Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 31: Em xem tôi là gì?
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Vinh Khanh quay lưng về phía đó nên không nhìn thấy ai đến. Bàn tay hư hỏng của hắn đã cởi hơn nửa số cúc áo của Thương Vân Tú, bờ vai trần mịn màng của y lộ ra trước mắt, nơi đó còn có thêm hai hàng dấu răng mới màu hồng nhạt. Hắn vòng tay ôm lấy eo Thương Vân Tú, hít hà mùi hương ngọt ngào, không thỏa mãn mà vừa xoa nắn vừa nhéo nhẹ.
“Khoan… Khoan đã.” Cổ Thương Vân Tú nhói đau, lại bị Phó Nhị gia cắn thêm hai cái, những dấu răng đỏ ửng lập tức hiện lên. Có lẽ hắn cố ý muốn để lại dấu vết ở khắp mọi nơi hắn nhìn thấy, như thể đang gieo trồng những đóa hoa vậy.
Thương Vân Tú vừa giận vừa bực, y rụt người lại, nhắc nhở: “Phó Vinh Khanh, có người đấy…”
Phó Vinh Khanh dừng mọi động tác, phản ứng đầu tiên là chỉnh lại quần áo xộc xệch cho Thương Vân Tú. Khi nhìn thấy người đến, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, bực bội hỏi: “Ai cho cậu vào đây?” Nói rồi, hắn vòng tay ôm Thương Vân Tú xuống khỏi kệ, cơ thể cường tráng gần như che khuất hoàn toàn y.
Nhị gia cẩn thận chỉnh lại tóc và băng gạc bị mình làm xô lệch, cố ý nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Tú Tú, tâm trạng phức tạp. Hắn vừa lo lắng nhỡ Tú Tú ghen thì phải làm sao, vừa lo lắng nhỡ y không có phản ứng thì phải thế nào.
Thế nhưng, phản ứng của Thương Vân Tú lại thuộc vế sau. Y quá đỗi bình tĩnh, dường như chẳng hề bận tâm người đến là ai, hay đến để làm gì. Trong lòng Nhị gia dấy lên từng đợt chua xót, dù thế nào cũng không nên có phản ứng lạnh nhạt đến vậy chứ… Dù trong lòng y có một chút để ý thì cũng không nên như thế này…
Phó Vinh Khanh nói: “Đứng ngẩn ra đó làm gì, cút ra ngoài!”
Thiếu niên run rẩy vì sợ, siết chặt chiếc khay lùi lại nửa bước, đáng thương nói: “Em, em nghe dì giúp việc nói Nhị gia đã về nên mới pha chén trà mới mang tới…” Trên chiếc khay bị cậu ta siết chặt là chén trà sứ tinh xảo, hơi khói vẫn còn bốc lên từ mép nắp.
Thương Vân Tú nghe tiếng động mới nghiêng đầu nhìn sang.
Vẻ đáng thương ấy không khỏi khiến y nhớ tới mấy bà vợ lẽ của Hồng Cẩm Văn, sáng sớm ăn mặc trang điểm lộng lẫy, mang trà dâng bánh đều là kiếm cớ, mục đích chính là muốn gặp mặt trò chuyện. Hành vi của bọn họ cũng cẩn trọng từng li từng tí như vậy.
Giống như… đang tranh giành tình cảm?
Chỉ vừa nghĩ đến bốn chữ này, Thương Vân Tú lập tức cảm thấy hoang đường.
Lúc ấy, vì muốn chế nhạo Phó Vinh Khanh nên y mới đưa người này sang. Phó Vinh Khanh giữ người ở đây lâu như vậy nhất định có nguyên nhân, nói không chừng là hợp ý hắn.
Nhìn dáng vẻ của thiếu niên, cậu ta mặc chiếc áo choàng màu trắng ngà, trông quý phái đoan trang, nhưng mặt mày lại đầy vẻ sợ hãi, bị dọa đến mức hốc mắt ửng đỏ, vừa nhìn đã thấy đáng thương.
Đây chính là bộ dạng mà hầu hết đàn ông đều thích nhỉ… Huống hồ mấy ngày trước Phó Vinh Khanh còn đặc biệt dẫn bọn họ đi nghe hát, hẳn là thật lòng yêu thương bọn họ. Được yêu thương mới không sợ hãi, vậy nên mới dám trực tiếp mang trà tới, được yêu nên mới bị quát nạt mà có thể đỏ cả vành mắt nhanh như vậy.
Được yêu thương…
Thương Vân Tú nhìn đến thất thần, không hề chú ý đến Phó Vinh Khanh đang nhìn mình.
Nhị gia càng nhìn càng tức giận, hắn quay đầu liếc nhìn cậu trai đang đứng yên không nhúc nhích: “Không hiểu lời tôi nói à? Bảo cậu cút ra ngoài!”
“Vâng…” Thiếu niên cúi đầu lùi hai bước, suýt chút nữa thì ngã.
Phó Vinh Khanh không nói một lời, dẫn Thương Vân Tú quay về phòng. Băng gạc trên đầu y đã bị lệch, tóc còn dính vào vết thương, nếu không xử lý sẽ dễ bị nhiễm trùng.
“Lại đây.” Phó Vinh Khanh xách hòm thuốc lên, ép Tú Tú ngồi vào lòng mình, dùng chân giữ chặt y lại. Tay hắn lại loay hoay lựa chọn trong hòm thuốc, chai lọ va chạm vang lên tiếng lách cách.
“Tôi không đau.” Thương Vân Tú liếc hắn một cái, quay đầu đi cố ý né tránh tay hắn. Y muốn đứng lên, vừa nhúc nhích một chút thì Phó Vinh Khanh càng ép chặt hơn.
“Phó Vinh Khanh?”
Phó Vinh Khanh không để ý tới y, chỉ chăm chú thay thuốc cho y. Hắn tháo băng gạc ra rồi cẩn thận kiểm tra, thấy không có vấn đề gì lớn mới quấn băng gạc mới lên, đột nhiên hỏi: “Em thấy tôi chăm sóc bọn họ tốt không?”
“Ừm.” Thương Vân Tú nói: “Trắng trẻo xinh đẹp hơn nhiều so với lúc ở chỗ tôi.”
“Đúng vậy, thật xinh đẹp.” Phó Vinh Khanh nhìn chằm chằm mặt Thương Vân Tú. Hắn bướng bỉnh, thậm chí ngây thơ muốn tìm một chút ghen tuông trên gương mặt này, dù chỉ là một cái nhíu mày hay chút vẻ bất mãn cũng được, nhưng không hề có, dù là một động tác nhỏ bé cũng không. Thương Vân Tú như hoàn toàn không quan tâm, lúc nhận ra điểm này, Nhị gia âm thầm nghiến răng, ác ý nói: “Nhìn kỹ mà xem, thật ra bọn họ cũng không thua kém em đâu.”
“Ừm, Nhị gia thích là tốt rồi.”
“Thích, sao lại không thích.” Phó Vinh Khanh thả lỏng sự kìm kẹp với y, khoanh tay ngạo nghễ, nói với vẻ lạnh lùng chưa từng có: “Em chẳng ra sao nhưng mắt nhìn cũng không tệ, rất biết chọn.”
Thương Vân Tú vẫn gật đầu, đáy lòng hoảng hốt, y cũng không hiểu tại sao bản thân lại có cảm giác này.
“Thậm chí em còn không bằng bọn họ. Ít nhất bọn họ còn biết điều, ngoan ngoãn nghe lời, còn em thì vừa nhàm chán vừa cứng nhắc, chẳng có chút thú vị nào.” Nói xong, Thương Vân Tú vẫn không có phản ứng. Y càng không có phản ứng thì Phó Vinh Khanh càng cảm thấy thất bại. Hắn ác ý nghĩ muốn chọc y tức đến phát khóc, bất kể thế nào cũng được, ít nhất là để y tỏ vẻ “quan tâm”.
“Đúng, đúng vậy đấy.” Thương Vân Tú đồng ý từng câu một.
Nhàm chán, cứng nhắc… Không thú vị… Hình như tất cả đều đúng cả.
Mỗi câu đều khiến y hít thở khó khăn, trái tim như bị đâm mạnh một nhát, sương mù chiếm cứ lồng ngực đang bao vây lấy y, mịt mờ không dứt, nhói đau từng cơn.
Thì ra Phó Vinh Khanh vẫn luôn nghĩ vậy, nhìn y như vậy…
Bàn tay giấu trong tay áo của Thương Vân Tú siết chặt rồi lại buông ra, trong lòng lo lắng, luống cuống, bối rối, thậm chí là sợ hãi. Nỗi chua xót ngập trời ập tới, y không có cách nào oán giận Phó Vinh Khanh, không thể nào nói hắn không tốt, quá đáng. Dường như từ trước tới nay Phó Vinh Khanh chưa từng nói từ “yêu”, mặc dù bọn họ đã từng làm những chuyện được xây dựng trên từ “yêu”.
Thương Vân Tú đã không thể phân rõ câu nào của Phó Vinh Khanh là thật, câu nào là giả, tất cả lời nói dù êm tai hay khó nghe hắn đều nói rất nghiêm túc.
Chỉ cần hắn nghiêm túc, Thương Vân Tú sẽ cảm thấy đó là thật…
Thương Vân Tú khéo léo che giấu trái tim đang sôi trào như sóng dữ của mình, thản nhiên gật đầu, cùng hắn chỉ trích bản thân vô dụng.
“Còn có tính cách không tốt, thói xấu… Lòng dạ ác độc. Anh biết đấy, tôi… Tôi đã giết một người, không phải vô tình mà nếu như quay lại lần nữa, tôi vẫn sẽ giết gã. Tôi bắn năm phát súng, mỗi một phát đều không cảm thấy chút áy náy nào, đây chính là tôi.”
“Từ đầu đến cuối tôi không nghĩ ra Nhị gia muốn gì ở tôi? Tôi đã bị Hồng Cẩm Văn đuổi đi, mất hết tất cả, không tiền tài, không địa vị, chút giá trị cũng không có…”
“Tôi cũng muốn hỏi em, mẹ nó chứ, rốt cuộc tôi muốn gì ở em?” Phó Vinh Khanh bị y làm tổn thương. Hắn thiên vị y rõ ràng đến vậy, vậy mà nhóc không có lương tâm này lại hỏi hắn có mưu đồ gì, có mưu đồ gì ư?
“Phó Vinh Khanh tôi rảnh rỗi không có chuyện gì làm, chỉ là đối xử tốt với em mà thôi. Sợ em lạnh, sợ em đau, sợ em bị người ta ức hiếp, là đầu óc tôi có vấn đề!”
Thương Vân Tú không lên tiếng, không đáp lại câu nói này. Nơi này không phải nhà, y còn không bằng một người hầu. Y bắt đầu hoảng hốt, không phân rõ hiện tại là đau hay ấm ức, mà hình như đều không phải. Một sự đè nén trong ngực tràn lên tới cổ họng.
Y nhìn Phó Vinh Khanh chằm chằm, muốn hỏi tại sao hắn lại như vậy, đã như vậy rồi sao còn mang y từ Ngõ Tứ Long về…
“Nhị gia muốn ngủ với tôi sao?”
Đúng, có vẻ hợp lý rồi.
Thương Vân Tú cười nhạt một tiếng, đạo lý đơn giản như vậy sao bây giờ y mới hiểu ra? Nào có chuyện tốt mà không có lý do, Phó Vinh Khanh không sai, hắn từng nói không chỉ một lần. Là lần nào Thương Vân Tú cũng không chịu lắng nghe, bỏ qua phần thù lao lao động rõ ràng như vậy.
Vừa rồi y có thể nhẫn nhịn nhưng bây giờ nghĩ rõ ràng rồi, sự thật phơi bày lại khiến y không khống chế nổi. Thương Vân Tú nghẹn ngào lên tiếng, đưa tay nắm lấy cổ áo mình, vụng về giật cúc áo ra: “Có thể, đều có thể, tôi bằng lòng.”
Phó Vinh Khanh kéo người qua ném lên giường, đặt dưới thân, không vui nói: “Thật sự bằng lòng sao? Bằng lòng thì em khóc cái gì, đây là thái độ chấp thuận của em sao? Em xem tôi là gì? Khách làng chơi hay một thằng ngốc chỉ biết phục tùng em?”
Thương Vân Tú không nói lời nào, cổ áo bị đối phương kéo rách toạc. Phó Vinh Khanh ôm hôn y một cách thô bạo, quần áo bị lột sạch nhưng Thương Vân Tú vẫn không lên tiếng, chỉ là người y run lẩy bẩy. Y đang sợ hãi, cánh môi cũng bị y cắn đến tím đen.
“Rốt cuộc em xem tôi là gì? Thương Vân Tú, con mẹ nó, ông đây thật sự có bệnh!” Nhị gia xoay người, lấy một bộ quần áo trong tủ ra ném lên người y: “Mặc vào!”
Hắn không nhìn Thương Vân Tú thêm lần nào nữa, chỉ gọi điện thoại rồi đi ra khỏi phòng. Khoảng mười phút sau, Đường Dật gõ cửa rồi đi vào, nói là để đưa y ra ngoài.
Biệt thự Dương Lâm là một kiểu biệt thự có sân vườn, được Phó Vinh Khanh tự chọn mua vào năm sáu năm trước. Hắn nhìn trúng một gốc cây ngân hạnh mấy trăm năm tuổi ở đây, cố ý xây một thư phòng theo kiểu Trung Quốc, cây và thư phòng hòa làm một. Mùa xuân lá xanh, mùa thu lá rụng, mùa đông tuyết phủ. Chỉ cần đứng đây ngắm cảnh là đã thấy hết được vẻ đẹp của nó.
Thế nhưng hắn quá bận rộn, đã rất lâu rồi không đến đây.
Biệt thự quanh năm có người hầu quét dọn, tối hôm qua đã dọn dẹp sạch sẽ phòng ngủ. Lúc Thương Vân Tú đến, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.
Đường Dật dặn dò quản gia vài câu rồi cũng rời đi, để lại một bầu không khí hoàn toàn xa lạ. Quản gia, người hầu và vệ sĩ có tổng cộng mười mấy người. Những người này rất cung kính nghe lời Thương Vân Tú nhưng hiếm khi nói chuyện cùng y, thế là Thương Vân Tú cũng không chủ động bắt chuyện.
Thương Vân Tú là một người cực kỳ sợ người lạ, đổi hoàn cảnh khó mà ngủ ngon được. Y nhắm mắt lại là sẽ thấy hai vợ chồng thân thể dính liền nằm trên giường bệnh, đã tắt thở, hai mắt nhắm nghiền. Thi thể không nhúc nhích nhưng y vẫn có thể nghe được giọng nói của bọn họ.
Chất vấn y vì sao nhận giặc làm cha, vì sao không giết Hồng Cẩm Văn để báo thù.
Chất vấn xong thì bắt đầu hối hận vì đã sinh ra y, ngậm đắng nuốt cay nuôi ra một con sói vô ơn.
Bọn họ nói: “Bọn tao chết thảm như vậy, oan ức như thế, dựa vào đâu mà mày và kẻ thù có thể sống yên ổn, sao không cùng chết đi.”
Dựa vào đâu!
“Không… Cha mẹ, con không có…” Thương Vân Tú siết chặt bàn tay, nghẹn ngào thì thầm. Cổ họng bị bóp chặt khiến y không nói nên lời, sắc mặt y nghẹn lại tái nhợt rồi cuối cùng cũng tỉnh dậy từ giấc mộng.
Phòng ngủ ngập tràn sự trống trải và cô đơn, y không nhìn thấy một tia sáng nào, vậy nên càng không thể chịu nổi, mặc cho nước mắt lăn dài mà không thốt nên lời.
Y không oan, cha mẹ mắng đúng rồi.