Chương 23: Nhớ ra chưa?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người một trước một sau đi vào phòng khách, người hầu bưng trà nóng lên chào hỏi.
Tiêu Đình Xuyên dặn dò vài câu gì đó, cô hầu xoay người chạy chậm ra ngoài.
Phó Vinh Khanh nhìn họ một chút, sau đó ngồi xuống như không có chuyện gì: “Trước kia sao tôi không nghe nói anh họ và ngài Liêu lại thân thiết đến thế?”
"Thân thiết hay không thì chỉ cần hai người chúng tôi biết là đủ rồi, mọi chuyện khác cứ để tự nhiên, ai cần biết rồi sẽ biết thôi.” Tiêu Đình Xuyên rót cho hắn ly nước, đẩy tới trước mặt hắn: "Cậu hùng hổ tới đây, Đường Dật còn không đi theo cậu.”
"Còn có chuyện khác cho cậu ta làm.” Phó Vinh Khanh hơi thất thần.
Hắn nhìn một vòng, biệt thự này mang đậm phong cách Trung Quốc, toát lên vẻ thư hương thế gia. Phòng khách có một cửa sổ sát đất, bên ngoài là rừng trúc, có núi có nước, yên tĩnh thanh bình.
Nhị gia nhìn nơi này lại không khỏi nhớ đến Thương Vân Tú. Cảnh trí nơi đây rất hợp với tính cách đạm bạc của y. Nếu không phải đang sống chật vật trong căn gác xép tồi tàn của Tường Nhạc Hối, hẳn là Tú Tú sẽ sống ở một nơi thế này. Nói không chừng y còn trồng hoa trồng cây, dường như những người có tính tình an nhiên tự tại như y rất thích làm những việc đòi hỏi sự kiên nhẫn.
Tiêu Đình Xuyên nhận ra hắn đang nhìn quanh tìm người, anh ta nói: "Ngài Liêu ra ngoài rồi, phải một lát nữa mới về." Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Hôm nay chắc không giữ cậu ở lại ăn cơm tối được, lát nữa anh ấy về là chúng tôi phải đi ngay.”
"Đi đâu vậy?” Phó Vinh Khanh cũng không tò mò, chỉ thuận miệng hỏi theo lời anh ta.
“Ngài Liêu phải đi tàu đến Thương Dương để diễn thuyết, tôi cũng có việc đi công tác đến đó.” Tiêu Đình Xuyên ước chừng thời gian: "Đi chuyến tàu đêm nên khá vội.”
Phó Vinh Khanh vốn không định ăn gì ở đây, trong lòng chỉ muốn chờ Liêu Tẫn Khải trở về. Hắn chờ đến mức lòng rối bời, nhịn không được mà nghĩ Thương Vân Tú đi lúc nào? Nếu như y rời thành Bình Dương từ hai ngày trước, trong hai ngày y có thể đi rất xa, cũng có thể trốn rất kỹ.
Nhị gia không thích chờ đợi và đoán mò, hắn yên lặng quyết định, nếu không hỏi được gì từ Liêu Tẫn Khải, hắn sẽ trực tiếp tìm Hồng Cẩm Văn để hỏi cho ra lẽ!
Bề ngoài, anh họ đang đọc sách nhưng thỉnh thoảng vẫn chú ý đến hắn, và anh ta đã nhận ra vài điều bất thường.
Tiêu Đình Xuyên khép sách lại, hỏi: "Cậu gặp chuyện gì rồi?”
"Không có gì…” Đầu ngón tay Phó Vinh Khanh vân vê điếu thuốc lá, lúc này điếu thuốc đã bị bóp méo mó, lớp giấy bên ngoài hơi nhàu. Hắn nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm túc không giống như người không có chuyện gì.
Tiêu Đình Xuyên thong thả gật đầu, tiếp tục đọc sách, hờ hững hỏi: "Tìm Thương Vân Tú à?”
Nghe được cái tên này, điếu thuốc trong tay Phó Vinh Khanh cũng rơi xuống. Hắn vừa cúi người nhặt vừa hỏi: "Anh biết à?”
"Cậu nói cho tôi biết có phải cậu đang tìm y không đã."
"Phải.”
Tiêu Đình Xuyên hỏi: "Mấy ngày nay chuyện ồn ào nhất Bình Dương, cậu có biết là chuyện gì không?”
Sao Phó Vinh Khanh biết được, hắn chỉ một lòng bận tâm chuyện của Thương Vân Tú, nào có quan tâm thứ khác.
Tiêu Đình Xuyên nói: "Họ đang đồn rằng cậu bị cô Lâm từ hôn, và kẻ chen chân vào mối hôn sự này chính là ông chủ Thương. Mặc dù tôi không biết chuyện này có mấy phần trăm là sự thật, nhưng hẳn là ông chủ Thương sẽ không làm ra chuyện như vậy.”
"Không liên quan gì đến y.” Phó Vinh Khanh lộ vẻ hối hận: "Là tôi đã đánh giá quá cao địa vị của y trong lòng Hồng Cẩm Văn.”
Hắn nghĩ dù chuyện này bị truyền ra ngoài, bất kể Thương Vân Tú đang tính toán gì cho Hồng Cẩm Văn cũng không thể bớt thời gian để đối phó với hắn. Cứ như vậy, hắn cũng có thêm thời gian để điều tra…
Nhắc đến chuyện này, Nhị gia lại thấy sốt ruột, thậm chí không nghĩ ra được, trước đây hắn cũng từng bắt nạt Thương Vân Tú, nhưng lần này còn chưa quá đáng bằng mấy lần trước, sao y lại bỏ đi mất rồi…
Còn có một chỗ hắn nghĩ không thông, người đi rồi hắn để ý nhiều vậy làm gì? Muốn đào người bên cạnh Hồng Cẩm Văn chẳng phải rất dễ dàng sao? Vì sao hết lần này đến lần khác Thương Vân Tú lại đặc biệt hơn một chút?
“Vinh Khanh, sao cậu lại bắt nạt người ta thế?" Có vẻ như Tiêu Đình Xuyên biết chút gì đó, lời khuyên chỉ chạm đến là dừng. Anh ta lật sách trên bàn như không có chuyện gì, miệng thì thong thả nói: "Không tìm thấy y ở đây, cậu có thể đến ngõ Tứ Long tìm thử xem, y ở…” Anh ta không nhớ rõ địa chỉ, chỉ nói đại khái: "Có một sạp hàng bán bánh rán hành, hẳn là ông chủ đó biết, cậu có thể hỏi một chút.”
Phó Vinh Khanh quên không cảm ơn, đứng dậy đi ngay, đi ra ngoài rồi hắn lại chạy ngược về: "Ân tình này tôi sẽ ghi nhớ.”
Tiêu Đình Xuyên đưa mắt nhìn hắn vội vã rời đi, lắc đầu mỉm cười, tiếp tục lật sách trên bàn. Ngài Liêu đã đợi trong phòng từ lâu, giờ mở cửa bước ra, sắc mặt không được tốt lắm.
Anh ấy cầm lấy cuốn sách trong tay Tiêu Đình Xuyên: "Đã nói là không được nói với hắn rồi mà.”
"Biết sai có thể sửa, không gì tốt hơn.” Tiêu Đình Xuyên nhường chỗ bên cạnh cho anh ấy ngồi xuống: “Ngài Liêu à, cơ hội nhận sai cũng không thể cho sao? Vậy sau này anh muốn nhận lỗi, chẳng lẽ em không nên cho cơ hội sao?”
Ngõ Tứ Long nằm ở phía Nam thành Bình Dương, trước đây là một ngôi làng nhỏ ở rìa thành. Sau khi Bình Dương mở rộng và phát triển về phía Nam, vị trí của ngõ Tứ Long không còn xa xôi nữa, sự chênh lệch giàu nghèo càng lúc càng lớn, tốt xấu lẫn lộn, dần biến nơi đây thành khu vực hỗn loạn nhất thành Bình Dương.
Trong căn hộ nhỏ hai tầng, Thương Vân Tú đầu quấn băng gạc ngồi trên chiếc ghế sofa da màu nâu, sắc mặt trắng bệch, không giấu được vẻ tiều tụy.
Bên cạnh y ngoài Phúc Tường ra, trước mặt cách đó một mét còn có một người đàn ông trung niên đang quỳ, toàn thân đầy vết thương, cả vết mới lẫn vết cũ.
Trên bàn trà đặt một cây súng lục, người đàn ông đang quỳ nhìn thoáng qua rồi bị dọa đến mức run lẩy bẩy, giọng nói cũng không kìm được mà đứt quãng. Nền xi măng trước mặt có vài vệt nước, có lẽ là nước mắt và mồ hôi do quá sợ hãi.
"Nói tiếp đi.” Trong giọng nói lạnh nhạt xen lẫn chút thiếu kiên nhẫn, Thương Vân Tú đưa tay xoa huyệt Thái Dương đang đau nhức: "Rốt cuộc kẻ châm lửa là ai?”
"Tôi không biết, lúc ấy không thấy rõ, chuyện nhiều năm như vậy rồi, tôi đã quên từ lâu…” Người đàn ông gục trên mặt đất, không ngừng dập đầu: "Cậu chủ Thương, xin tha cho tôi đi, vụ cháy đó thật sự không liên quan gì đến tôi, không phải tôi…”
Thương Vân Tú bỗng nhiên bật cười thành tiếng, đứng thẳng dậy khỏi ghế sofa. Y nhặt thanh dao găm sắc bén đặt cạnh khẩu súng lục lên: "Vậy nên ông cảm thấy tôi đang đổ oan cho ông?” Y vòng qua bàn trà, bước tới trước mặt người đàn ông.
Người đàn ông ngồi dậy, luống cuống chắp hai tay trước ngực, không ngừng xoa tay cầu xin tha mạng, trong mắt phản chiếu ánh bạc từ cây dao găm trong tay Thương Vân Tú.
Lưng ông ta sởn gai ốc, vội thanh minh cho bản thân: “Vụ hỏa hoạn năm đó là do một tay Hồng Cẩm Văn bày ra. Từ khi theo vợ chồng họ Thương vào quán rượu, ông ta đã hạ quyết tâm muốn chiếm đoạt tiền tài và vinh quang kia về cho mình. Ông ta đã làm được, bây giờ còn phát đạt, không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ trông chừng…”
Nghe đến đó, Thương Vân Tú bỗng nhiên cụp mắt, lẳng lặng nhìn người đàn ông chăm chú. Y xoa con dao găm, ôn hòa vỗ vỗ mặt ông ta: "Trông chừng ư?”
Những nơi dao găm xẹt qua trên mặt người đàn ông đều đỏ ửng, từng giọt máu rỉ ra ngoài. Y hỏi tiếp: "Nói tôi nghe một chút, ông trông chừng như thế nào.”
"Tôi…” Cần cổ người đàn ông cứng ngắc, không dám cử động chút nào, dao găm đang dừng ở cổ ông ta. Lúc nuốt nước bọt, ông ta có thể cảm nhận được mũi dao đang đâm vào da thịt, giống như một hình thức tự sát mãn tính.
Người đàn ông nghĩ đến mấy chữ "Trông chừng như thế nào?”, trong đầu bất giác hiện lên cảnh tượng lúc ấy, con ngươi trợn trừng.
Ông ta tránh né dao găm của Thương Vân Tú, kéo lê đầu gối cố gắng lùi về phía sau, nước mắt nước mũi chảy dài trên mặt: “Cậu chủ Thương, tôi quên rồi, tôi thật sự không nhớ được.”
Thương Vân Tú không phản ứng gì nhiều, y đưa tay vẫy vẫy ra sau.
Phúc Tường nhặt khẩu súng trên bàn trà đưa sang. Thương Vân Tú cầm trong tay, thong thả ước lượng sức nặng, nghiêm túc nghiên cứu khẩu súng như trẻ con nghịch đồ chơi. Mấy giây sau, một tiếng "cạch" vang lên, đạn đã lên nòng.
Thương Vân Tú giơ súng lên, chống vào mi tâm người đàn ông, kéo dọc xuống theo sống mũi rồi bắn một phát vào đùi ông ta.
Tiếng "phịch" trầm đục vang lên, lỗ rách trên vải bị máu tươi nhuộm đỏ. Thương Vân Tú hỏi thăm với vẻ vô hại: "Bây giờ thế nào, nhớ ra chưa?”