Chương 15: Tú Tú, em có giận không?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 15: Tú Tú, em có giận không?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có một nhóm vũ công tụ tập sau sân khấu, thấy Thương Vân Tú đến, bọn họ vội vàng nhường đường cho cậu.
Lâm Uyển Quân gục xuống bàn trang điểm nức nở khóc thút thít, mái tóc xoăn xõa che kín khuôn mặt. Trang điểm và trang phục biểu diễn đã thay xong, hẳn là cô không kiềm chế được cảm xúc, bỗng chốc suy sụp.
Không biết ai đó nhắc đến chuyện ông chủ Thương đến, Lâm Uyển Quân ngẩng đầu lên, lớp trang điểm trên mặt đã bị nước mắt làm nhòe, trông cô có vẻ chật vật.
Phúc Tường phất tay nói: “Mọi người có việc gì thì cứ làm đi, đừng tụ tập ở đây nữa.”
Đám đông tản đi, Lâm Uyển Quân vẫn ngồi bất động. Chờ đến khi Thương Vân Tú ngồi xuống đối diện, cô mới cất lời xin lỗi, rồi nói tiếp: “Với tình trạng hiện tại, chắc tôi không thể lên sân khấu được. Tôi sẽ chịu trách nhiệm về những tổn thất của khách sạn. Ông chủ Thương, tôi xin lỗi vì đã gây thêm phiền phức cho ngài...”
“Tôi muốn hỏi đã xảy ra chuyện gì?” Thương Vân Tú đưa giấy cho cô, nói: “Nếu là do cơ thể không khỏe, không thể biểu diễn thì thôi. Cứ về nghỉ ngơi thật tốt, sức khỏe mới là vốn quý nhất.”
“Không phải...” Lâm Uyển Quân dùng giấy che kín mặt, thều thào nói: “Cậu Phó sai người đến nói hắn muốn cưới tôi, thời gian đã định sẵn, bảo tôi chuẩn bị...”
Thương Vân Tú khẽ nhíu mày, im lặng mấy giây: “Hắn chuẩn bị lấy vợ?”
“Lần trước bà Phó đến tìm tôi cũng nói như vậy, tôi cứ nghĩ cậu Phó không đồng ý là xong, ai ngờ hắn lại...” Lâm Uyển Quân khóc nấc lên không thành tiếng. Cô nhớ cha mẹ, nếu nhà họ Lâm không xảy ra chuyện, nếu vẫn bình yên đến giờ thì những chuyện này chẳng đáng gì.
Thương Vân Tú an ủi nói: “Biểu diễn vốn vất vả, nhà họ Phó lại giàu có. Cô gả về đó sẽ không phải chịu khổ, họ cũng sẽ không bạc đãi cô...”
“Nhưng mà...” Đôi mắt Lâm Uyển Quân đẫm lệ, cô chủ động nắm lấy tay Thương Vân Tú: “Từ trước đến nay tôi chưa từng muốn những thứ này. Mấy năm làm việc ở khách sạn, tôi cũng đã dành dụm được kha khá tiền, chỉ cần đủ chi tiêu là được rồi. Ông chủ Thương, tôi không muốn... Ai cũng nói cậu Phó không phải người tốt, nếu tôi thật sự gả đi thì làm sao có được cuộc sống tốt đẹp...”
Thương Vân Tú lại im lặng, cậu hỏi: “Những lời này cô có từng nói với cậu Phó chưa?”
“Tôi đã nói không chỉ một lần nhưng vô ích. Lúc trước hắn còn hỏi tôi có bằng lòng không, giờ thì không hỏi nữa, trực tiếp muốn kết hôn...” Nước mắt của Lâm Uyển Quân cứ như chảy mãi không hết, cô trượt khỏi ghế, quỳ xuống đất: “Ông chủ Thương, ngài giúp tôi đi... Cầu xin ngài giúp tôi một chút...”
Loại chuyện này không tiện can thiệp, Thương Vân Tú nhất thời không biết phải trả lời thế nào, cậu bảo người đưa cô đi nghỉ ngơi trước.
Phòng làm việc vẫn còn bừa bộn, chưa được dọn dẹp, cậu tiện tay sắp xếp lại mấy món đồ trang trí. Mùi thuốc lá vẫn chưa tan hết, Thương Vân Tú không muốn ở lại nữa, cậu mở cửa sổ rồi rời đi.
Gần nửa tháng tiếp theo, Thương Vân Tú có rất nhiều việc cần làm, cậu còn đi nơi khác để bàn chuyện làm ăn với Hồng Cẩm Văn. Trong thời gian này, Nhật báo Bình Dương đưa tin về một sự kiện.
Vụ án vàng giả trên thuyền hàng của nhà họ Phó đã bị phá vỡ, tiền trang Bình An bị kiện tụng và phá sản chỉ sau một đêm. Nhà họ Phó thuận lợi thu mua tiền trang Bình An, nghe nói là định biến nó trở thành một ngân hàng.
Sau khi Hồng Cẩm Văn biết chuyện phải cắn răng nuốt hận, có cảm giác tức điên như “mất cả chì lẫn chài”. Ông ta về chưa được vài ngày đã tăng huyết áp, phải nhập viện.
Thương Vân Tú bận rộn tối mặt tối mũi, khi cậu từ bệnh viện trở về thì nhớ tới chuyện của Lâm Uyển Quân, thế là hỏi Phúc Tường: “Mấy ngày nay Phó Vinh Khanh có đến tìm tôi không?”
“Không ạ.”
“Không sao?” Thương Vân Tú hơi bất ngờ.
“Thật sự không có nhưng Nguyên Anh từng đến vài lần, leo tường vào phòng cậu, nhưng thấy cửa khóa thì lại trèo xuống.”
Thương Vân Tú đã hiểu rõ: “Chuyện của cô Lâm thì sao?”
“Cậu nói hôn sự à? Sau đó cô ấy không nói gì nữa, vẫn biểu diễn như thường. Nhưng mấy ngày nay cô ấy cứ thất thần, tôi đoán cậu Phó đã quyết tâm muốn cưới rồi.”
“Phó Vinh Khanh vẫn chưa chịu từ bỏ sao...” Thương Vân Tú lại nhíu mày.
Vốn cậu chỉ cho là Phó Vinh Khanh nói bậy bạ, dùng cách này để đối phó cậu. Bây giờ xem ra hình như không đơn giản như thế... Đột nhiên cậu không hiểu rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Hay là nói, ban đầu Phó Vinh Khanh vốn muốn lấy vợ.
“Không có đâu, hắn còn không thèm xuất hiện mà.” Phúc Tường nói: “Ngược lại là Hồng Tề Bách lại làm mưa làm gió trong khách sạn, quậy phá đến mức việc làm ăn của khách sạn kém xa mấy tháng trước!”
“Cứ mặc kệ hắn.” Thương Vân Tú cũng không quan tâm hắn ra sao mà hỏi: “Có khi nào Phó Vinh Khanh không có mặt ở Bình Dương không?”
Đột nhiên im hơi lặng tiếng như vậy, chẳng lẽ cũng đã rời khỏi thành rồi?
“Hắn ở Bình Dương, cậu Phó là một kẻ mê hát hí kịch, khoảng thời gian này hắn chẳng làm gì cả, chỉ đi xem hát.” Phúc Tường nói: “Hôm nay Lê Viên là sân khấu của ngài Tống, mà ai có thể mời được ngài Tống chứ, chính là cậu Phó đã bỏ tiền ra mời ngài ấy đấy.”
“Quả nhiên là một tên ăn chơi trác táng.” Thương Vân Tú buồn bực nói: “Đưa hai người sang còn chưa đủ, lại còn nhắm vào ngài Tống nữa.”
“Cậu nói vậy hình như khá có lý.” Phúc Tường gật đầu: “Hắn đã mời ngài Tống mấy lần, giống như hồi trước hắn cứ quấn lấy cậu không tha vậy.”
Thương Vân Tú ừ một tiếng: “Đi tìm Phó Vinh Khanh, nói rằng bữa cơm lần trước tôi còn chưa mời hắn, tôi sẽ đợi hắn ở lầu Phù Dung.”
Phúc Tường nhanh chóng rời đi. Thương Vân Tú thay quần áo khác, bộ trường sam vàng nhạt nhã nhặn, cổ áo thêu hoa văn màu nhạt toát lên vẻ kín đáo, cao quý. Nhưng người mặc lại có sắc mặt không tốt, có vẻ như chưa được nghỉ ngơi đủ.
Lầu Phù Dung cách nơi này ba dãy nhà, có thể đi bộ đến, lúc Thương Vân Tú đến thì đúng lúc lầu Phù Dung vừa mở cửa đón khách.
Bà chủ tên Oanh Ca, không có gia thế, không có chỗ dựa, làm chủ đã ba năm. Bất kể việc làm ăn của tiệm tốt hay xấu, cô ấy vẫn duy trì đến tận bây giờ. Ai cũng nói bà chủ có chỗ dựa nhưng không ai điều tra ra được rốt cuộc là ai.
Thấy cậu bước vào, Oanh Ca đặt máy tính xuống, ra đón: “Ông chủ Thương.”
Thương Vân Tú gật đầu: “Chỗ cũ, mang lên một bàn rượu thịt, đừng để ai khác đến làm phiền.”
“Được.”
Căn phòng được trang trí lịch sự, tao nhã với hòn non bộ và tiếng nước chảy. Bàn làm từ gỗ lim chạm khắc hoa văn, hấp dẫn hơn nhiều so với những món đồ nội thất phương Tây thời thượng.
Khoảng mười phút sau, rượu thịt được mang lên. Phúc Tường chạy về nói: “Phó Vinh Khanh nghe rồi nhưng chỉ gật đầu, nói cứ đợi, không nói có đến hay không...”
“Ừm, vậy thì đợi.”
Một câu đợi này khiến Thương Vân Tú chờ gần bốn, năm tiếng. Chợ đêm Bình Dương đã vãn, đồ ăn cũng nguội lạnh mà không thấy người đến.
Thương Vân Tú không nói gì, cậu cầm đũa, chậm rãi ăn bữa cơm tối muộn này.
Khi ra ngoài đã là nửa đêm, trên đường phố không còn mấy bóng người.
“Cậu về nhà một chuyến đi. Không phải nói bà nội bị bệnh sao, về chăm sóc bà đi. Mấy ngày nay khách sạn có tôi là được.” Thương Vân Tú đưa cho Phúc Tường một khoản tiền: “Tôi cho cậu nghỉ một tuần, số tiền này cậu cứ nhận lấy, đưa cho bà nội dùng.”
Phúc Tường đỏ mặt, ấp úng nói: “Không được đâu ạ, Hồng Tề Bách vốn không thích cậu, tôi lo là hắn...”
“Có gì mà lo lắng chứ, trong khách sạn đâu phải không có vệ sĩ, hắn không làm được gì đâu.” Thương Vân Tú không cho cậu ta tiễn về, cậu vẫy một chiếc xe kéo lại. Trước khi lên xe, cậu dặn dò: “Cậu cứ lái xe về đi, vừa đi vừa về cũng tiện hơn, gửi lời thăm hỏi bà nội thay tôi nhé.”
Phúc Tường thật sự lo lắng cho người già trong nhà, không từ chối thêm nữa. Cậu ta nhìn Thương Vân Tú rời đi rồi mới quay bước.
Hồng Tề Bách chỉ ở trong khách sạn vào ban ngày, buổi tối sẽ về Hồng trạch như thường lệ. Vào giờ này, Tường Nhạc Hối đã ngừng kinh doanh, chỉ có nhân viên phục vụ đang dọn dẹp vệ sinh, quản lý cũng không có mặt ở đó. Thương Vân Tú lười chào hỏi nên đi thẳng lên lầu.
Cậu cảm thấy trong lòng buồn bực, mí mắt đau nhức.
Mấy ngày nay đi theo Hồng Cẩm Văn, ăn không ngon, ngủ không yên. Sau khi rửa mặt xong, cậu mở hé cửa sổ rồi ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, cậu cảm thấy có người bước vào, tiếp đó có vật nặng gì đó đè lên tay, rồi có người nằm đè lên người cậu.
Thương Vân Tú kinh hoàng mở mắt, đối diện với đôi mắt đen như mực của Phó Vinh Khanh.
“Anh...”
“Tú Tú.” Phó Vinh Khanh chạm vào mặt Thương Vân Tú, nhẹ nhàng vuốt ve, trên người hắn có đủ loại mùi hương khác nhau. Có lẽ hắn đã uống chút rượu, mùi thoang thoảng, động tác cũng có vẻ chậm chạp.
“Anh có ý gì?” Thương Vân Tú giãy giụa đẩy tay hắn ra.
Cậu đẩy một cái, đối phương liền tránh ra thật. Nhưng hắn lại cởi áo khoác, ném xuống đất, mặt dày mày dạn chen vào chăn, ôm lấy Thương Vân Tú, hít hà mùi hương trên người cậu.
“Tú Tú, em có giận không?”
Thương Vân Tú rướn người muốn bật đèn nhưng lại bị người phía sau kéo về, ôm chặt.
“Phó Vinh Khanh!” Thương Vân Tú hạ thấp giọng, giọng điệu đầy cáu kỉnh.
Phó Vinh Khanh làm như không nghe thấy, hắn nhắc lại: “Tôi đang hỏi hôm nay em có giận không?”
“Tại sao lại phải giận?”
Trong lúc nói chuyện, tấm chăn trên giường trượt dần xuống đất, ánh mắt Phó Vinh Khanh rơi xuống chiếc cổ nhẵn mịn của Thương Vân Tú.
Cậu mặc áo ngủ bằng tơ lụa rộng rãi, chỉ hơi động đậy là không thể che được cảnh tượng bên trong cổ áo.
Thật đẹp. Người cũng thơm.
Phó Vinh Khanh chỉ cảm thấy vô cùng thích thú, hắn nhích lại gần, như bị ma xui quỷ khiến, lại há miệng dùng răng cọ cọ yết hầu của cậu: “Tú Tú, tôi thật sự không nên đến mà.”
Đến rồi chỉ muốn làm mấy chuyện cầm thú thôi.