Tú có thời gian, xin lỗi sao có thể chỉ nói miệng, tôi mời em ăn cơm nhé?"
"Tôi không cần." Thương Vân Tú ngồi xuống một chiếc ghế khác, nghiêm mặt nói: "Tên phú thương mà cậu cả Phó đắc tội có người chống lưng. Muốn ra khỏi trại tạm giam cũng phải đề phòng có kẻ cản trở từ bên trong. Tôi không nói chắc ngài cũng biết rõ, tính tình của anh ta dễ bị người ta lợi dụng sơ hở, sau này nên trông chừng cho cẩn thận."
Động tác của Phó Vinh Khanh hơi khựng lại. Vẻ cười cợt đã biến mất, hắn nheo mắt lại, suy nghĩ ý tứ trong câu nói của y.
"Cậu Phó?" Thương Vân Tú thấy hắn ngây người nhìn mình chằm chằm thì dò hỏi: "Ngài có nghe rõ không?"
"Tú Tú..." Phó Vinh Khanh bỗng cảm động nói: "Em quan tâm Phó gia... Cũng là đang quan tâm tôi sao?"
Sắc mặt của Thương Vân Tú thay đổi: "Tôi họ Thương, tên Vân Tú. Phó Nhị gia hãy gọi tên đầy đủ của tôi, nếu không tôi thật sự không biết ngài đang gọi ai."
"Vậy em theo tôi đi, Tú Tú." Phó Vinh Khanh nói đầy chân thành, nhưng chưa được mấy câu đã muốn động tay động chân, hoàn toàn không khác mấy tên yêu râu xanh ngoài kia chút nào.
Thương Vân Tú chưa từng bị người ta sàm sỡ thế này bao giờ. Y không muốn nán lại thêm nữa nên đứng dậy đi ra ngoài.
Đường Dật dõi theo ông chủ Thương rời đi, sau đó đẩy cửa bước vào, kinh ngạc hỏi: "Gia, ngài làm gì thế? Sao ông chủ Thương trông như chạy thoát thân vậy?"
"Sờ eo chút thôi mà." Phó Vinh Khanh mím môi cười: "Cũng mềm lắm."
"Thật sao?" Đường Dật nói: "Vậy tôi cũng sờ thử!"
"Sờ cái gì mà sờ!" Phó Vinh Khanh nhấc chân đạp anh ta một cái: "Sao rồi? Đã thăm dò được phòng y ở đâu chưa?"
"Rồi ạ, là căn phòng gần cuối tầng ba, trước cửa treo một bức tranh."
Phó Vinh Khanh đứng dậy vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo: "Tỉnh táo lại chút đi, đêm nay còn có chuyện quan trọng phải làm."
…
Về đêm, gió thổi qua lạnh ngắt, Tường Nhạc Hối đóng cửa. Quản lý dặn dò người mau đóng cửa lại, lúc nói chuyện bị gió thốc vào họng, lạnh đến run rẩy.
Nghĩ trời sắp mưa, anh ta đi ra ngoài nhìn bầu trời.
Mưa thì không thấy đâu, mà lại thấy một tên trộm đang trèo tường. Cậu ta đang treo mình trên bệ cửa sổ ở tầng ba, bước tiếp theo là trèo vào bên trong.
"Mau lên! Có trộm! Có trộm leo tường!" Quản lý gào lên với mấy vệ sĩ phía sau, bảo họ đi bắt người.
Tên trộm kia không những không sợ mà còn thong thả trèo vào ban công. Sau khi đứng vững, cậu ta quay đầu nhăn mặt tỏ vẻ khiêu khích với đám người.
Thương Vân Tú nghe thấy tiếng động, y kéo màn cửa sổ ra, bất lực kéo người vào trong: "Nguyên Anh, đừng quậy nữa."
Thiếu niên trèo tường đến, đầu đầy mồ hôi, tố cáo: "Anh, bọn họ nói em là trộm!"
Thương Vân Tú đưa khăn lau mồ hôi cho cậu, cầm chén nước nóng đã chờ sẵn, hỏi cậu: "Cửa chính không đi lại trèo cửa sổ vào, không phải trộm thì là gì?"
Chưa kịp nói dứt lời, quản lý đã dẫn một đám vệ sĩ xông vào.
Nguyên Anh đi ra mở cửa, cau mày, ngạo mạn nói: "Là tôi trèo vào đấy, sao nào? Các anh định đuổi tôi ra ngoài à?"
Thiếu niên này là bà con xa của ông chủ Thương, bọn họ đều đã từng gặp và nhận ra. Thế là họ khó xử đứng tại chỗ, không biết phải nói gì.
"Nguyên Anh!" Thương Vân Tú kéo cậu ra sau, dịu giọng nói với quản lý: "Cậu ấy không hiểu chuyện, làm phiền mọi người đi một chuyến rồi. Không còn sớm nữa, dọn dẹp một chút rồi về nghỉ ngơi đi."
Đám người đi rồi, Nguyên Anh vẫn còn giận, lẩm bẩm nói: "Anh xin lỗi họ làm gì chứ..."
Nguyên Anh chướng mắt đám người này. Nói êm tai là đàn em đến giúp đỡ anh cậu, nói khó nghe là bầy chó được Hồng Cẩm Văn phái đến giám sát y!
"Nhiều chuyện chi bằng bớt một chuyện." Thương Vân Tú quay lại ngồi xuống trước bàn làm việc, cầm lấy sổ sách còn chưa đọc xong, y hỏi: "Có chuyện gì mà nửa đêm lại đến chỗ anh?"
Nguyên Anh đi theo tới, dựa vào một góc khác của bàn làm việc, nhăn nhó nửa ngày rồi mới hỏi: "Anh, anh qua lại với Nhị gia Phó gia à?"
Thương Vân Tú ho khẽ vài tiếng, nhíu mày: "Cậu nghe ai nói?"
"Buổi tối bạn học của em đến Tường Nhạc Hối chơi, cậu ta bảo trông thấy Phó Nhị gia ôm anh! Ngay bên dưới phòng riêng, ngước mắt lên là có thể nhìn thấy!"
Nguyên Anh không tin anh trai mình sẽ qua lại với loại người ăn chơi này, không vui nói: "Ai cũng được nhưng hắn thì không. Anh à, anh đừng để bị gương mặt hắn quyến rũ đấy."
Thương Vân Tú cũng không thèm bận tâm: "Không có chuyện đó đâu. Bình thường toàn nghe Phó Vinh Khanh âu yếm cô gái nào đó, chưa từng nghe hắn qua lại với người đàn ông nào. Kẻ như hắn ấy à, nếu đơn giản như vẻ bề ngoài thì tốt biết mấy."
Nguyên Anh nói: "Trước kia khi còn ở Bình Dương, hắn không qua lại với đàn ông, nhưng hắn đi du học về mà, lỡ đổi tính thì sao?"
Thương Vân Tú thả sổ sách xuống, khẽ cười nói: "Dù có đổi tính cũng không nhắm vào anh được. Có người vu oan Phó gia, lúc này hắn đến, mục đích rất rõ ràng. Cứ mặc kệ hắn đi."
Nguyên Anh sờ mũi, ỉu xìu "ồ" một tiếng.
"Dạo gần đây học hành thế nào rồi?" Thương Vân Tú vừa hỏi vừa lấy một cái phong bì từ trong ngăn kéo ra, đẩy tới trước mặt cậu: "Đừng phá phách nữa, lần sau gặp ngài Liêu, anh không ngóc đầu lên nổi đâu." Y dặn dò: "Lúc về trường, cậu đưa phong bì này cho ngài Liêu, nói lúc rảnh rỗi thì đến lầu Phù Dung uống rượu, anh mời ngài ấy."
"Uống rượu gì vậy, sao không dẫn em theo..." Nguyên Anh nhận thư, nhíu chặt mày: "Anh à, đêm nay anh không có ý định cho em ngủ lại sao?"
"Chỗ anh chỉ có một cái giường, không thể giữ cậu lại." Thương Vân Tú nói rồi đưa cho cậu một cái phong bì căng phồng: "Rảnh rỗi, cậu đến đại viện một chuyến, lặng lẽ nhét số tiền này dưới gối đầu của thím Giang, đừng để bà ấy nhìn thấy."
"À, đúng rồi! Thím Giang lại mang một đứa trẻ về. Nhóc con đó trôi trên sông, chậu gỗ bị nước vào. Đứa trẻ đó mạng lớn, may mà sống sót qua được mấy ngày này." Nguyên Anh cất kỹ hai cái phong bì, vén tay áo lên chuẩn bị nhảy qua cửa sổ.
Thương Vân Tú gật đầu, nhớ lại một vài chuyện cũ, phút chốc trở nên buồn bã.
"Mấy ngày nữa anh sẽ đến nội viện xem thử." Y ngẩng đầu thì thấy Nguyên Anh chuẩn bị trèo qua cửa sổ, y vội vàng kéo cậu xuống: "Đây là tầng ba, rất nguy hiểm. Sau này cậu đừng trèo cửa sổ nữa. Anh không có ở đây, lỡ bọn họ xem cậu như trộm rồi đánh đập thì phải làm sao?"
"Trèo cửa sổ khá đẹp trai mà!"
"Làm bậy! Đi thôi, anh đưa cậu xuống dưới." Thương Vân Tú mặc áo ngủ màu trắng, tiễn cậu ra ngoài qua cửa sau khách sạn. Y dặn dò vài câu, đưa mắt nhìn cậu đi xa.
Lúc quay lại, y đụng phải một người mà trong thời gian này y không hề muốn gặp lại...