Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 30: Hôn thêm chút nữa
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Vinh Khanh ung dung thong thả đứng dậy, áo choàng tắm tuột hờ trên hông, cơ bụng sáu múi săn chắc lộ rõ mồn một trước mặt Thương Vân Tú khiến y ngượng ngùng không dám nhìn thẳng, đành quay đầu nhìn giọt nước biển đang nhỏ xuống.
Nhị gia dường như không hề hay biết gì, mở tủ quần áo, tiện tay lấy một bộ đồ ngủ lụa liền thân mặc vào. Sau đó hắn quay người về phía giường, một tay chống xuống nệm cúi người, tay còn lại khẽ vuốt ve cằm của Tú Tú: "Em yên tâm ngủ đi, tôi đi nghe thử bọn họ nói gì, sẽ trở về nhanh thôi.”
Thương Vân Tú nhìn hắn, định mở miệng nói gì đó thì cửa phòng bất ngờ bị ai đó mở toang từ bên ngoài, trên tay nắm cửa vẫn còn treo lủng lẳng chiếc chìa khóa bạc.
Người đến là Phó Vinh Thành, anh ta vừa bước một chân vào đã bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng đáng kinh ngạc này, nhất thời lúng túng đứng sững lại. Mắt anh ta không biết đặt vào đâu, nhìn trần nhà một lượt rồi lại vội vàng quay mặt đi chỗ khác: "À thì… Vinh Khanh…, cha… Cha bảo chú nhanh lên.”
“Biết rồi.”
Phó Vinh Khanh dùng tay che nửa khuôn mặt mình và Thương Vân Tú, nhìn y đầy thâm tình, rồi bất ngờ đặt một nụ hôn lên môi Thương Vân Tú. Hắn chạm nhẹ vào môi y, hôn xong lại ghé sát tai đối phương thì thầm vài lời trêu chọc.
Thương Vân Tú vội vàng nghiêng mặt đi, sắc đỏ lan dần từ chiếc cổ trắng ngần. Chỉ cần nhìn khẩu hình, có thể đoán là Tú Tú đang mắng hắn khốn nạn.
Nhị gia hài lòng thỏa dạ đứng dậy, kéo Phó Vinh Thành đang đứng tò mò cùng ra ngoài, đóng cửa lại, rồi rút chìa khóa cất vào túi.
“Y là ai?” Phó Vinh Thành không nhìn rõ mặt người trên giường, chỉ biết đó là một người đàn ông ốm yếu. Hỏi xong anh ta mới nhớ ra trước đó trong nhà mới dàn xếp cho hai nam kỹ, biết đâu người trên giường kia lại là một trong số…
Anh ta là huynh trưởng, có nhiều chuyện đúng là không thể nhúng tay vào được, chỉ đành khách sáo nhắc nhở: "Vinh Khanh, người ta đã như vậy rồi, chú phải để người ta dưỡng sức chứ, dù giày vò cũng phải có chừng mực thôi.”
“Em giày vò chỗ nào?”
“Y đã truyền nước biển rồi, chú còn muốn làm chuyện kia.” Phó Vinh Thành nói đến đây đã cảm thấy khó mở miệng, vì quá ngây thơ mà anh ta đành ngượng ngùng nói tiếp: "Tóm lại, chú làm loạn anh sẽ nói với cha mẹ, chú cũng đâu phải loại người hay gây chuyện.”
“Em thì sao chứ, em truyền nước biển chữa bệnh cho y, chăm sóc từng li từng tí, chẳng lẽ không phải là có lòng tốt sao?” Phó Vinh Khanh liếc anh ta, thấy họ đã sắp đến phòng sách nhỏ trong viện của mình, hắn hỏi: "Giờ này rồi mà cha mẹ còn tìm em làm gì, có phải vì bài báo kia không?”
Phó Vinh Thành cũng đã từng đọc tờ báo đó. Cách làm của Vinh Khanh tuy không đúng, nhưng cha mẹ anh ta hùng hổ tìm đến vốn không chỉ vì mỗi chuyện này.
“Liên quan đến cô Lâm và hôn sự của chú.”
Lại là vì chuyện vặt vãnh này, tai Phó Vinh Khanh sắp mọc kén đến nơi rồi. Thế là hắn tỏ thái độ bất cần, đi vào phòng khách, lịch sự chào hỏi cha mẹ, sau đó lười biếng ngồi xuống, bắt chéo chân, cầm một nắm hạt dưa, ung dung cắn.
Bạch Tri Thu đã tức giận đến mức mặt mày sa sầm. Cơn giận này đương nhiên là do Phó Hãn Lâm gây nên, nếu không, đang yên đang lành chuẩn bị đi ngủ, sao bà lại phải đến để con trai phân xử chuyện này.
Bà hỏi: "Tự con nói đi, là muốn cưới Lâm Uyển Quân hay tôn trọng suy nghĩ của Lâm Uyển Quân?”
“Đương nhiên là tôn trọng lựa chọn của cô Lâm.” Phó Vinh Khanh bóc nhân mấy hạt dưa đưa tới bên miệng Bạch Tri Thu: “Cha mẹ cãi nhau à? Nhìn mẹ con tức giận đến mức này, nếp nhăn nơi khóe mắt sắp hiện rõ rồi.”
Bạch Tri Thu vội vàng dùng tay sờ sờ, ấn ấn. Phó Hãn Lâm liên tục cười xòa hòa giải, nói: "Đừng nghe nó nói bậy, nào có nếp nhăn gì, hai ta ra ngoài, người ta đều nghĩ bà là con gái tôi đấy.”
“Thôi đi!” Bạch Tri Thu lườm ông một cái: “Bàn chuyện đi, đêm nay nhất định phải nói cho rõ ràng chuyện này. Xem rốt cuộc là tôi không cho Lâm Uyển Quân vào cửa, hay là hai đứa trẻ không vừa ý nhau nên không chấp thuận cuộc hôn nhân này!"”
“Chẳng phải tôi nghe bà nói bà đi tìm Lâm Uyển Quân…” Phó Hãn Lâm hơi sợ vợ, lúc còn trẻ cái gì cũng dựa vào Bạch Tri Thu. Ông đã cưới một vị tổ tông nhỏ hơn mình mười tuổi về cung phụng, thì ông cam chịu.
“Tôi đã đi tìm con bé, nhưng là đi khuyên con bé đến nhà chúng ta ở một thời gian ngắn, không phải ông nói tình cảm dùng thời gian để bồi dưỡng là được sao!"”
Bạch Tri Thu nói đến đây càng thêm kích động, nghĩ đến chỗ đau lòng là bắt đầu lau nước mắt: “Ông khẳng định rằng tôi đến uy hiếp người ta, không cho phép gả tới. Ông cảm thấy tôi xem thường thân phận và gia cảnh của Lâm Uyển Quân, đúng không?”
“Tuyệt đối không mà!” Phó Hãn Lâm khẳng định.
“Không ư?” Bạch Tri Thu còn kích động hơn khi nãy, nước mắt chảy ào ào, hai huynh đệ mỗi người đưa tay lau một bên. Bạch Tri Thu lại nghẹn ngào lên án: "Khanh Nhi không thích thì chính là không thích, ép nó cưới về làm gì, ông mà thích thì ông tự cưới đi!"”
“Ôi, Tri Thu, lời này không thể nói lung tung đâu…” Phó Hãn Lâm muốn an ủi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Ông giơ tay lên rồi lại hạ xuống, tìm giấy trên bàn.
“Vị hôn phu lúc trước cha tôi chọn cho tôi cũng đâu phải ông. Nếu như cha tôi biết ông bá đạo thế này, nếu như tôi nghe lời ông ấy thì đâu có chuyện có Phó Hãn Lâm ông ở đây chứ?” Bạch Tri Thu nói: "Phó Hãn Lâm, tôi thấy ông chán tôi rồi. Ông thích phụ nữ trẻ đẹp thì đi đi, tôi viết đơn ly hôn, tôi sẽ không cản trở ông tìm vợ mới…”
“Bà xem bà kìa, nói mấy lời này ngay trước mặt hai đứa con, không biết xấu hổ sao!” Phó Hãn Lâm nháy mắt với hai huynh đệ, mí mắt giật giật nhưng Phó Vinh Khanh giả vờ không thấy, thậm chí còn thêm dầu vào lửa.
“Mẹ, nếu cha con cứ như thế này, chắc con đây không cưới cô Lâm thì không xong rồi.” Phó Vinh Khanh tìm khăn giấy lau nước mắt cho bà, tỏ ra rộng lượng nói: "Hai người đừng cãi nhau vì chuyện của con nữa, cưới thì cưới thôi, cũng đâu phải không thể ly hôn. Cứ cưới xong rồi ly hôn, đỡ phiền phức.”
“Con…” Phó Hãn Lâm nghẹn lại, xem ra thật sự muốn đánh hắn.
Bạch Tri Thu suy nghĩ một hồi, bà đứng dậy kiên quyết nói: "Phó Hãn Lâm, muốn cưới thì ông tự đi mà cưới, con tôi tuyệt đối không chấp nhận cuộc sống như thế này, dựa vào đâu chứ? Ông không cần thay đổi quyết định của mình, hai chúng ta ly hôn, tôi dẫn hai đứa con đi, ông muốn cưới bao nhiêu người cũng chẳng ai quản!"”
“Tri Thu, vợ à.” Phó Hãn Lâm hoảng hốt vội vàng đuổi theo: "Vợ ơi bà nghe tôi nói đi, tôi không có ý đó mà, tôi biết là hôn nhân tự do, nhưng mà…”
Giọng nói càng lúc càng xa, suốt quá trình Phó Vinh Thành không lên tiếng. Lúc này phòng khách yên tĩnh, anh ta chợt hỏi một câu: "Vinh Khanh, chú thật sự không muốn cưới cô Lâm à?”
“Không cưới, có người trong lòng rồi.” Phó Vinh Khanh thành thật trả lời.
“Là người trong phòng của chú?”
“Ừm.”
Phó Vinh Thành ngậm ngùi nói: "Nhưng y là một người đàn ông mà.”
“Đúng, là đàn ông đấy, em thích đến phát điên lên được.” Phó Vinh Khanh dùng hành động thực tế để cho anh ta biết rằng hắn không nỡ rời xa y dù chỉ một phút. Hắn ném hạt dưa vào rổ hoa quả trên mâm: "Tú Tú sợ tối, em phải về với y.”
“Vinh Khanh, chú chờ một chút.” Phó Vinh Thành muốn nói rồi lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Mẹ nói đúng, không thích còn cưới vào nhà là không công bằng với cô Lâm.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Phó Vinh Thành đành bất đắc dĩ nói: "Chú dám cưới một người đàn ông, có khi cha sẽ đánh chết chú mất.”
“Có mẹ mà, mẹ thương em.” Phó Vinh Khanh khoát tay rồi đi mất.
Phó Vinh Thành đuổi theo hai bước: "Vinh Khanh, Vinh Khanh chú phải chú ý giữ chừng mực đấy, đàn ông cũng không thể quá đáng, coi chừng chết người đấy.”
“Anh nói hươu nói vượn gì thế?”
“...” Phó Vinh Thành thật sự không biết giải thích thế nào, nhất thời cạn lời. Anh ta tạm thời quyết định rằng nói suông không bằng đi tìm tài liệu chuyên môn cho em trai mình đọc, ít nhất có chút kiến thức trong đầu còn hơn là làm bừa, làm bậy.
Phó Vinh Khanh trở về Tú Tú vẫn chưa ngủ, y nằm nghiêng, mu bàn tay đang ghim kim truyền nước tái nhợt và xanh xao. Hắn lại đi ra ngoài, mấy phút sau quay về đưa đồ làm ấm tay cho Tú Tú cầm lấy: “Còn hơn một tiếng nữa sẽ truyền xong, em ngủ đi, tôi trông chừng cho.”
“Ông Phó tìm anh có chuyện gì?” Thương Vân Tú lo lắng chuyện y ở Tam Cảnh viên bị lộ, có khi sẽ liên lụy khiến Phó Vinh Khanh bị mắng chửi.
“Đừng nghĩ lung tung, cha mẹ tôi cãi nhau, đến tìm chúng tôi phân xử.” Phó Vinh Khanh nói: "Mẹ tôi ấy mà, chỉ mượn chúng tôi để trút bầu tâm sự, nói ra xong là hai người lại hòa nhau thôi.”
“Ừm.” Thương Vân Tú vẫn khách sáo, y chủ động nói: “Sáng sớm mai tôi sẽ đi.”
Phó Nhị gia đồng ý, sáng hôm sau rửa mặt xong và vừa bước ra khỏi phòng, hắn ôm hôn Tú Tú từ phòng ngủ ra đến hành lang phòng khách nhỏ, chiếm đoạt từng tấc một.
“Phó Vinh Khanh…” Thương Vân Tú sợ hắn bất chấp mà muốn y ngay tại đây, Phó Vinh Khanh là người sẽ làm được chuyện này, con người này xưa nay vẫn luôn tùy ý quen rồi.
“Chỉ hôn thôi, không làm gì khác, nhé?” Phó Vinh Khanh nửa dỗ nửa lừa, khiến quần áo người ta xộc xệch hết cả.
Hơi thở hỗn loạn của Thương Vân Tú phả vào mặt Phó Vinh Khanh, y giữ khoảng cách để lấy hơi, không cho hắn hôn nữa.
Phó Vinh Khanh nổi hứng bất chợt, chỉ cần hắn muốn thân mật với Thương Vân Tú là sẽ tìm đủ trăm ngàn lý do hợp lý cho mình. Hôm nay dáng vẻ chưa tỉnh ngủ của Tú Tú thật xinh đẹp, hắn đâu phải thi nhân gì, thấy đóa hoa xinh đẹp là muốn chiếm làm của riêng ngay lập tức.
Trong lúc giằng co, Phó Vinh Khanh ôm eo y, ôm y đặt lên chiếc giá kê bình hoa cạnh cửa: "Hôn thêm chút nữa, hôn xong tôi sẽ đưa em ra ngoài.”
Thương Vân Tú bị ép phải ngẩng cằm lên, cánh môi bị hắn cắn đau nhói, thế là y cau mày nhéo Phó Vinh Khanh. Nhéo cũng vô ích, thậm chí càng giống như đang ra sức đáp lại hơn. Phó Vinh Khanh kéo quần áo của y xuống, môi hắn trượt xuống rồi dán chặt lên cổ Tú Tú, hết mút lại cắn.
Thương Vân Tú đang muốn tránh ra, lúc nghiêng mặt bỗng thấy một người bưng khay đi tới.
Mặt hơi quen.
Là thiếu niên duyên dáng mà lúc trước y đã đưa đến cho Phó Vinh Khanh.