Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 16: Em thích đàn ông
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảm giác ngứa ngáy nơi yết hầu khiến Thương Vân Tú rụt cổ lại, vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt y. Y vùng vẫy, khiến cúc áo ngủ trên ngực bật tung.
Động tác của Phó Vinh Khanh từ cắn chuyển thành hôn, nhẹ nhàng như gãi ngứa, khẽ cọ xát từng chút một trên cổ Thương Vân Tú, tạo ra cảm giác ướt át nóng bỏng.
"Phó Vinh Khanh, đừng mà..."
Thương Vân Tú xấu hổ nhắm mắt, năm ngón tay y cấu vào tóc hắn, siết chặt, nhưng y không dám dùng sức, nên không tạo ra được chút cảm giác nào.
"Tôi đã nói em ở bên tôi từ sớm rồi, nếu em đồng ý thì chúng ta đâu đến nỗi phải yêu đương vụng trộm thế này." Phó Vinh Khanh hơi ngẩng cằm, hỏi: "Em vừa tắm à? Thơm quá."
Thương Vân Tú không để tâm đến hắn, y vịn vai hắn, dùng sức thật mạnh, sau đó cong gối xoay người, vị trí hai người lập tức hoán đổi.
Thương Vân Tú nhìn hắn từ trên cao, siết chặt nắm đấm, nén cơn giận.
Phó Vinh Khanh để mặc y đè lên người mình, hắn ngửa đầu nhìn y, vươn tay luồn vào áo ngủ của y, vuốt ve eo y: "Tư thế này không khỏi khiến ta suy nghĩ miên man, đúng là một tư thế tuyệt vời."
"Nói chuyện tử tế đi." Thương Vân Tú đẩy tay hắn ra rồi xoay người xuống giường, thấy rèm cửa hé mở, y đột nhiên hiểu vì sao người này vào đây mà không ai hay biết.
Phó Vinh Khanh cả người lẫn lòng đều vui vẻ, hắn đi theo đến ngồi xuống trước bàn, kéo y ngồi xuống cạnh mình, sau đó chợt nghiêm túc hỏi: "Hôm nay em tìm tôi là muốn nói gì?"
"Nhị gia bận rộn, lần sau nói cũng vậy thôi."
"Chẳng phải tôi làm xong rồi sao?"
Thương Vân Tú chậm rãi cài lại cúc áo ngủ, không thèm liếc nhìn hắn lấy một lần, châm chọc nói: "Ai lại nửa đêm trèo vào phòng người khác làm chuyện như vậy chứ?"
"Làm chuyện gì?" Phó Vinh Khanh cười với vẻ mặt trơ trẽn, như thể kẻ vừa sàm sỡ người khác không phải là hắn. Hắn ngồi ngay ngắn, tự rót nước cho mình: "Tôi giết người phóng hỏa? Hay trộm cắp cướp bóc?"
Thương Vân Tú khẽ cười một tiếng: "Anh không làm gì cả, là tôi tự cởi quần áo, dụ dỗ anh cắn tôi một cái. Là tôi có lỗi với anh."
"Em cũng đã nói xin lỗi, sao tôi trách em được chứ." Phó Vinh Khanh cố ý liếm môi, như thể vừa nếm được dư vị nào đó: "Tú Tú, em đi theo Hồng Cẩm Văn rời khỏi Bình Dương vài ngày là tôi đã ăn không ngon, ngủ không yên, tôi nhớ em lắm đấy."
Thương Vân Tú liếc hắn một cái: "Đừng nói mấy lời khoa trương đó nữa, nơi này chỉ có hai chúng ta, nói chuyện có ích đi. Hôm nay tôi tìm anh là vì chuyện của Uyển Quân."
"Uyển Quân?" Phó Vinh Khanh nhíu mày, sửa lại: "Lâm Uyển Quân."
Thương Vân Tú cũng không quanh co về vấn đề này, y nói: "Cô ấy đã nói rõ mọi chuyện với tôi, đó là lời hứa miệng của cha mẹ, lời của bà mối, giờ đây cô ấy chỉ có một mình, chuyện đại sự cả đời có thể tự mình quyết định. Nhị gia không phải thổ phỉ, hẳn là sẽ không cướp đoạt trắng trợn chứ?"
Phó Vinh Khanh gật đầu như có điều suy tư: "Ý của em là, không muốn tôi cưới?"
"Cái này liên quan gì đến tôi muốn hay không?" Thương Vân Tú thở dài: "Dù sao đây cũng là chuyện của hai người, nếu như Nhị gia thật lòng muốn cưới Uyển Quân thì đừng dùng cách này..."
Phó Vinh Khanh nhíu mày: "Lâm! Uyển! Quân!"
"Anh..." Thương Vân Tú bị hắn làm tức giận đến mức không nói nên lời.
Thương nhân không có kẻ nào là kẻ tầm thường, lúc này Phó Vinh Khanh tìm đến y nhất định còn có mục đích khác. Hắn vừa mở miệng đã nói bóng nói gió hỏi han chuyện mấy ngày qua, đơn giản là muốn thăm dò xem Hồng Cẩm Văn đã làm những gì.
Thương Vân Tú nhìn hắn, hỏi ngắn gọn dứt khoát: "Nói đi, làm thế nào anh mới bỏ qua cho Lâm Uyển Quân."
"Em không nghỉ ngơi tử tế sao?" Phó Vinh Khanh đưa tay sờ mặt y: "Cảm giác em gầy đi rồi."
"Phó Vinh Khanh..." Thương Vân Tú cảm thấy rất bất lực, hàm dưới bị hắn vuốt ve cũng không muốn phản kháng: "Nếu như anh chỉ đơn giản muốn coi như không quen biết tôi, sau này tôi tránh anh là được, đừng liên lụy đến người vô tội."
"Được, tôi có hai điều kiện." Phó Vinh Khanh thu tay lại.
"Mời nói."
Phó Vinh Khanh nói: "Tôi bao trọn gói Tường Nhạc Hối mấy ngày, giá cả không thành vấn đề."
Thương Vân Tú khó hiểu: "Anh muốn..."
"Tôi âm thầm trở về, nhiều kẻ hóng hớt cũng không hay biết." Phó Vinh Khanh hất cằm ra hiệu Thương Vân Tú đưa ấm trà bên cạnh qua, nói: "Còn ở trên thuyền tôi đã nghe người ta nói khách sạn Tường Nhạc Hối nổi tiếng ở Bình Dương náo nhiệt và thú vị đến nhường nào. Đã có tiệc tiễn hành, cũng không thể thiếu tiệc rửa trần. Tường Nhạc Hối rất tốt, lúc này tôi mới đến hỏi em xem đặt chỗ thế nào, tôi muốn mời gánh hát vào hát."
Mấy câu trước còn chưa có gì, nhưng khi ba chữ "mời gánh hát" kia vừa thốt ra, Thương Vân Tú không kìm được mà nhíu mày, không biết nói gì cho phải.
Y châm trà đưa qua, nói: "Tường Nhạc Hối kinh doanh đàng hoàng, anh mời gánh hát về lại có vẻ không hợp lẽ, tôi bao Lê Viên cho anh..."
"Không, tôi muốn phải ở chỗ của em." Phó Vinh Khanh kìm nén nụ cười, ánh mắt lạnh nhạt: "Chẳng phải cái hay của việc bao trọn là muốn làm gì thì làm sao? Nếu không tôi tiêu tiền vô ích vậy thì để làm gì. Tôi không chỉ mời đến mà còn muốn họ hát mấy ngày liên tục, để tôi xem thử bảo vật phương Tây hay quốc túy của nước mình hiếm có hơn."
"Thì ra anh không chỉ chướng mắt tôi mà còn chướng mắt cả Tường Nhạc Hối." Thương Vân Tú đã hiểu: "Tường Nhạc Hối không có mấy ai nghe hí."
Y bỗng dừng lại, không biết vì tâm trạng gì: "Hơn mười mấy gánh hát ở Bình Dương đã giải tán rồi."
Phó Vinh Khanh không đưa ra ý kiến, khóe môi treo nụ cười chế giễu, đầu ngón tay gõ nhẹ lên chiếc ly sứ men xanh, nói: "Sinh ra và lớn lên ở đây, không nghe giọng ca quê hương, nghe nhạc nước ngoài làm gì?"
Thương Vân Tú nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu, thầm nghĩ người này thật sự mê hí kịch, bình thường không hề nhìn ra...
"Được rồi, dù Nhị gia muốn mời gánh hát hay đoàn xiếc, một mình tôi quyết định cũng không được. Hiện tại Hồng Tề Bách cũng đang quản lý khách sạn, nếu như gã đồng ý, tôi sẽ không nói hai lời." Thương Vân Tú hỏi: "Điều kiện thứ hai thì sao?"
"Điều kiện thứ hai..." Phó Vinh Khanh nhíu mày, hắn chỉ trong một giây đã đổi từ vẻ đứng đắn sang vẻ lưu manh, hắn nói: "Em chủ động hôn tôi một cái, chuyện của Lâm Uyển Quân coi như chấm dứt."
"Những lời Nhị gia nói là thật sao?" Thương Vân Tú cười mỉm: "Anh luôn cố chấp muốn có một nụ hôn, như đang nói đùa vậy."
"Ừm, tôi nghĩ kỹ rồi." Phó Vinh Khanh tỏ vẻ nhàn nhã, như đang chờ y hôn mình vậy.
Thương Vân Tú quả quyết tiến lại gần, rồi dừng lại cách hắn gang tấc: "Hai cậu trai tôi đưa qua cho anh, anh hoàn toàn không động vào. Phó Vinh Khanh, anh thích đàn ông hay phụ nữ, điểm này tôi không quan tâm. Nhưng nếu như anh chỉ muốn đánh cược tôi không dám hôn anh, vậy thì anh sai rồi."
"Sao em biết tôi không chạm vào?" Phó Vinh Khanh cười nói: "Tôi biết em quan tâm tôi mà."
"..."
"Em thích đàn ông hay phụ nữ?" Phó Vinh Khanh cọ chóp mũi vào y: "Hoặc là, em thích Lâm Uyển Quân?"
Thương Vân Tú không trả lời hắn, chỉ khẽ ngửa cằm, dán môi lên môi hắn.
Chỉ một chút là đủ rồi, Phó Vinh Khanh đuổi theo khi y định lùi ra, răng môi lại quấn quýt lấy nhau. Hắn dễ dàng ôm lấy thân thể gầy gò của Thương Vân Tú, gần như nhấn y vào lòng, lưu luyến không muốn rời.
Hắn quả quyết nói: "Thương Vân Tú, em thích đàn ông."