32. Chương 32: Nhượng bộ

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tại phủ Liêu.
Người hầu đi qua hành lang sân trong mang bữa tối đến phòng khách. Phó Vinh Khanh đã đến đây vài lần, đôi khi cũng đúng vào bữa cơm. Nhưng tâm trạng hắn không tốt, không yên lòng ngồi nghe Tiêu Đình Xuyên trò chuyện.
“Vụ án thất lạc là vụ cháy quán rượu Nguyệt Mãn ở phố Đông Hưng.”
“Họ Thương, cha mẹ của Thương Vân Tú à?” Thật ra trong lòng Phó Vinh Khanh đã đoán được phần nào. Thương Vân Tú giết Dương Lũy, người từng làm việc ở quán rượu Nguyệt Mãn, sau đó kiểu gì cũng phải đến nghĩa trang Lan Sơn. Người đã khuất chắc chắn có liên quan đến y, có thể khiến y phản ứng dữ dội đến thế, ngoài cha mẹ y ra, hắn không nghĩ được ai khác. Sau đó, Phó Vinh Khanh đã đi xem qua, chủ ngôi mộ là hai vợ chồng họ Thương.
“Cậu biết rồi còn đến hỏi tôi.” Tiêu Đình Xuyên chờ đồ ăn được dọn lên đủ mới bảo người đến thư phòng gọi Liêu Tẫn Khải, sau đó nói tiếp: “Cậu với ông chủ Thương thế nào rồi?”
“Cái gì thế nào?”
“Tôi lạ gì cậu nữa, vẻ không vui sắp lộ rõ ra mặt rồi.”
Phó Vinh Khanh không muốn nhắc đến chuyện này, hắn hỏi tiếp về ông già bán bánh rán hành, nhưng lúc này hắn cũng chẳng có hứng thú nghe. Một ngày không có tin tức của Thương Vân Tú, trong lòng bỗng dưng lại thấy nhớ nhung.
“Tứ Lâm Công quán, Tiền Thế Nguyên, Tiền lão.”
Phó Vinh Khanh hơi nghiêng đầu, có phần kinh ngạc: “Tiền Thế Nguyên là ông già kia sao?” Tiền Thế Nguyên, cha của gia chủ Tiền Bằng Hồng của Tứ Lâm Công quán, lại đi bán bánh rán hành ở ngõ Tứ Long…
Tiêu Đình Xuyên gật đầu khẳng định: “Chắc cậu chưa từng gặp Tiền lão. Lúc còn trẻ ông ấy thích làm gì thì làm nấy, già rồi cũng không thay đổi.”
Đang nói chuyện thì Liêu Tẫn Khải đi ra khỏi thư phòng, tay cầm một bình trà mới pha, rót cho mỗi người một chén.
Phó Vinh Khanh nhìn thoáng qua nhưng không chạm vào, hắn hỏi: “Tại sao ông ta lại muốn đến ngõ Tứ Long bán bánh rán hành?”
Tiêu Đình Xuyên: “Cái này không thể không nói về vụ án thất lạc của đồn cảnh sát. Năm đó tôi còn chưa thi vào đồn cảnh sát, Tiền lão là một người kỳ cựu trong ngành. Ông ấy phụ trách vụ án này, việc để hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật khiến ông ấy canh cánh trong lòng.”
“Nghe nói đồn trưởng đồn cảnh sát Bình Dương năm đó là Tiền Thế Nguyên.” Phó Vinh Khanh gật đầu trầm tư. Nói như vậy, thi thể bị vứt ở Tường Nhạc Hối là do Tiền Thế Nguyên sai người ném xuống sông sao?
Tiêu Đình Xuyên nói: “Ông ấy có một cô cháu gái trạc tuổi ông chủ Thương.”
“Anh có ý gì?”
“Ông ấy dốc hết tâm sức, bây giờ làm tất cả đều là để bù đắp. Ông chủ Thương mất cha mẹ thật ra cũng không liên quan gì đến ông ấy, nhưng việc không thể đưa hung thủ ra trước pháp luật khiến ông ấy cảm thấy có lỗi với đứa trẻ này, trong lòng có vướng mắc. Nếu như cháu gái có thể nên duyên với ông chủ Thương, ông ấy cũng sẽ yên lòng hơn.”
“Vậy nên ông ta vì chăm sóc Tú Tú mà bán bánh rán hành?” Phó Vinh Khanh hừ lạnh một tiếng: “Có vướng mắc cũng là vấn đề của ông ta, việc gì phải lấy cháu gái ra để bù đắp?”
“Không không không, là cô Tiền đã để ý ông chủ Thương trước. Tiền lão điều tra mới biết đó là đứa trẻ sống sót của quán rượu Nguyệt Mãn, lúc này mới cố ý vun vén.”
“Không được!”
Tiêu Đình Xuyên cảm thấy trà hôm nay hơi đắng, hắn nhấp một ngụm rồi đưa cho Liêu Tẫn Khải đang ở cạnh nếm thử. Liêu Tẫn Khải cũng đồng ý: “Tôi pha thêm bình nữa nhé?”
“Không sao, chúng ta nếm thấy đắng, Vinh Khanh thì chưa chắc đâu.” Tiêu Đình Xuyên giục Phó Vinh Khanh uống trà ngay: “Mau nếm thử, là đắng hay là chua?”
Phó Vinh Khanh ngửa đầu uống cạn một hơi, lười nói chuyện phiếm với hai người. Lúc ra khỏi phủ, sắc mặt hắn không tốt lắm, ngồi lên xe rồi không nói thêm lời nào.
Đường Dật tra chìa khóa mở cửa: “Gia, đi Dương Lâm ạ?”
“Không.” Phó Vinh Khanh trả lời dứt khoát, sắc mặt càng tệ hơn. Hút xong một điếu thuốc, hắn mới không nhịn được hỏi: “Y thế nào rồi?”
“Ai?”
“Cậu cảm thấy còn có thể là ai?”
“Ồ, ông chủ Thương à.” Đường Dật cười hì hì nói: “Hơi sốt, không ăn được gì, ăn vào là nôn hết. Thêm nữa, đêm đến Dương Lâm y đã ngất đi một lần. Quản gia kể, ông ấy nghe thấy tiếng động nên đi lên xem, có thể ông chủ Thương gặp ác mộng, ông ấy vừa xuất hiện đã dọa ông chủ Thương ngất ngay tại chỗ…”
“Con mẹ nó sao giờ cậu mới nói?” Phó Vinh Khanh dập tắt thuốc rồi mở cửa xuống xe, lôi Đường Dật ra khỏi ghế lái.
Đường Dật cứ nghĩ mình sẽ bị đánh, anh ta vội vàng giải thích: “Chính ngài nói không được nhắc đến chuyện của Thương Vân Tú trước mặt ngài, dám nhắc sẽ trừ tiền lương của tôi…”
Nào ngờ Nhị gia không phải là muốn đánh anh ta mà, hắn đạp ga lái xe đến Dương Lâm, suốt đường luôn cau có, vừa lo lắng vừa cảm thấy bứt rứt. Cuối cùng hắn quyết định về xem một chút, nếu không có vấn đề gì lớn thì đi ngay, sẽ không tỏ thái độ tốt với y, tốt nhất là hờ hững lạnh nhạt để y phải hối hận xanh ruột!
Phúc Tường cũng ở biệt thự Dương Lâm, cậu ta đến vào trưa hôm qua, kèm theo một bác sĩ. Thương Vân Tú sốt nhẹ, mãi đến chiều tối hôm nay mới đỡ hơn một chút. Sau bữa cơm chiều, bác sĩ tháo băng gạc trên đầu y, nói vết thương đã khép miệng nên không cần băng nữa. Chờ Phúc Tường tiễn người về, Thương Vân Tú xuống giường. Trước đó y đã hạ quyết tâm sẽ quay về bên Hồng Cẩm Văn. Tường Nhạc Hối vì chuyện vứt xác lần trước nên không thể tiếp tục kinh doanh, vẫn đóng cửa đến tận bây giờ, đây chính là thời cơ tốt để y trở về.
Phúc Tường đứng bên cửa sổ nhìn, có mấy vệ sĩ vẫn đứng trong sân. Bọn họ thay ca nhau, bất kể muộn đến mấy cũng có người đứng gác. Muốn lặng lẽ rời khỏi đây, thật sự rất khó… Phúc Tường cũng có suy nghĩ riêng, cậu ta quay lại nói một cách khéo léo: “Bác sĩ nói ngài mãi không khỏe lên một phần là do tâm lý, chỉ cần tâm trạng không tốt là sức khỏe cũng sẽ yếu đi ngay.”
“Tôi không có.” Thương Vân Tú bỏ từng viên thuốc trên đầu giường vào ngăn tủ, sau đó tiện tay lấy một phong thư từ ngăn tủ ra, nói với giọng lạnh nhạt: “Đây là chỗ của Phó Nhị gia, không có lý do gì để ở lâu. Sáng mai cậu cầm phong thư này sai người mang đến cho…” Vừa nói y vừa cân nhắc đến những khả năng khác có thể xảy ra: “Cho Đường Dật đi, có thể Nhị gia sẽ không nhận đồ của tôi.”
“Chẳng lẽ ngài cãi nhau với cậu Phó?” Phúc Tường đã nhịn rất lâu, cuối cùng nhân cơ hội này mà hỏi ra.
“Không cãi nhau.” Thương Vân Tú không muốn nói, nhưng y không thể giấu được Phúc Tường. Cậu ta đi theo y đã lâu, có lẽ đã nhìn ra chút manh mối. Sự thật cũng không khác mấy, Phúc Tường cầm phong thư nhét vào túi áo, tiếp lời nói: “Cậu Phó… Ý tôi là cậu Phó rất quan tâm ngài. Bác sĩ đi theo tôi là do hắn gọi đến. Trước khi đến còn dặn dò rất kỹ về tình hình của ngài, nói rất tỉ mỉ, đến nhiệt độ nước uống của ngài cũng yêu cầu chính xác đến từng chi tiết…”
“Ừm.”
Phúc Tường: “Ngài đừng buồn lòng, trong lòng Phó Nhị gia có ngài.”
Thương Vân Tú nghe rồi lắc đầu, lại ngồi xuống giường. Y nhìn Phúc Tường, nét mặt có chút gượng gạo, âm thầm thở dài: “Tôi và hắn không hẳn là cãi nhau, nhưng cuối cùng hắn rất tức giận, tôi không hiểu nữa.”
“Giận ư?”
Phúc Tường bảo y kể lại tình hình lúc đó một chút, Thương Vân Tú do dự rồi kể qua loa một lượt. Phúc Tường gần như hiểu ra ngay lập tức, cậu ta liên tục thở dài: “Sao ngài có thể hỏi người ta có mưu đồ gì? Rõ ràng như vậy rồi mà, còn có mưu đồ gì nữa?”
“Ý là sao?”
“Chân tình đổi lấy chân tình đó.”
Thương Vân Tú vẫn lắc đầu, y cực kỳ không tự tin trong chuyện tình cảm, thậm chí còn sợ hãi đủ điều. Cho dù mọi chuyện rõ ràng đến đâu thì cũng không có ý nghĩa gì với y. Phúc Tường nói tiếp: “Nếu như một người thích ngài, ngài không những không thèm để ý mà còn hỏi người ta có mưu đồ gì. Hắn chắc chắn sẽ tức giận, cảm thấy ngài không thích hắn, tấm lòng của hắn như bị uổng phí. Không chỉ tức giận mà còn đau lòng nữa chứ.”
“Không thể nào.”
Đối với y, tình yêu của Phó Vinh Khanh giống như trong truyện cổ tích vậy, không có lý do gì mà hắn lại thích y.
“Sao lại không thể.” Phúc Tường nói: “Chỉ nghe người ta nói Phó Nhị gia phong lưu đa tình, nhưng ngài có thật sự nhìn thấy bất kỳ vụ bê bối tình cảm nào của hắn bị đưa lên báo chưa? Nói không chừng cậu Phó là kiểu người ngây thơ đấy. Bình thường ngài thông minh, sao vừa nhắc tới chuyện này là lại mờ mịt thế.”
“Phúc Tường, cậu…” Thương Vân Tú cảm thấy hôm nay cậu ta có vẻ hơi kỳ quái, không thể nói rõ là chỗ nào, nhưng cùi chỏ đã chĩa ra ngoài rồi đấy.
“Nếu ngài không tin, lần sau ngài gặp cậu Phó thì chịu thua thử xem, hỏi hết những điều muốn hỏi là sẽ biết thôi.”
“Tôi…” Thương Vân Tú rất khó chịu, nghĩ đến chuyện này là đầu y lại đau. Y lại nằm xuống giường, không muốn lên tiếng nữa. Nhắm mắt vài phút, khi nghe thấy tiếng đóng cửa y mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lời nói vừa rồi của Phúc Tường khiến y căng thẳng.
Nếu quả thật giống như cậu ta nói, Phó Vinh Khanh thật sự thích y thì phải làm sao đây? Vì sao Phúc Tường có thể nhìn ra mà y lại không nhận ra chút nào cả…
Phúc Tường đi xuống lầu và định gọi điện cho Đường Dật. Cậu ta còn chưa kịp gọi đã nhìn thấy Phó Vinh Khanh nhanh chân bước đến. Hắn không nhìn cậu ta mà thẳng bước lên cầu thang, đi về phía phòng ngủ.
Nghe thấy tiếng ở cửa, Thương Vân Tú cứ nghĩ là Phúc Tường đã quay về, y nói: “Để tôi suy nghĩ kỹ một chút.”
Phó Vinh Khanh không nói một lời mà vén chăn ra, áp mu bàn tay lên trán Thương Vân Tú. Nhiệt độ cơ thể bình thường, người thì hơi gầy đi. Sao đã gỡ băng gạc rồi mà y trông vẫn đáng thương thế? Thì ra là do sắc mặt y tái nhợt… Nhị gia rụt tay lại, nói với giọng lạnh như băng: “Bình thường em nên ăn nhiều đồ bổ máu.”
Thương Vân Tú ngẩn người bất động, trong đầu toàn là những lời Phúc Tường nói. Có nên nhận thua thử một chút không? Nếu như Phó Vinh Khanh thật sự thích y thì phản ứng của y mấy hôm trước thật sự đã làm tổn thương hắn. Y nên nhận thua xin lỗi.
Phó Vinh Khanh nói xong cũng định đi, suốt quá trình không hề tỏ thái độ tốt với y. Thương Vân Tú cảm thấy người này thay đổi rồi, không giống Phó Vinh Khanh chút nào. Y trơ mắt nhìn hắn đi tới cửa phòng, trong tình thế cấp bách, đã mở miệng gọi Nhị gia.
Phó Vinh Khanh dừng lại, hắn không để ý đến y mà còn khóa cửa. Lòng Thương Vân Tú trùng xuống, y hoảng hốt một lúc lâu rồi đứng dậy đi tới bên cửa sổ nhìn xuống. Động tác của Phó Vinh Khanh rất nhanh, hắn đã đi tới cửa chính rồi. Ánh sáng chiều tối không tốt lắm, Thương Vân Tú vịn cửa sổ nhìn bóng người kia lên xe, nhìn mãi đến khi xe chạy ra khỏi biệt thự, đến khi không còn thấy bóng người nữa cũng vẫn đứng đó nhìn.
Y hơi nhớ Phó Vinh Khanh, hôm nay chỉ gặp mặt chốc lát, y mới nhận ra mình hơi nhớ hắn.
Không bao lâu sau, chiếc xe vừa lái đi lại quay trở về. Người trên xe bước xuống và đi vào biệt thự, Thương Vân Tú cũng vội vàng đi ra khỏi phòng.
Thì ra Phó Vinh Khanh quên cầm áo khoác. Lúc trước khi đi vào, hắn đã cởi áo khoác đặt trên ghế sofa trong phòng khách.
Thương Vân Tú đứng ở đầu bậc thang, do dự vài giây rồi mới nói: “Phó Vinh Khanh, tôi, tôi có lời muốn nói với anh.”