26. Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không?
Hai vệ sĩ đứng ngoài phòng bệnh, lưng thẳng, hai tay chắp tay sau lưng, nét mặt lạnh lùng, trông là biết không dễ động vào.
Ở bên kia hành lang cùng tầng, cây cổ thụ rợp bóng xuống sân thượng, Phó Vinh Khanh dựa vào lan can hành lang, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đã cháy hơn nửa, tàn thuốc rủ dài, đốm lửa ngày càng yếu ớt.
Nửa người Đường Dật chìm trong ánh nắng, nửa người ẩn dưới bóng cây, anh ta híp mắt kể lại chuyện sáng nay.
"Khi cảnh sát đến, tôi có thấy được, khoảng bốn năm cái vỏ đạn, xét theo lượng máu, có lẽ đối phương đã chết. Mà vết máu từ cổng đến đầu hẻm có dấu hiệu được dọn dẹp, ngoài Phúc Tường ra, còn có người khác dọn dẹp hiện trường giúp ông chủ Thương.”
Phó Vinh Khanh nhíu mày quan sát cảnh sát mãi không chịu rời đi dưới lầu, khói thuốc lá trên tay lờ lững bay lên, khi sắp cháy đến tay, hắn mới vẩy tàn thuốc.
Rốt cuộc người của đồn cảnh sát nghĩ thế nào mà lại tìm đến bệnh viện này của hắn?
Khi Nhị gia đến ngõ Tứ Long, thấy Phúc Tường lên xe, hắn không cần hỏi đường mà đi thẳng đến chỗ Thương Vân Tú. Cũng vì vết máu lớn trên người Phúc Tường khiến hắn hoảng loạn, sợ Thương Vân Tú xảy ra chuyện.
Nhớ lại cảnh tượng khi đẩy cửa đi vào, cả trái tim Phó Vinh Khanh như thắt lại, hắn thật sự không thể liên tưởng cảnh tượng đẫm máu như vậy với Tú Tú luôn nho nhã lễ độ.
Không phải sợ, mà là… Không thể tưởng tượng nổi.
Phó Vinh Khanh đã biết điều đó, hắn nói: "Không cần đoán, chắc chắn người đã chết. Chẳng phải cậu đã đi nghe ngóng rồi sao? Có kết quả gì không?”
Đường Dật loay hoay lục lọi túi quần một lúc lâu, cuối cùng lấy ra tấm ảnh đen trắng, anh ta đưa tới và nói: "Chính là người này, một tay mê cờ bạc, đã lăn lộn ở ngõ Tứ Long từ lâu. Gã không làm việc, không có thu nhập cũng không có chỗ ở cố định, sống nhờ vào việc lừa gạt.” Anh ta nghĩ một chút nhưng không nhớ nổi tên người đó: "Dương… Dương gì nhỉ? Dù sao cũng họ Dương.”
Bức ảnh đã rất cũ, người đàn ông đội chiếc mũ đầu bếp kiểu Tây có in dòng chữ "Quán rượu Nguyệt Mãn”, dòng ngày tháng ở góc dưới bên phải đã bị mờ nghiêm trọng, nhưng loại giấy ảnh này đã không còn được sử dụng từ sáu bảy năm trước. Phó Vinh Khanh nghĩ một hồi rồi trả bức ảnh lại cho Đường Dật, nói: "Cái tên Quán rượu Nguyệt Mãn này nghe hơi quen tai.”
"Là tiền thân của Tường Nhạc Hối, trước kia không mấy ai biết đến, nhưng sau khi đổi tên thì việc kinh doanh ngày càng phát đạt.” Đường Dật cũng không biết nhiều về quán rượu này, anh ta bỏ bức ảnh vào túi rồi nói: “Trước kia người này là đầu bếp ở Quán rượu Nguyệt Mãn, nghe nói làm được gần nửa năm ở đó. Sau này rời Bình Dương đến nơi khác, một năm sau mới trở về, đến ngõ Tứ Long để sống lay lắt qua ngày.”
"Đây là do ai nói với cậu?”
Biết rõ chi tiết đến vậy, lại còn có cả ảnh chụp, ai mà tốt bụng đến mức đó?
"Có một ông lão bán bánh rán hành, tôi mua hết bánh của ông ta, ông ta dẫn tôi đến nhà của tên nghiện cờ bạc này cho tôi xem ảnh, còn nói những điều này với tôi.” Đường Dật cười gượng gạo, nghi ngờ liệu mình có làm sai chuyện gì không. Chính anh ta cũng cảm thấy kỳ quặc, việc có được thông tin quá thuận lợi…
Ông lão lừa anh ta sao? Không thể đâu, ông lão nói rất chân thành và thiết tha mà.
"Lại là bánh rán hành.” Phó Vinh Khanh cười đầy ẩn ý: "Tiêu Đình Xuyên cũng bảo tôi đến tìm bánh rán hành, thì ra chỉ có mình tôi là không biết.” Hắn ngừng cười, nghiêm nghị nói: "Mời ông lão bán bánh rán hành đến đây, tôi sẽ tự mình hỏi chuyện!”
"Vâng.” Đường Dật vốn luôn hấp tấp, quay người đi ngay, anh ta đi được nửa cầu thang thì lại quay trở lại: "Gia, người kia còn sống hay đã chết, và cụ thể ở đâu, có lẽ ngài nên tự hỏi ông chủ Thương, ông lão bán bánh rán hành không nói rõ, tôi cũng không tìm được Phúc Tường.”
Phó Vinh Khanh thở dài ừm một tiếng, điếu thuốc hơi đắng, vẫn là nhãn hiệu đó nhưng sao hút lại không còn đúng vị trước kia nữa, hắn dứt khoát dập tắt rồi ném vào thùng rác. Nữ y tá nhẹ nhàng bước đến, dừng lại ở chỗ nối giữa hành lang và sân thượng. Phó Vinh Khanh ném điếu thuốc đúng lúc nhìn thấy cô ấy, thế là ra hiệu cho cô đến gần.
Y tá: "Nhị gia, ông chủ Thương tỉnh rồi, y không cho thay thuốc, nhất định phải ra ngoài.”
"Ừm, cô cứ làm việc đi, tôi qua đó xem một chút.” Phó Vinh Khanh quay đầu nhìn thoáng qua phòng bệnh của Thương Vân Tú, như muốn nhanh chóng đến đó, hắn nói với Đường Dật: “Chuyện ông lão bánh rán hành cứ để đó đã.” Phó Vinh Khanh nhìn đồng hồ trên cổ tay, ước lượng thời gian: "Qua nửa tiếng nữa cậu đến bến tàu chặn Tiêu Đình Xuyên, hỏi hắn xem vụ án mất trộm mà đồn cảnh sát đang điều tra đã có kết quả chưa.”
"Được.” Đường Dật chạy ngược chạy xuôi cả ngày, anh ta duỗi lưng tốt bụng nhắc nhở: "Gia, chuyện cô Lâm trên báo bị lão gia và phu nhân biết rồi, họ đang đợi ngài về nói rõ mọi chuyện, ngài nhanh lên.”
"Biết rồi.” Phó Vinh Khanh thuận miệng đáp lời, vừa đi vừa phủi bụi trên quần áo.
Hai vệ sĩ thấy hắn tới thì đồng loạt cúi đầu chờ lệnh, tay Nhị gia chạm vào chốt cửa, cố ý hạ giọng: "Xuống lầu canh chừng, hôm nay không cho phép bất kỳ ai lên tầng này, kể cả cảnh sát cũng không được.”
"Vâng.”
Gió mát thổi vào hành lang vốn đã râm mát, Phó Vinh Khanh hít vào một hơi, sau khi đi vào thì tiện tay đóng cửa lại. Thương Vân Tú đứng bên cửa sổ lầu hai, bộ đồng phục bệnh nhân kẻ sọc trên người y bị gió thổi phồng lên, nghe thấy tiếng động cũng không hề nhúc nhích.
Y mới nằm có một đêm thôi mà đã gầy đi trông thấy. Nhị gia bước nhanh tới, không đóng cửa sổ mà vòng tay ôm eo kéo y về: "Gió lớn như vậy, em không lạnh à?”
Phó Vinh Khanh ngồi xuống giường bệnh, Thương Vân Tú thì ngồi trong lòng hắn, nét mặt mệt mỏi cúi đầu.
"Y tá nói Tú Tú không chịu thay thuốc?” Phó Vinh Khanh biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, hắn vươn tay lấy khay dụng cụ trên đầu giường đặt lên giường, nói: “Để tôi thay thuốc cho em, hai ngày nay không khí ngột ngạt, không thay thuốc vết thương sẽ dễ nhiễm trùng.”
Thế là Thương Vân Tú giật miếng băng gạc trên đầu ném xuống đất, sau gáy truyền đến một cảm giác nhói đau, mũi y cũng cay xè theo.
Thấy thế, Phó Vinh Khanh đang cầm miếng gạc trên tay dừng lại, sau đó buông y ra, vừa bất lực vừa nghiêm túc nói: "Em muốn thế nào? Có chỗ nào không thoải mái, em cứ nói ra đi.”
"Bảo vệ sĩ ở cổng đi chỗ khác đi, tôi muốn ra ngoài.” Thương Vân Tú quay mặt sang nhìn hắn chằm chằm, vẻ mặt kiên quyết chưa từng có: "Anh dựa vào đâu mà giam giữ tôi?”
Trong mắt y mang theo hận thù và xa cách, Phó Nhị gia nhìn thấy mà lòng quặn thắt. Nếu không phải y đang ốm yếu, hắn sẽ lập tức kéo y lại mà dạy dỗ.
Không khí giằng co không được bao lâu, Phó Nhị gia vốn hiền lành cũng tiếp tục động tác của mình: "Ngoan một chút, nếu còn làm ầm ĩ nữa tôi sẽ trói tay chân em lại, đến lúc đó em có khóc chết tôi cũng không mềm lòng.”
"Tôi nói tôi muốn ra ngoài!” Thật ra Thương Vân Tú cũng không muốn cứng rắn đối đầu với hắn, Phó Vinh Khanh là người nói được làm được… Nhưng hôm nay y nhất định phải ra ngoài, y có lý do nhất định phải ra ngoài…
"Đi đâu? Em mang bộ dạng muốn chết thế này mà đi đâu?” Không hiểu sao Phó Vinh Khanh lại rất tức giận, hắn bóp cằm y, ép y quay mặt lại.
Vết thương ở sau gáy, có một mảng tóc nhỏ và da đầu bị tróc, sau vài ngày vốn đã kết vảy, nhưng bị động tác vừa nãy của Thương Vân Tú làm rách. Giờ phút này chỗ đó đang chảy máu, thấm ướt cả một mảng tóc.
Cả quá trình thay thuốc Phó Vinh Khanh đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, hắn quấn băng gạc vài vòng, sau khi thắt nút thì cầm tay Thương Vân Tú lên cắn một cái. Thương Vân Tú tránh không kịp, y bị cắn đau, cuộn chặt năm ngón tay lại, buồn bực không nói lời nào.
"Chỗ nào không nghe lời tôi sẽ cắn chỗ đó, đánh không được thì tôi không cắn được sao?”
Thương Vân Tú nói thẳng: "Phó Vinh Khanh, tôi biết ý tốt của anh nhưng tôi hy vọng anh hiểu rõ rằng anh là anh, tôi là tôi. Tôi không thích người khác nhúng tay vào chuyện của tôi, càng không thích người khác tự ý làm theo ý mình như thế này. Tôi nói tôi muốn ra ngoài, anh có chịu nghe lọt tai không hả?”
Phó Vinh Khanh kéo y lại: "Tôi tự ý làm theo ý mình sao?” Hắn kéo y nằm xuống đùi mình, tụt q**n l*t của y xuống, tét vào mông: “Mẹ nó, hôm nay ông đây muốn xen vào chuyện của người khác đấy, thì sao nào?”
"Phó Vinh Khanh!” Thương Vân Tú giãy giụa muốn đứng lên nhưng lại bị đánh thêm vài phát nữa, đau đến mức run rẩy.
"Mẹ nó dưới lầu toàn là cảnh sát, em muốn đi đâu? Em có tin là vừa bước ra khỏi cánh cửa này, em sẽ bị một đám cảnh sát túm lấy không buông không?”
"Đau…” Thương Vân Tú rụt chân lại, vội vàng ngăn hắn lại.
Phó Vinh Khanh gỡ tay y ra, thấy chỗ bị đánh đã đỏ ửng lên, hắn mới không đánh thêm phát nào nữa. Nhị gia kéo quần y lên, gần như ném y xuống giường: "Không được đi đâu hết, đầu còn chưa lành thì thành thật nằm đó cho tôi!”
Hắn sợ mình làm ra những chuyện quá đáng hơn nữa, đứng thẳng dậy, chuẩn bị ra ngoài để giữ bình tĩnh.
Thương Vân Tú không cho phép, y loạng choạng mấy bước chặn trước mặt hắn, nếu Phó Vinh Khanh rời đi, hôm nay y đừng mong ra ngoài được.
"Anh…” Thương Vân Tú đỏ hoe vành mắt, giọng nói xen lẫn chút khàn đặc: "Phó Vinh Khanh, anh nhất định phải ép tôi nhảy xuống lầu mới chịu buông tha sao?”
"Chậc…” Phó Vinh Khanh nhanh chân chạy đến khóa chặt cửa sổ, sau đó quay lại đe dọa: "Dám nhảy tôi sẽ đánh tiếp.”
"Phó Vinh Khanh…” Thương Vân Tú hết cách rồi, thế là dò dẫm đưa tay ôm lấy eo hắn, trán nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực hắn, buông xuôi nói: "Anh đừng đi, ở cùng tôi có được không?”
Phó Vinh Khanh là người ăn mềm không ăn cứng, thái độ y vừa thay đổi một giây, lòng hắn đã sắp bị vẻ đáng thương của y làm mềm nhũn, thế là hắn bế ngang y lên, đặt xuống một phòng bệnh khác không có cửa sổ.
Thương Vân Tú vòng tay qua cổ hắn kéo hắn xuống, ôm chặt không buông. Phó Vinh Khanh tự nhiên thuận theo y, hắn nhìn gương mặt đầy ấm ức này hồi lâu rồi hỏi: "Vừa rồi tôi đánh có đau không?”
Thương Vân Tú: "Đau.”
Phó Vinh Khanh nhíu mày, bàn tay đặt lên mông y nhẹ nhàng xoa, dịu giọng dỗ dành: "Động tay động chân là tôi sai rồi, tôi xin lỗi nhé. Nhưng em thử nghĩ lại xem, vừa rồi có phải em đáng bị đánh lắm không?”
"Ừm.” Thương Vân Tú gật đầu, nghiêm túc nghe.
"Lần sau có chuyện gì thì có thể nói đàng hoàng không?”
Thương Vân Tú vẫn tiếp tục gật đầu: "Có thể.”
"Được, giỏi lắm.” Trong khoảnh khắc đó, Phó Vinh Khanh nghi ngờ rốt cuộc là ai đang dỗ ai, dù sao tâm trạng của hắn cũng tốt hơn rồi. Phó Vinh Khanh ôm Thương Vân Tú nằm cho đến giờ cơm, ăn xong rồi tự tay đút thuốc, chăm sóc y không rời một tấc.
"Nghĩ gì thế?” Phó Vinh Khanh dùng cằm tựa lên vai y, ngửi thấy mùi thuốc lúc đậm lúc nhạt. Tú Tú cũng không thích mùi thuốc Đông Tây kết hợp này, lúc uống thuốc luôn cau mày nhưng điểm được ở chỗ ngoan ngoãn nghe lời, không thích cũng cam lòng nuốt vào bụng.
"Đau đầu.” Thương Vân Tú nghiêng mặt qua, cụp mắt xuống, đối diện với đôi mắt sáng ngời của Nhị gia. Y cố gắng ngồi thẳng lên, tránh Phó Vinh Khanh, rồi nằm xuống giường, đưa lưng về phía hắn, kéo chiếc chăn màu trắng tinh có mùi thuốc và cồn lên.
Nhị gia cũng nằm xuống theo y, không giành chăn của y mà chỉ nằm yên lặng như thế khoảng mười phút. Tiếp đó hắn nhích lại gần, ôm cả chăn và Thương Vân Tú vào lòng: "Tôi thật sự có rất nhiều chuyện muốn hỏi em, có thể hỏi không?”
Thương Vân Tú không nhúc nhích, nếu không phải y còn đang thở, Nhị gia sẽ nghĩ mình đang ôm một đống chăn mềm mại lạnh buốt.
Hắn biết Tú Tú đang nghe nên mới nâng cánh tay đang ôm eo y lên gối đầu, phối hợp nói: "Sao em lại không ở Tường Nhạc Hối, chẳng lẽ Hồng Cẩm Văn thật sự định giao Tường Nhạc Hối cho Hồng Tề Bách quản lý?”
Lại hỏi cái này…
"Ông ta đuổi tôi ra ngoài.” Thương Vân Tú nói rất hờ hững, trong lời nói không có chút tức giận nào.
Y vừa nhấc cằm lên một chút, chiếc chăn đã trượt xuống khỏi mặt, dường như y không quá thích ứng với ánh sáng từ rèm cửa nửa mở, rủ mi mắt xuống để tránh một chút nhưng vẫn vô ích.
Y vẫn không thể tránh nổi chùm sáng không muốn đối mặt, lẫn người không muốn gặp này.
"Đuổi ra?” Phó Vinh Khanh làm sao tin được, gặng hỏi: "Bởi vì chuyện trên báo mà Hồng Cẩm Văn sa thải em?”
Thương Vân Tú không quan tâm đến việc mình có bị sa thải hay không, y vòng tay trước ngực, ngửi mùi thuốc đắng ngắt trên chăn, nói: “Chuyện này không liên quan gì đến Nhị gia, cho dù không phải lần này thì cũng là lần sau. Ông chủ Hồng đã muốn đuổi tôi ra ngoài từ lâu rồi, ông ta có con ruột, không cần tôi.”
“Vậy hôm nay em khóc… Là vì chuyện này sao?” Phó Vinh Khanh biết là không phải, nhưng vẫn cố ý nhắc đến.
"Không phải.” Thương Vân Tú nói qua loa: "Nhị gia hoa mắt rồi, tôi chưa từng khóc.”
"Nhị gia nghiêm túc hỏi em, có phải em bị ăn h**p không?” Phó Vinh Khanh tiến tới nhìn y, sau đó dứt khoát chui vào chăn, ôm chặt lấy y hỏi: "Sao lại vỡ đầu, tôi thay thuốc cho em mà tay cũng run. Mẹ nó, ai bắt nạt em thế này?”
"Bị ngã.” Thương Vân Tú gần như đã quên mất chuyện mình bị vỡ đầu, bác sĩ băng bó lần đầu cho y đã nói rằng nếu bị đập nặng hơn nữa thì sẽ bị liệt. May mà y mạng lớn, thật may mắn.
Phó Vinh Khanh hỏi: "Lúc nào?”