Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 25: Nhị gia mắng hay lắm
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cánh cửa sơn xanh cong vênh va mạnh vào bức tường đất ố vàng, tro bụi bay mù mịt.
Thương Vân Tú bị tiếng động này dọa đến run người, lưỡi dao y đang cầm chơi đùa vô tình cứa vào đầu ngón trỏ, một cơn đau nhói truyền đến. Nhưng tay y bê bết máu nên không thể tìm thấy vết thương.
Chưa kịp nhìn rõ mặt người tới, con dao găm trên tay đã bị cướp đi và ném ra sau thật xa. Sau tiếng kim loại va chạm với mặt đất, con dao găm nằm gọn trong vũng máu rõ ràng trên nền đất.
Mãi đến khi đối phương giận dữ gầm lên tên y, Thương Vân Tú mới tỉnh táo lại từ vực sâu của cơn ác mộng không đáy. Hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má, đến cả y cũng không hề hay biết.
Những giọt nước mắt ấy dường như đã chảy qua núi sông, tích tụ từ nguồn cơn ác mộng sáu năm về trước, róc rách ngày đêm rồi giờ đây mới khoan thai trỗi dậy.
“Phó Vinh Khanh…” Y khàn giọng thì thầm, dùng cách này để trút hết nỗi ấm ức trong lòng. Y tràn ngập chua xót, đắng chát, tự vấn bản thân rốt cuộc có phải là kẻ máu lạnh hay không.
Máu tươi tưới đẫm khắp phòng, cảnh tượng hỗn độn trên mặt đất. Y lại nghĩ, lần đầu Phó Vinh Khanh nhìn thấy cảnh này, hắn sẽ nghĩ gì...
“Em muốn làm gì?” Nhị gia nắm chặt lấy cổ tay y, bóp rất chặt. Cổ tay dính máu sẽ rất trơn, nếu không nắm chặt, y sẽ tuột đi như cá chạch. Hắn hỏi: “Em cầm dao là muốn làm gì? Hửm?”
Thương Vân Tú không thốt nên lời hai chữ “giết người”, y cụp mắt, né tránh ánh mắt và hơi thở của đối phương. Y đứng yên đó như một học sinh đã phạm lỗi, cam tâm tình nguyện nhận lỗi.
Thân thể y vốn gầy gò, lại còn thêm vài vết bầm tím nhỏ, trông thật đáng thương. Nhưng y có đáng thương không? Phó Vinh Khanh không những không cảm thấy vậy mà còn hận không thể dạy dỗ y thêm mấy bận.
“Thương Vân Tú, nói chuyện!”
Thương Vân Tú lắc đầu, bị đối phương nắm cằm. Lúc mặt bị nâng lên, hốc mắt y vừa đỏ vừa sưng húp, y hít sâu một hơi, yết hầu lên xuống một cách khó khăn, đè nén nỗi hoảng loạn, hỏi: “Nói gì? Tôi nên nói gì đây? Chẳng phải Nhị gia đã thấy hết rồi sao?”
“Nói xem lá gan em lớn bao nhiêu!”
“Đúng, lá gan của tôi rất lớn, thì sao? Anh muốn làm gì?” Thương Vân Tú khác hẳn với vẻ ôn hòa thường ngày. Y cố dùng sức rút cổ tay mình ra, định nhặt con dao găm dưới đất lên, nhưng vừa xoay người định ngồi xuống đã bị đối phương kéo đứng dậy. Con dao găm bị Phó Vinh Khanh đá văng đi càng lúc càng xa.
“Phó Vinh Khanh…”
Không hiểu sao Thương Vân Tú lại càng thêm ấm ức, nước mắt đã ngấn lệ trong hốc mắt. Y gần như bất lực cầu xin: “Đừng quản tôi… Anh đừng quản tôi…”
Trong lòng Nhị gia đầy lửa giận nhưng khi nhìn thấy gương mặt ướt đẫm nước mắt của y thì không thể hung dữ nổi nữa. Hắn chẳng màng đến máu trên tay Thương Vân Tú có làm bẩn quần áo mình hay không, hắn nâng tay lên lau nước mắt cho y, lau đi những vệt máu đã khô lại.
“Ai quản em? Em không phải vợ tôi, tôi quản không nổi.” Hắn mỉa mai nói.
“Anh cút đi.” Thương Vân Tú đẩy hắn một cái, đẩy mạnh đến mức bản thân y lảo đảo. Đầu y đau đến mức hoảng loạn, còn đau hơn cả hôm ngã vỡ đầu.
“Tôi mặc kệ em, em cũng bớt quản tôi đi, tôi muốn ở đâu thì ở đó.” Phó Vinh Khanh nghiệt ngã không cho phép y khóc, lau mặt y sạch bong. Lau sạch rồi mà chưa thôi, hắn còn cố ý hôn lên má trái má phải của y hai cái.
“Đồ khốn!” Thương Vân Tú nhấc tay áo lên chà mạnh vào nơi hắn vừa hôn.
“Đồ khốn, lưu manh hay vô lại đều cho em mắng cả, đây là đặc quyền tôi dành cho vợ tương lai của tôi, em cứ mắng đi.”
Thương Vân Tú nghẹn họng, không nói nên lời, chỉ nhìn hắn với ánh mắt dò xét. Không biết Phó Vinh Khanh đến từ khi nào, đã chứng kiến toàn bộ quá trình hay thật sự chỉ mới đến. Lòng y tràn đầy nghi vấn nên không hề hé răng nửa lời, muốn để Phó Vinh Khanh tự mình nói ra.
“Nếu đã có sức mà cáu giận, tôi thấy em cũng chẳng bị thương ở đâu cả.” Phó Vinh Khanh lấy ra một cái khăn bọc vào đôi tay đẫm máu của y. Hắn cũng không hỏi y có bằng lòng không mà ôm ngang y lên rồi đi ra ngoài.
Đại khái là giẫm lên vỏ đạn, kim loại ma sát với nền xi măng, âm thanh cực kỳ chói tai.
Thế là Thương Vân Tú nhìn chằm chằm gương mặt Phó Vinh Khanh, muốn tìm được một cảm xúc nào đó trên mặt hắn ngoài vẻ quan tâm. Nhưng y nhận ra là không có, Phó Vinh Khanh ôm y rất chặt, không thèm nhìn xuống y lần nào, sải bước gấp gáp. Thương Vân Tú ngửi được mùi thuốc lá thoang thoảng trên người hắn, lúc trước thấy khó chịu, bây giờ dường như y đã có thể chấp nhận một chút.
Suốt dọc đường Nhị gia không nói lời nào, hắn xụ mặt như ngay giây sau sẽ ném người trong lòng xuống đất. Dù vậy, Thương Vân Tú vẫn nhìn chằm chằm vào mặt hắn.
Y nhìn không thấu người này, giống như y không hiểu vì sao bản thân lại nghe lời để hắn ôm, vì sao lại không nói vài câu quyết tuyệt, vì sao trong lòng lại nổi lên chút mềm mại ấm áp.
“Có em giận thì cứ việc trút với tôi, sao lại phải tự hại mình? Cho dù em có chỉ vào mũi mắng tôi không phải người, tôi có thể mất miếng thịt nào hay sao?” Rốt cuộc Nhị gia cũng chịu cúi đầu nhìn y, bề ngoài nhìn vẫn vô cùng đáng thương, thế là hắn lại không nỡ nói mấy câu nặng lời.
Hắn ôm chặt người trong lòng, uyển chuyển mắng: “Sao trông em khờ khạo quá vậy, như nhóc ngốc nghếch nghịch ngợm.”
Thương Vân Tú gật đầu: “Nhị gia mắng hay lắm.”
Đôi mắt y ướt át, nhuốm màu hồng phấn, Thương Vân Tú cũng không có ý giả vờ yếu đuối, phản ứng đầu tiên khi nghe hắn quở trách mình là nghiêm túc lắng nghe.
Nhưng vẻ mặt như thế trong mắt Nhị gia lại giống như ấm ức nói: Anh dữ với tôi.
Dữ không được mắng cũng không xong, Phó Vinh Khanh phí sức tìm tổ tông tới cho mình, đáng đời hắn hôm nay phải dỗ dành.
Giọng điệu khi nói chuyện của Phó Nhị gia dịu dàng hơn: “Nếu thật sự không biết phải trút giận thế nào, giờ em mắng tôi vài câu đi, tôi nghe, không cãi lại đâu.”
“Anh cho rằng tôi đang làm gì?” Thương Vân Tú nắm chiếc khăn tay đang quấn trên tay mình, tự nhiên đưa tay vòng qua cổ hắn. Y mặc kệ bản thân hiện tại có bao nhiêu chật vật, cũng mặc kệ người lui tới ngõ Tứ Long nhiều hay ít. Y vòng tay qua cổ Phó Vinh Khanh rồi gần như dán vào tai hắn, chế giễu nói: “Anh nghĩ… Anh nghĩ tôi muốn tự tử sao?”
Nhị gia bị chọc giận, không khách sáo chút nào, muốn dùng trán đẩy mặt người này ra: “Đừng hỏi tôi, tôi không quản nổi em.”
“Thả tôi xuống.”
“Không thả. Quản không nổi nhưng tôi có thể bắt nạt em!”
Thương Vân Tú nhíu mày rồi bật cười: “Anh cho rằng tôi muốn tự tử.” Y thả lỏng thần kinh, đầu đau âm ỉ, cơn đau kéo dài ấy không dễ chịu chút nào. Y hơi nghiêng người tới gối đầu lên vai Nhị gia, tiếp tục nói: “Sao Nhị gia lại tìm được tới đây, ngõ nhỏ này sâu, khó tìm.”
Phó Vinh Khanh không để ý đến y.
Thương Vân Tú nhẹ nhàng hít một hơi, đè xuống chút gợn sóng trong lòng, nói: “Nhị gia, rốt cuộc tôi và anh có mối quan hệ gì, trong lòng anh rõ ràng hơn bất kỳ ai khác. Cho dù có chịch xong rồi ngủ với nhau cũng không có ý nghĩa gì, huống chi chúng ta còn chưa làm gì cả. Anh thấy đó, tôi đã rời khỏi Tường Nhạc Hối, đã mất đi giá trị lợi dụng, gặp dịp thì chơi cũng vô dụng. Nhị gia không cần lãng phí thời gian trên người tôi nữa.”
Nhị gia chờ xe đến, nghĩ đi nghĩ lại những lời vô nghĩa này vài lần, lúc ngồi lên xe mới mở lời: “Cái gì mà lợi dụng, giá trị, gặp dịp thì chơi? Em nói mấy lời vô nghĩa này không sợ tôi ném em xuống sông, mặc kệ sống chết sao?”
“Ném đi.” Thương Vân Tú không tỏ ra sợ hãi chút nào, y ngồi thẳng, quay mặt sang bên khác, cả người lộ ra vẻ bình tĩnh và thờ ơ với những chuyện này.
Còn Nhị gia thì vừa hoảng vừa tức, dữ dằn nói: “Có bản lĩnh em lặp lại lần nữa xem!”
“Ném tôi xuống sông, mặc kệ sống chết.” Thương Vân Tú không kiêu ngạo không tự ti, dù mệt mỏi vẫn mạnh mẽ, y chỉ trông chật vật chứ cả người đầy khí thế.
“Chậc, mạnh miệng thế?” Nhị gia tức giận đến mức không biết nói gì, mấy giây sau lại chậc một tiếng. Hắn thật sự tức giận, siết eo Thương Vân Tú kéo người vào lòng mình, hai người cách nhau gần đến mức hơi thở giao nhau.
Nhị gia nói: “Mạnh miệng như thế thì bịt miệng!”
Thương Vân Tú còn chưa kịp phản ứng về ý trong câu nói này, cánh môi đã bị Phó Vinh Khanh cắn một cái, tiếp đó là nụ hôn ướt át kéo dài.
Khoảnh khắc này, tim Thương Vân Tú như muốn nhảy vọt đến nơi môi răng giao nhau, y cố gắng đè nén từng sợi, từng tia hồi hộp và cảm xúc sắp bùng nổ.
Nhưng không hiểu sao, sự ngượng ngùng khi được ôm ấp dịu dàng lại không thể kìm nén mà lan tràn khắp cơ thể.
Dù y có loạng choạng bước đi cũng chìm đắm trong cái nóng ẩm ướt đó, cảm giác hôn môi quen thuộc và lạ lẫm giao hòa. Khi tách ra lấy hơi, Thương Vân Tú vòng hai tay qua cổ hắn, vẫn chưa thỏa mãn mà thì thầm tên Phó Vinh Khanh.
Dù trông như hoàn toàn chìm đắm, nhưng Thương Vân Tú vẫn hiểu được tầm quan trọng của việc dừng đúng lúc. Y đã quyết định, cho dù là mối quan hệ lập lờ nước đôi hay tình cảm bất giác nảy sinh, đều chỉ có thể chạm đến rồi dừng lại.
Phó Vinh Khanh lại rất nhiệt tình, hôn dần lên phần băng gạc trên trán y, động tác nhẹ nhàng, giọng điệu tràn đầy yêu thương. Trước kia hắn làm việc gì cũng muốn thắng, nhưng khi đụng phải Thương Vân Tú thì thỉnh thoảng vẫn tình nguyện cúi đầu chịu thua. Cần gì phải tranh giành thắng thua với một nhóc con?
“Tú Tú, Tú Tú ngoan…”