Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à?
“Tôi cứ tưởng mối quan hệ giữa chúng ta đã đủ thân thiết rồi chứ?” Phó Vinh Khanh như bừng tỉnh.
Nói rồi, hắn đứng dậy định chạm vào gói bánh xốp Thương Vân Tú đặt trên bàn, nhưng vừa chạm vào góc túi giấy dầu đã bị Thương Vân Tú giật lấy.
Ngón tay hụt hẫng, hắn cũng chẳng mấy bận tâm, lấy thuốc trong túi ra châm lửa hút: “Tú Tú, em thật rạch ròi với tôi quá. Tôi coi em như bảo bối, mà em xem kìa, đến một miếng bánh cũng không nỡ cho tôi ăn.”
“Nhị gia nói oan rồi, món này chẳng phải vật quý hiếm gì, chẳng qua bị dính mưa, sợ hỏng. Lỡ Nhị gia ăn vào mà có chuyện gì, tôi không gánh nổi trách nhiệm đâu.” Y siết chặt gói bánh. Hành động này khác hẳn với phong thái điềm đạm thường ngày của ông chủ Thương, có vẻ khá thô lỗ.
Phó Vinh Khanh vô cớ động vào gói bánh, chẳng qua là hắn biết rõ trong đó có gì, rõ ràng là cố ý trêu chọc.
Bên cạnh y chắc chắn có tai mắt của Phó Vinh Khanh, nếu không sao hắn có thể biết rõ từng chi tiết nhỏ đến thế?
“Em mong tôi chết đến vậy sao, ngay cả giả vờ cũng không thèm ư?” Phó Vinh Khanh bị y làm cho nghẹn lời, không nhịn được cười, rồi nói tiếp: “Nếu đã muốn rạch ròi như vậy, em còn nợ tôi nhiều lắm đấy.”
Thương Vân Tú: “Tôi nợ anh cái gì?”
Phó Vinh Khanh cố ý phả khói thuốc vào mặt y, nhìn y qua làn khói mờ ảo. Vài giây sau, hắn giơ tay xua khói, gạt tàn thuốc, nghiêm mặt nói: “Ông chủ Thương giữ vị hôn thê của tôi trong khách sạn, còn để cô ấy xuất hiện trước công chúng, chuyện này tính sao đây? Dù tôi có rộng lượng đến mấy cũng không phải kẻ hèn nhát chỉ biết khoanh tay đứng nhìn. Em nói xem có đúng không?”
Thương Vân Tú mỉm cười: “Ai đã nói bừa vào tai Nhị gia vậy? Tôi đâu có làm những chuyện như thế.”
Phó Vinh Khanh: “Lâm Uyển Quân, cô ấy ở trong khách sạn của em, việc này không giả chứ?”
“Tường Nhạc Hối của tôi làm ăn đường hoàng, thuê nhân viên đều có hợp đồng đầy đủ, sao vào miệng anh lại thành quán hát đèn mờ rồi?” Thương Vân Tú đưa tay lấy điếu thuốc lá trên tay hắn, thản nhiên dập tắt rồi ném vào thùng rác.
Phó Vinh Khanh chẳng để ý, chỉ buồn chán ngồi nghịch bật lửa.
“Ông chủ Thương không hề ép tôi xuất hiện trước công chúng, ngài ấy có lòng cưu mang tôi, tôi mới không gặp cảnh màn trời chiếu đất!”
Lâm Uyển Quân đột nhiên đẩy cửa bước vào, không nói một lời đã quỳ xuống trước mặt Thương Vân Tú, hành động này thực sự khiến hai người đang trò chuyện giật mình.
“Cậu chủ Phó, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, xin ngài đừng cứ mở miệng là gọi vị hôn thê, không có chuyện đó đâu.” Lâm Uyển Quân cắn răng, cố kìm nén nước mắt.
Có vẻ cô vừa biểu diễn xong, trang điểm tinh xảo, lớp lông vũ trên trang phục vô cùng khoa trương, bản thân cô vốn đã xinh đẹp, nay lại thêm trang phục nổi bật này càng như thêu hoa trên gấm.
Thương Vân Tú ngây người một lúc, sau đó đỡ người đang quỳ dậy. Trái lại, Phó Vinh Khanh lại thờ ơ như không liên quan gì đến mình. Hắn nhìn cô nửa phút, rồi thẳng thắn hỏi: “Người yêu mà cô Lâm kể với mẹ tôi, chắc là ông chủ Thương đây chứ gì?”
“Tôi... tôi chỉ là...”
Chỉ trong chớp mắt, mặt Lâm Uyển Quân đã đỏ bừng, cô cúi đầu không thể nói hết lời.
“Ánh mắt cô nhìn ông chủ Thương thực sự quá rõ ràng.” Phó Vinh Khanh không có ý thương hoa tiếc ngọc, coi như không thấy cô sắp khóc. Hắn như một tên thổ phỉ lưu manh, khuyến khích nói: “Thích thì phải tranh thủ chứ, cô không nói thì làm sao y biết được. Bây giờ chẳng phải là cơ hội tốt để nói sao? Cô Lâm còn không mau nắm lấy?”
“Phó Vinh Khanh!” Thương Vân Tú nhíu mày, ngắt lời hắn: “Uyển Quân, trông cô có vẻ mệt mỏi lắm, cô về nghỉ ngơi trước đi, có chuyện gì thì mai hãy nói.”
Phó Vinh Khanh thật sự không nói nữa, hắn thích thú nhìn chằm chằm hai người như xem kịch vui.
Lâm Uyển Quân nhẫn nhịn nửa ngày cuối cùng vẫn không kìm được nước mắt, chúng cứ thế tuôn rơi.
Cô từ từ nhắm mắt lại, nói liền một mạch: “Ông chủ Thương, tôi thích ngài, nhưng không mong ngài đáp lại, đây chỉ là chuyện riêng của tôi. Vẫn mong ông chủ Thương đừng vì mấy lời của cậu chủ Phó mà đuổi tôi đi!”
Đôi mi thanh tú của Thương Vân Tú càng nhíu chặt hơn.
Lâm Uyển Quân nói tiếp: “Chuyện hôn ước của tôi là do bề trên trong nhà định đoạt, nhưng bây giờ bề trên có thể làm chủ cho Uyển Quân đã không còn nữa, đương nhiên giao ước này cũng vô hiệu.” Lâm Uyển Quân vừa nói vừa cảm thấy bất lực và uất ức, cô quỳ xuống trước mặt Phó Vinh Khanh: “Cậu chủ Phó, xin ngài đừng lấy chuyện này làm khó ông chủ Thương, nó không liên quan gì đến ngài ấy cả. Nếu như ngài cảm thấy hôm nay tôi nói chưa rõ ràng, ngày mai có thời gian tôi sẽ tự đến nhà họ Phó nói rõ với ông bà Phó.”
“Cô…” Phó Vinh Khanh nghe cô than khóc, lập tức cảm thấy tội lỗi ngập tràn.
Hắn không ngờ cô Lâm này lại nghiêm túc đến vậy, che chở cho Thương Vân Tú đến thế. Trong lòng vốn đã khó chịu, giờ lại thêm cảm giác lạ lẫm, tóm lại là cảm xúc lẫn lộn.
“Uyển Quân, cô về nghỉ ngơi trước đi.” Thương Vân Tú cố ý liếc nhìn Phó Vinh Khanh đang định lên tiếng.
Những người canh gác ở cửa nghe thấy tiếng động, mấy bảo vệ bước vào lịch sự đỡ Lâm Uyển Quân ra ngoài.
Mấy người đi vào là người của Hồng Cẩm Văn, chuyện hôm nay không giữ bí mật được nữa.
Nghĩ đến đây, Thương Vân Tú chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, y chủ động cầm chiếc rương đặt dưới đất để lên bàn, cúi người lấy một cọng kẽm trong tủ ra, cúi đầu im lặng mở khóa.
Phó Vinh Khanh biết mình đã đùa quá trớn, hắn hỏi: “Tú Tú, em giận rồi à?”
“Không. Tôi mở khóa cho Nhị gia, mở xong thì Nhị gia mau đi đi, cũng không còn sớm nữa.” Thương Vân Tú không tỏ vẻ buồn bực quá rõ ràng, thật sự như thể chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra.
Chỉ là vết thương trên mặt càng làm nổi bật vẻ đáng thương của y, như thể đang chịu ấm ức lớn bằng trời.
Phó Vinh Khanh muốn vỗ lưng y như một lời an ủi. Hắn vừa định nâng tay lên lại đột nhiên cảm thấy động tác này không hề đơn giản, không đơn giản chút nào.
Vì sao hắn lại muốn an ủi Thương Vân Tú dưới tình huống không có mục đích hay ý xấu nào…
Biểu cảm của cậu Phó khẽ thay đổi, lòng rối bời. Mấy lời định nói ra lại không sao thốt nên lời. Thế là hắn im lặng, cúi đầu nhìn y mở khóa.
Động tác của Thương Vân Tú cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ nghe “cạch” một tiếng, khóa đã mở. Y buông cọng kẽm trong tay ra, không động vào chiếc rương mà nghiêng đầu nhìn Phó Vinh Khanh, đồng thời đẩy chiếc rương về phía hắn: “Dù sao đây cũng là két sắt của ngân hàng, Nhị gia lấy được thứ mình muốn xong thì mang trả lại đi. Nếu không sáng mai người ta báo cảnh sát, tra ra được là người của ngài, cộng thêm vàng giả thì đã tệ lại càng tệ hơn. Nhà họ Phó sẽ không thể tẩy sạch tiếng xấu đâu.”
Không ai lên tiếng nữa, bầu không khí trở nên có chút vi diệu.
Phó Vinh Khanh nhấc chiếc rương lên định đi, nhưng chưa được mấy bước đã dừng lại: “Chân em đừng đi lại nhiều, trừ khi thay băng thì không được chạm vào vết thương trên mặt. Mấy nốt sởi trên cổ em là do dị ứng, có thời gian thì đến bệnh viện kiểm tra nguyên nhân dị ứng. Còn nữa… Đêm nay em dầm mưa, tắm nước nóng xong nhớ uống thuốc hạ sốt thêm hai ngày nữa.”
Thương Vân Tú chỉ gật đầu, mãi đến khi người đi xa rồi vẫn không lên tiếng. Không lâu sau, ban công có tiếng động, Nguyên Anh trèo tường đi vào. Cậu cởi chiếc áo mưa vướng víu ra, mở cửa kính ban công.
“Anh, em đã giao thư rồi. Chiều nay ngài Liêu đến khách sạn nhưng không gặp anh…” Nguyên Anh đi tới, vừa định hỏi vết thương trên mặt y là thế nào thì ngửi thấy mùi khói thuốc trong phòng. Cậu vội vàng mở to cửa sổ ban công và rèm cửa để mùi bay bớt: “Anh, sao anh lại hút thuốc? Không phải anh không được chạm vào thứ đó sao!”
Thương Vân Tú quên mất chuyện dạy dỗ cậu vì tội trèo cửa sổ, y hỏi: “Ngài Liêu nói sao?”
“Ngài ấy đọc hết thư rồi, muốn hẹn anh đến nhà chơi một lát.” Nguyên Anh rất ít khi thấy dáng vẻ nghiêm túc không cười của anh mình. Cậu không dám nói nhiều, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế: “Anh, anh đi luôn trong đêm nay ạ?”
“Đêm nay anh hơi mệt, mai hãy đi.” Thương Vân Tú dặn dò Nguyên Anh học hành chăm chỉ như thường lệ, sau đó tiễn cậu ra ngoài, gọi người lái xe đưa cậu về trường học.
Một đêm gần như thức trắng, Thương Vân Tú không ăn sáng mà đi thẳng đến nhà riêng của Liêu Tẫn Khải - ngài Liêu ở Trường đại học công lập Bình Dương để thăm hỏi.
Liêu Tẫn Khải là thầy giáo dạy quốc ngữ đức cao vọng trọng trong trường, ra ngoài trường lại là tổng biên tập tài đức vẹn toàn của nhà xuất bản giáo dục. Ông thường ngày ngủ sớm dậy sớm, thích nhất là uống trà và nghiên cứu tác phẩm văn học.
Lúc Thương Vân Tú đến, ngài ấy vừa pha xong loại trà Đại Hồng Bào thượng hạng, hương trà tỏa khắp sân.
“Rõ ràng cách không xa mà lần nào cũng viết thư gửi tới.” Liêu Tẫn Khải bất đắc dĩ cười, đưa cho y một ly trà: “Đã ăn sáng chưa, chỗ tôi có cháo đấy.”
“Uống trà là đủ rồi.” Thương Vân Tú nói: “Tôi chỉ là kẻ phàm tục, trà ngon vào miệng tôi đều thành lãng phí.”
“Đừng khinh thường bản thân, tôi còn lạ gì cậu nữa chứ.” Liêu Tẫn Khải sai người mang cháo lên, rồi nói: “Trong thư cậu nói Hồng Cẩm Văn ra ngoài thành có ý đồ xấu, là thật hay giả vậy?”
“Lừa anh làm gì? Chuyện này khá lớn, thậm chí tôi còn không được phép biết. Đầu óc ông ta không xứng với tham vọng, nếu cứ tiếp tục như vậy rất có thể sẽ bán đứng cả thành Bình Dương.”
“Ông ta còn hối lộ cả quan trên, ai mà quản nổi nữa?” Liêu Tẫn Khải thở dài: “Thời đại có tiền có thể sai khiến quỷ này, khắp nơi đều là quỷ.”
“Tôi đã lấy được chứng cứ vu oan.” Thương Vân Tú hỏi: “Tiên sinh có còn nhớ khoảng thời gian trước cậu cả Phó bị bắt vào trại tạm giam không?”
“Nhớ.”
“Chuyện này vốn dĩ không phải chuyện lớn, vậy mà Hồng Cẩm Văn lại bỏ ra ba bốn trăm đồng đại dương. Tôi nhìn thấy trên giấy tự thú, cậu cả Phó bị buộc tội cố ý quấy rối tình dục nhưng không thành, cố ý giết người, bị kết án 5 năm. Đồn cảnh sát lại tùy tiện thả người, điều này có nghĩa là gì? Rõ ràng họ đã muốn tạo ra ảo giác rằng nhà họ Phó cấu kết với quan và thương nhân, kích động dân chúng Bình Dương chống lại họ.”
“Chậc, Hồng Cẩm Văn không thông minh đến thế đâu nhỉ?”
Thương Vân Tú gật đầu: “Nếu đầu óc ông ta đủ thông minh, ông ta đã không cần phải ra khỏi thành rồi.”
“Còn cậu thì sao? Định làm gì?” Liêu Tẫn Khải hỏi: “Chứng cứ vu oan đã nằm trong tay, cậu có giúp Phó Vinh Khanh không?”
Thương Vân Tú: “Không giúp.”
“Cậu cũng không biết ai trong đồn cảnh sát bắt tay với Hồng Cẩm Văn đâu.” Liêu Tẫn Khải cười mấy tiếng, uống một ngụm trà: “Nhưng mà tôi nghe người ta nói cứ vài ngày là Phó Nhị gia lại đến khách sạn của cậu, hắn đang theo đuổi cậu à?”
Thương Vân Tú bị dọa đến mức ho khan: “Tiên sinh cũng tin mấy lời vô căn cứ này ư?”
“Tôi đoán là hắn cố ý, Hồng Cẩm Văn ghét nhà họ Phó trắng trợn như thế, dù thế nào Phó Vinh Khanh cũng không ưa người làm việc cho Hồng Cẩm Văn là cậu. Có lẽ hắn muốn châm ngòi mâu thuẫn giữa cậu và Hồng Cẩm Văn, để hai người nội chiến, hắn sẽ mừng rỡ mà ngồi xem trò vui.”
“Tôi biết rồi.” Thương Vân Tú như đang suy nghĩ điều gì đó, y không nói thêm gì nữa.
Có đôi khi y cảm thấy mấy hành vi quan tâm tưởng như vô ý của Phó Vinh Khanh không giống là giả. Nếu là giả, chỉ có thể nói kỹ năng diễn xuất của người này quá đỉnh mà thôi.