Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 13: Kém một bậc
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu vừa vào tôi đã định hỏi, vết thương trên mặt cậu bị làm sao vậy?” Liêu Tẫn Khải đưa tay chỉ vào khóe môi mình, nói: “Chỗ này hơi sưng lên. Cậu cũng đánh nhau với ai à?”
Thương Vân Tú dùng đầu lưỡi khẽ đẩy, một đêm trôi qua vết bầm đã tan đi nhiều nhưng cơn đau nhức vẫn còn nguyên, sưng một chút cũng là chuyện bình thường. Y thản nhiên nói: “Hôm qua đến Hồng trạch, bị Hồng Tề Bách đánh.”
“Cậu cố ý gây sự à?” Liêu Tẫn Khải còn lạ gì Thương Vân Tú nữa. Y làm sao có thể để bản thân chịu thiệt thòi được, thế là hỏi: “Ngoài việc tự dưng bị người ta đánh một trận này, cậu còn thu được gì nữa không?”
“Để Hồng Tề Bách nhận ra rốt cuộc cha gã quan tâm ai hơn. Đợi đến khi gã nhận ra điều đó, chắc chắn sẽ càng chướng mắt tôi hơn. Chắc chắn gã sẽ không thể nhịn được mà nóng lòng muốn gây dựng sự nghiệp để cha mình phải nhìn bằng con mắt khác.” Thương Vân Tú khẽ mỉm cười: “Đợi cá cắn câu, sự kiên nhẫn của tôi cũng không tồi chút nào.”
“Cậu chỉ cần đừng lầm lì mà gây chuyện là tôi đã cảm ơn trời đất rồi.”
Cháo được bưng lên, Liêu Tẫn Khải múc một bát đưa cho y, đẩy món ăn kèm tới trước mặt y: “Khoảng thời gian này Nguyên Anh không những không lo học hành mà còn bắt chước người khác đi diễu hành trên phố, giơ bảng biểu tình chống lại người Tây. Suýt chút nữa thì bị dí súng vào đầu, vậy mà chẳng sợ hãi chút nào.”
Thương Vân Tú nhíu mày: “Chuyện đó là khi nào vậy?”
“Hai hôm trước, tôi dạy nó vài câu mà nó vẫn không phục, trốn học đi tìm cậu. Nó không mách cậu à?”
Thương Vân Tú lắc đầu: “Nói với tôi cũng bị tôi dạy dỗ, cậu ấy nào dám nói.”
“Chỉ có cậu nói là nó chịu nghe lời, nói chuyện đàng hoàng với nó. Khoảng thời gian này ở Bình Dương hơi nhạy cảm, thương nhân nước ngoài hơn nửa đều có hợp tác với quan trên, tốt nhất là đừng va chạm hay nói năng gì. Nếu tiếp tục chống đối sẽ bị bắt vào trại tạm giam và bị cảnh cáo.”
“Một lượng lớn thương nhân nước ngoài tràn vào Bình Dương, thương nhân địa phương làm ăn ngày càng khó khăn, chắc chắn không tránh khỏi xung đột.” Thương Vân Tú hiểu rõ, nói: “Chuyện này học sinh lại được khuyến khích đi đầu, chẳng khác nào súng bắn chim đầu đàn mà thôi, bọn họ tính toán khéo thật đấy.”
Liêu Tẫn Khải: “Bên phía trường học đã đưa ra cảnh cáo đuổi học, hiệu quả cũng không tệ lắm.”
Ăn sáng ở nhà ngài Liêu xong, y ra về lúc chín rưỡi. Thương Vân Tú lại đến đại viện ở ngoại ô để gặp thím Giang, người phụ nữ mới hai mươi lăm tuổi đã góa chồng, mãi không tái giá, sau khi con gái còn nằm trong tã lót qua đời thì đã điên loạn một thời gian.
Sau này bà ấy dần bình thường trở lại, đã thu nhận không ít đứa trẻ có hoàn cảnh đáng thương.
Năm đó Thương Vân Tú nhận được sự cưu mang của bà ấy, trừ y ra còn có Liêu Tẫn Khải và Nguyên Anh đều là những đứa trẻ lớn lên từ đại viện này.
Thương Vân Tú vừa vào cửa đã gặp đứa trẻ mà Nguyên Anh đã từng nhắc tới.
Thương Vân Tú không biết cách bế trẻ con, huống chi là một đứa bé nhỏ như vậy, y bế mấy phút là trả lại cho thím Giang: “Thím có đưa nó đến bệnh viện kiểm tra chưa?”
“Kiểm tra rồi, sức khỏe của bé con rất tốt, không có chút bệnh tật nào. Thím đoán là cha mẹ không nuôi nổi, nếu không ai lại nỡ lòng bỏ rơi.” Thím Giang đặt đứa bé lên giường, đắp một chiếc chăn mỏng lên cho bé, sau đó hỏi y: “Gần đây thế nào, bận rộn hay rảnh rỗi, cháu có mệt không?”
“Cháu là ông chủ, mệt mỏi gì chứ. Mà việc làm ăn của khách sạn cũng khá tốt, mỗi ngày cháu đều vui vẻ.”
Thương Vân Tú vừa vào cửa đã vội giải thích vết thương trên mặt mình là vì bất cẩn mà ngã. Đoán chừng thím Giang cũng chẳng tin.
Thương Vân Tú còn nói: “Cháu chuẩn bị thuê thêm vài đầu bếp, trong nhà thím có người đàn ông nào có thể đảo nồi sắt đáng tin cậy không, giới thiệu cho cháu vài người.”
“Cháu muốn thím đi chứ đàn ông gì chứ.” Thím Giang liếc y một cái: “Yên tâm đi, giờ trong nội viện có thêm một đứa bé chưa cai sữa, thím không đi đâu được đâu. Dù cháu có muốn thím đến khách sạn giúp đỡ thì thím cũng không thể phân thân được.”
“Đâu có đâu, thật sự là mấy cái nồi trong khách sạn quá nặng, không phải đàn ông thì không cầm nổi đâu.”
Giờ này phần lớn trẻ con trong nội viện đã đi học, còn mấy đứa nhỏ còn ê a học nói thì chơi xếp giấy ở ngoài cửa. Thỉnh thoảng Thương Vân Tú cũng nhìn bọn chúng, không biết đang nghĩ gì.
“Vân Tú, hai ngày trước có một cặp vợ chồng người phương Tây muốn nhận nuôi Yến Yến của chúng ta. Thím thấy điều kiện của họ không tệ, chỉ là phải đưa Yến Yến ra nước ngoài, sau này là tốt hay xấu thì thím cũng không thấy được. Thím không dám quyết định.”
Trẻ con trong nội viện đông đúc, những năm này chính phủ có trợ cấp, treo biển hiệu, cũng xem như trại trẻ mồ côi hợp pháp. Mấy năm nay việc nhận con nuôi rất nhiều, chẳng phải chuyện lạ. Chỉ là đây là lần đầu nội viện gặp phải chuyện vợ chồng người nước ngoài đến nhận nuôi.
Thương Vân Tú hỏi: “Lần tới họ đến là khi nào? Hoặc thím cho cháu địa chỉ và tên của họ. Cháu quen kha khá người nước ngoài, nghe ngóng là biết người đó có đáng tin cậy hay không.”
Thím Giang chép lại địa chỉ mà trước đó bà ấy đã ghi cho y: “Chuyện đầu bếp cháu đừng quan tâm, quê thím có mấy người khá ổn, trung thực lại còn chịu khó.”
“Cháu biết thím có mối quan hệ nên mới nói với thím.” Thương Vân Tú lấy một cái phong bì ra, đặt lên bàn: “Đây là tiền giới thiệu của thím.”
“Lại nghĩ cách đưa tiền cho thím…” Thím Giang không muốn nhận, nhét lại cho y.
“Lần trước cháu bảo Nguyên Anh mang đến, thím chưa đụng đến đồng nào, để dành cho cháu đấy.”
“Nếu thím không dùng, vậy cháu không biết mình kiếm tiền rốt cuộc là để cho ai dùng nữa.” Thương Vân Tú thở dài, đây là cách mà y hay dùng để dỗ thím Giang.
Càng tỏ ra đáng thương càng có hiệu quả.
Thương Vân Tú năm 15 tuổi được thím Giang mang về nội viện, y không có cha mẹ, tính tình còn quái gở, không khóc không quậy khiến người ta thấy đau lòng. Lớn lên mới có sức sống hơn.
Đương nhiên thím Giang yêu thương y như con ruột, nghe y nói vậy, trong lòng bà ấy thấy khó chịu, thế là cất phong bì đi: “Kiếm tiền cho thím tiêu, thím nhận là được chứ gì.”
Bà ấy chợt nhớ ra một chuyện, nói: “Có phải cháu cũng nên yêu đương rồi không, cháu không có thời gian tìm thì để Tẫn Khải giới thiệu cho cháu. Cô giáo trong trường nó đều là người nhã nhặn, thím thấy rất ưng ý.”
“Anh Liêu đã hơn ba mươi tuổi, thím không giục anh ấy kết hôn lại giục một người mới có hai mươi tuổi.”
“Sao lại không giục, gặp lần nào cũng giục lần đó, người ta có vội đâu mà.”
Đương nhiên Thương Vân Tú cũng không vội, y đổi chủ đề, nhắc đến chuyện trong nhà.
Sắp đến buổi trưa, Thương Vân Tú chưa ăn cơm đã muốn về khách sạn. Phúc Tường chờ ở cửa, lúc sắp đi còn cố ý xuống xe chào thím Giang.
Khi xe đã ra đường lớn, Phúc Tường mới nói: “Hồng Tề Bách đến khách sạn, dẫn theo người đến tìm ngài gây sự.”
“Mặc kệ gã.” Thương Vân Tú nói: “Cứ sai người báo cho Hồng Cẩm Văn là được.”
“Trên mặt gã có vết thương, tôi đoán là bị đánh nên mới nổi giận đến khách sạn của chúng ta giương oai.”
“Bị đánh?” Thương Vân Tú bật cười thành tiếng: “Ai đánh?”
“Tôi đoán là cậu chủ Phó.” Phúc Tường nói: “Hồng Tề Bách đánh bạc thua tiền còn muốn ăn vạ, người ta không chịu nể mặt, gã lấy cha mình ra hù dọa người ta. Đối phương hoàn toàn không sợ Hồng Cẩm Văn, trực tiếp gọi vệ sĩ đến đánh, đánh đủ thì đá ra khỏi cửa, không cho chút thể diện nào.”
Mà lúc này, mấy tên vệ sĩ vừa đánh người đã thay quần áo khác chạy đến Lê viên, con hát đang ngâm nga trên sân khấu, trông thật đẹp đẽ.
Phó Vinh Khanh từ từ nhắm mắt lại, ung dung nghe giai điệu, đầu ngón tay theo nhịp bản nhạc khẽ vẽ trên mặt bàn gỗ tử đàn.
Tên vệ sĩ cao lớn thô kệch cung kính cúi người, đi tới trước mặt hắn: “Gia, đã dạy dỗ kẻ đó theo lời dặn của ngài.”
Phó Vinh Khanh mở mắt, ra hiệu cho Đường Dật đưa tiền, ngồi dậy hỏi: “Phản ứng của gã thế nào?”
“Tôi toàn đấm vào miệng gã, đợi gã dừng mắng chửi Thương Vân Tú thì mới dừng tay.”
“Ừm, tốt lắm.” Phó Vinh Khanh hài lòng gật đầu, bảo Đường Dật đưa thêm tiền.
Tên đàn ông nghe hí khúc là đau đầu, nhận tiền xong thì vội vàng rời đi.
Vở diễn trên sân khấu là vở Côn khúc [Trường Sinh điện], họ đang hát đến màn thứ tám. Nghe đến câu “Quân ân như nước chảy về Đông, được sủng lo sợ thất sủng sầu”, Phó Vinh Khanh còn lặp lại một lần rồi bỗng nhiên bật cười.
Còn không phải sao, có một vài người được yêu thương cũng lo, mà được sủng cũng lo, lời này vô cùng thích hợp với Thương Vân Tú. Mặc dù hơi khác biệt so với ý nghĩa của “được sủng lo sợ” và “thất sủng sầu” ở phía trên.
Lúc trước hắn quấn lấy Thương Vân Tú, gây phiền phức cho y, giờ không quấn lấy nữa cũng muốn y phải sầu lo vì hắn.
Đường Dật nghe không hiểu mấy lời này, anh ta hỏi: “Gia, ngài cười gì vậy?”
“Cậu cảm thấy, “Quân ân như nước chảy về Đông, được sủng lo sợ thất sủng sầu”. Câu này thế nào?”
Đường Dật vắt óc suy nghĩ, vẫn lắc đầu: “Nó nho nhã quá, tôi không hiểu được.”
“Nói cậu cũng không hiểu đâu, chờ xem đi.”
Phó Vinh Khanh ra hiệu, Đường Dật châm thuốc cho hắn, hỏi: “Lúc trước ngài nói không muốn kết hôn, bây giờ lại ép cô Lâm gả cho mình, chuyện này tôi cũng không hiểu rõ.”
“Cái này có gì mà không hiểu?” Phó Vinh Khanh nói: “Tôi chắc chắn Lâm Uyển Quân sẽ không chịu gả cho mình nên mới ép hôn, nếu không làm thế sao cô ấy lại đi cầu xin Thương Vân Tú giúp đỡ?”
“Ồ! Vậy nên ngài đang chuẩn bị sau này mặc kệ không để ý đến ông chủ Thương nữa, đây là “thất sủng sầu” sao?” Đường Dật như chợt hiểu ra: “Gia, ngài quả là hèn hạ vô sỉ!”
“Hửm?”
Đường Dật ho khan liên tục: “Ý của tôi là ngài quá thông minh. Trước kia đều là chúng ta chủ động, qua chuyện này thì ông chủ Thương phải tự mình đến tìm chúng ta! Ai chủ động thì sẽ kém một bậc!”
“Kém một bậc?” Phó Vinh Khanh gõ lên trán anh ta hai cái: “Nói bậy bạ gì đó, Tú Tú không kém được.”