Chương 22: Thương Vân Tú đã đi rồi ư?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 22: Thương Vân Tú đã đi rồi ư?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

***
Chương 22: Thương Vân Tú đã đi rồi ư?
"Thương Vân Tú đâu rồi?"
Đã ba ngày liền kể từ khi Nhị gia Phó mời gánh hát đến Tường Nhạc Hối, hắn vẫn không thấy bóng dáng Thương Vân Tú. Dù có cố gắng ngồi chờ đến mấy cũng vô ích, chẳng thể gặp được y!
Thậm chí, Nhị gia còn hơi nghi ngờ liệu có phải chuyện ở lầu Phù Dung hôm trước đã khiến y phật ý rồi không.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn thấy không thể nào. Kể cả có bị chọc giận, với tính cách của Thương Vân Tú, y sẽ không dễ dàng thay đổi nề nếp làm việc của mình.
"Gia, Hồng Cẩm Văn muốn gặp ngài." Đường Dật khom lưng, đưa tay che miệng, thấp giọng nói: "Bên cạnh ông ta có thủ hạ, ngài có muốn tôi gọi thêm vài người đến không?"
Phó Vinh Khanh thản nhiên như không có việc gì, thả nắm hạt dưa xuống, phủi vụn trên tay rồi nói: "Đường Dật, cậu nói xem lúc này Tú Tú có ở bên cạnh Hồng Cẩm Văn không?"
"Dạ?" Đường Dật đảo mắt, không rõ câu này có hàm ý gì. Theo lẽ thường thì hai người họ đang ở cùng nhau. Thế là hắn gật đầu: "Gia, ngài cứ nhắc đến ông chủ Thương mãi, chẳng lẽ ngài nhớ người ta rồi?"
"Sao lại không nhớ chứ?" Không hiểu sao Phó Vinh Khanh cảm thấy tâm trạng vô cùng bực bội, lúc hỏi còn có phần sốt ruột: "Hồng Cẩm Văn muốn gặp tôi ở đâu?"
"Trong văn phòng trên lầu."
Phó Vinh Khanh chỉnh trang lại quần áo, chỉ dặn một mình Đường Dật theo. Chẳng có gì phải kiêng kỵ, ít nhất là hiện tại vẫn chưa có ai dám động đến nhà họ Phó giữa ban ngày ban mặt.
Thực ra Nhị gia chẳng có gì để nói với Hồng Cẩm Văn, cũng chẳng muốn nói chuyện vớ vẩn với ông ta. Hắn chỉ muốn xem liệu có thể gặp Thương Vân Tú trong văn phòng không.
Nào ngờ Thương Vân Tú không có ở đó, Phó Nhị gia lập tức hối hận không thôi, vẻ mất kiên nhẫn trên mặt hắn càng lúc càng rõ rệt.
Trong mắt Hồng Cẩm Văn, hành động này hóa thành "làm phiền xem kịch". Thế là ông ta xin lỗi rồi sai thủ hạ cung kính châm thuốc cho cậu chủ Phó.
Nhị gia cũng chẳng cảm kích, hắn khoát tay ra hiệu không cần, sau đó ngồi xuống hỏi thẳng vào vấn đề: "Ông chủ Hồng tìm tôi có chuyện gì?"
Sau khi Hồng Cẩm Văn phất lên, hiếm có ai dám nhăn mặt với ông ta như thế. Ông ta khẽ nhíu mày rồi cố nặn ra nụ cười, nói: "Chắc hẳn ngài cũng biết, đặc điểm của Tường Nhạc Hối là ca múa nhạc nước ngoài, nhưng ba ngày liên tiếp chỉ hát hí khúc, có rất nhiều khách quen của chúng tôi đều tỏ vẻ không hài lòng. Con trai tôi không hiểu chuyện nên đã ký hợp đồng một tuần với ngài. Thế này đi, tôi sẽ trả lại tiền cho cậu Phó, thêm vào đó, Hồng mỗ tôi sẽ tự trả tiền dựng sân khấu ở Lê viên cho ngài. Ngài muốn nghe bao nhiêu ngày tùy ý."
Phó Vinh Khanh cúi xuống, miễn cưỡng trợn mắt nhìn ông ta chằm chằm, nhíu mày hỏi: "Cái gì?"
Đường Dật đứng sau lưng hắn, càng cúi thấp đầu hơn để giấu đi ý cười đang dần tràn ra. Gia nhà bọn họ thật sự rất giỏi chuyện này. Hồng Cẩm Văn vốn là kẻ chết vì sĩ diện, lúc này lại không được cho chút mặt mũi nào. Phó Vinh Khanh nói kiệm lời như vàng, khiến đoạn dài dòng ông ta vừa nói trở nên vô nghĩa.
Mặt Hồng Cẩm Văn đỏ bừng lên, bàn tay đặt lỏng dưới bàn làm việc siết chặt thành nắm đấm, móng tay gần như đâm vào lòng bàn tay. Ông ta lớn tuổi như vậy mà bị đám trẻ đối xử vô lý thế này, ông ta giận đến điên người.
Ông ta không nói lời nào, trợ lý chủ động phiên dịch những lời vừa nãy thành dễ hiểu hơn cho cậu Phó nghe. Lúc này Phó Vinh Khanh mới giả vờ bừng tỉnh, hỏi: "Ý của ông chủ Hồng là... muốn vi phạm hợp đồng?"
Chỉ bao một tuần mà Phó Vinh Khanh cũng muốn ký hợp đồng, hành vi này chẳng phải đang chèn ép Hồng Tề Bách ngốc nghếch đó sao!
Hồng Cẩm Văn kiềm chế cơn giận trong lòng, nghiến răng cười làm lành nói: "Nếu như cậu Phó không hài lòng với phương án tôi vừa đưa ra, ngài cũng có thể nói thêm ý kiến của mình."
"Cái gì mà không hài lòng?" Phó Vinh Khanh ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói: "Tôi xưa nay làm việc thận trọng, sợ chỉ nói miệng sẽ chịu thiệt. Chẳng phải hôm nay đã gặp phải rồi sao?" Hắn nhíu mày, không lên tiếng, đến nhìn Hồng Cẩm Văn thêm một chút cũng không muốn. Tiếp đó Phó Vinh Khanh đứng dậy nói: "Phải bồi thường như thế nào đã được liệt kê rõ ràng trong hợp đồng, có hai bản, ông chủ Hồng tự xem qua đi. Tôi còn có việc, xin phép đi trước."
Người vừa đi, Hồng Tề Bách đã vội vàng lấy hợp đồng trong ngăn kéo ra, lật ra đặt trước mặt cha mình: "Lúc đó con đã xem xét nghiêm túc rồi, không có vấn đề gì..."
"Không có vấn đề?" Hồng Cẩm Văn cầm hợp đồng lên quăng vào mặt gã: "Trên đó ghi bồi thường gấp 20 lần, mắt mày bị mù à?"
"Vi phạm hợp đồng mới phải bồi thường chứ! Cha để hắn bao một tuần thì đã sao, đã qua ngày rồi, còn mấy ngày nữa là kết thúc mà!" Hồng Tề Bách có suy nghĩ riêng của mình, gã hận cha mình là lão già cố chấp không hiểu chuyện. Hồng Cẩm Văn thì tức giận đến đau ngực, ông ta đứng lên muốn đấm cho gã mấy cú.
Còn bên này, Phó Nhị gia đi thẳng ra khỏi Tường Nhạc Hối, đứng trước xe mãi không nhúc nhích. Hắn ngẩng đầu nhìn căn phòng của Thương Vân Tú trên tầng ba, hỏi: "Chẳng lẽ lại suốt ngày trốn trong đó?"
"Gia..." Đường Dật có lòng tốt nhắc nhở: "Bây giờ là giữa ban ngày, ngài không thể trèo lên đâu."
"Ai muốn trèo?" Phó Vinh Khanh bảo hắn chờ tại chỗ, còn hắn thì đi lên bằng cửa sau của Tường Nhạc Hối. Chưa tới năm phút, Phó Nhị gia đã mặt nặng mày nhẹ đi xuống: "Thương Vân Tú đã đi rồi ư?"
"Đi rồi ư?" Đường Dật hỏi: "Ý ngài là ông chủ Thương không có ở trên lầu?"
"Đồ đạc của y và cả người y đều không có ở đó." Phó Vinh Khanh chậc một tiếng: "Y có thể đi đâu được chứ?" Hỏi xong hắn lại càng thấy phiền. Đường Dật ở cùng hắn cả ngày, làm sao mà biết được.
Lên xe, Nhị gia không nhịn được châm một điếu thuốc. Điều khiến hắn đặc biệt khó chịu không phải là việc Thương Vân Tú đột nhiên biến mất, mà là sau khi y biến mất, Phó Vinh Khanh không có cách nào tìm được y.
Nhớ kỹ lại, ngoại trừ việc biết Thương Vân Tú là ông chủ của Tường Nhạc Hối và làm việc cho Hồng Cẩm Văn, những thứ khác hắn hoàn toàn không biết gì cả.
"Tôi nhớ anh chàng đi theo y ở Phúc Tường đang nằm viện, hay là chúng ta đi xem một chút?" Đường Dật nhắc nhở xong thì nói tiếp: "Không biết cậu ta có còn ở đó không, chúng ta đi rất có thể cũng công cốc."
"Đến đó rồi tính." Phó Vinh Khanh nghiêng đầu nhìn khung cảnh lướt qua bên ngoài, hỏi: "Chẳng lẽ nguyên nhân y rời khỏi Tường Nhạc Hối là vì tôi?"
"Ghen... không thể nào..."
"Tôi nói lần này bao hết, dù sao Hồng Tề Bách cũng là người đồng ý và ký hợp đồng. Nếu Hồng Cẩm Văn có nổi giận cũng không thể nào giận lây sang Tú Tú được." Phó Vinh Khanh thầm mắng một câu gì đó, tay đặt lên cửa sổ xe: "Bọn họ sẽ không bắt nạt y chứ..."
"Gia, hình như ngài rất lo lắng cho ông chủ Thương..." Đường Dật lặng lẽ nhìn qua kính chiếu hậu: "Ngài luôn nói y thâm sâu khó lường, nhưng rồi vừa nghi ngờ lại vừa quan tâm, tôi cũng không hiểu ngài nữa."
Có lẽ Phó Vinh Khanh không nghe hắn nói gì, hắn suy nghĩ đến thất thần, bỗng nhiên nói: "Trước kia Tú Tú thường đến nhà Liêu Tẫn Khải, có lẽ anh ấy biết!" Phó Vinh Khanh bảo hắn quay đầu xe, còn nói: "Đưa tôi tới Liêu trạch, còn cậu đến bệnh viện, xem thử có tìm được Phúc Tường không."
Phó Vinh Khanh hùng hổ đến đúng giờ cơm, quản gia dẫn hắn vào. Hắn không thấy Liêu Tẫn Khải mà thấy anh họ Tiêu Đình Xuyên của mình đang ngồi xổm ở cửa vuốt ve một con mèo mướp đang kêu meo meo.
Phó Vinh Khanh đi tới, mèo mướp cố gắng vểnh đuôi lên cọ vào hắn. Tiêu Đình Xuyên đứng dậy, phủi lông mèo trên tay, nói: "Con mèo cái nhỏ này đang động dục, không tìm được mèo đực."
Nhất định phải nói câu này ngay lúc này ư?
Nhị gia tìm một chỗ thích hợp ngồi xuống.
"Sao anh lại ở đây?" Phó Vinh Khanh cầm lấy bàn chân bị mèo cọ: "Nơi này có vụ án ư?"
"Không." Tiêu Đình Xuyên liếc hắn từ trên xuống dưới, cười như không cười xoay người đi ra phòng khách: "Tôi ở đây, sau này sẽ luôn ở đây. Cậu thì sao, đến tìm ngài Liêu ư?"
Tác giả có lời muốn nói:
Phó Vinh Khanh: Vợ tôi đâu rồi!
Tác giả: Vợ con không cần con nữa!
Phó Vinh Khanh gào khản cả giọng: Vợ ơi!
Tú Tú: ...