34. Chương 34: Em Dám Bước Một Bước Thử Xem

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 34: Em Dám Bước Một Bước Thử Xem

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hồng Tề Bách bị đá đau điếng, lồm cồm bò dậy, hùng hổ nhổ toẹt một bãi xuống đất. Hai tên cấp dưới bên cạnh vội vàng luống cuống vừa lau mặt vừa phủi bụi cho gã.
“Cậu chủ, ngài không sao chứ…”
Động tác lau mặt của tên cấp dưới đơ cứng lại, gương mặt nhăn nhúm như trái hồng khô.
“Phó Vinh Khanh, mày…” Gã còn chưa dứt lời thì hai dòng nước ấm áp từ trán chảy xuống, che mờ tầm mắt gã.
Hồng Tề Bách vô thức đưa tay hứng lấy, những giọt máu đỏ tươi tí tách rơi xuống lòng bàn tay gã.
“A… Máu?”
Vậy mà gã lại bị sợ đến ngất xỉu, hai tên cấp dưới không đỡ kịp, khiến gã ngã vật xuống đất.
Thương Vân Tú chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, mới quay đầu nhìn sang nơi khác, thong thả cầm ly nước uống. Y cũng tiện thể kìm nén nụ cười sắp bật ra.
Chuyến này Hồng Tề Bách nghe lời cha đến đây học cách làm ăn với Thương Vân Tú, chưa học được bản lĩnh gì đã phải vào bệnh viện. Việc kinh doanh hôm nay đành đến đây là kết thúc. Thương Vân Tú dặn Phúc Tường về Hồng trạch báo tin cho Hồng Cẩm Văn một tiếng, còn mình thì chủ động đứng dậy tiễn khách.
Nhị gia mặt không biểu cảm, giang tay chặn người cuối cùng lại, ra lệnh: “Đường Dật, tiễn khách giúp ông chủ Thương.”
“Vâng.”
Mọi người đều đã đi hết, trên lầu chỉ còn lại một mớ hỗn độn và hai người họ. Phó Vinh Khanh không nhìn y, ánh mắt hắn đảo qua cành cây khô cong queo, lá cây rung rinh rồi nhìn thấy át chủ bài của Tường Nhạc Hối, nhưng khoảng cách quá xa nên chỉ còn thấy một điểm sáng nhỏ.
“Em lại về cái tổ rách nát đó à?” Hắn hỏi.
Thương Vân Tú gật đầu. Vừa rồi y còn nhìn Phó Vinh Khanh, nhưng lúc này ánh mắt lại dừng ở nơi khác. Sân khấu kịch dưới lầu vẫn còn văng vẳng âm thanh, vị trí trống ở trung tâm dưới sân khấu chính là chỗ Nhị gia vừa ngồi ban nãy. Từ khi Phó Vinh Khanh xuống xe vào Lê viên, Thương Vân Tú đã chú ý tới hắn.
“Rốt cuộc Hồng Cẩm Văn có thứ gì tốt?” Phó Vinh Khanh lấy ra một điếu thuốc nhưng không tìm thấy bật lửa. Thế là hắn kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, quay người lười biếng dựa vào lan can trên hành lang: “Thứ ông ta có thể cho em, tôi cũng có thể. Hay là em theo tôi đi, bao nhiêu tiền tùy em.”
“Bao nhiêu tiền?” Thương Vân Tú siết chặt lan can, nắm chặt rồi lại thả lỏng, y cúi đầu nhìn điếu thuốc trên tay hắn. Đúng lúc ban nãy y châm thuốc cho thương nhân nước ngoài, bật lửa vẫn còn giữ bên cạnh. Y rút điếu thuốc từ tay Phó Vinh Khanh rồi đưa lên miệng hắn, giơ tay chắn gió rồi châm lửa: “Nhị gia có thể giao nhà họ Phó cho tôi không? Tôi tham lam, muốn lấy toàn bộ.”
“Được.”
“Hửm?” Thương Vân Tú cho là mình nghe lầm, châm thuốc xong cũng quên rút tay về.
Không ngờ đối phương lại nói thêm một câu: “Làm con dâu của nhà họ Phó thì mọi thứ là của em.”
Thương Vân Tú không biết đối đáp ra sao, căng thẳng đến mức thả tay xuống, đặt bật lửa lên lan can.
“Nhưng em không được, tôi không muốn em.” Phó Vinh Khanh phả làn khói thuốc lên mặt Thương Vân Tú, ngắm nhìn mi mắt run rẩy và cử động né tránh của y. Sau đó hắn gảy nhẹ tàn thuốc, làn gió thổi qua khiến tàn thuốc bay hết lên mặt, lên quần áo của y.
Vài sợi tóc đung đưa theo gió, thổi đến mức cả mũi cả mí mắt đều cảm thấy ngứa ngáy. Thương Vân Tú sặc khói mà ho khan, lồng ngực phập phồng không biết chạm phải chỗ nào mà nơi đó truyền đến cơn đau nhói không thể hình dung nổi.
Ho khan xong, y lại tiếp tục nhìn điếu thuốc trên tay Phó Vinh Khanh, nói: “Tôi đã từng thử rất nhiều lần nhưng vẫn không quen được mùi vị này. Cho dù tôi có nín thở cũng không muốn ngửi, ngửi xong sẽ bị nổi mẩn ngứa.” Lúc nói lời này, thậm chí cổ Thương Vân Tú đã bắt đầu ngứa ran, cả người đều không thoải mái.
Thương Vân Tú: “Nhị gia nói không quan tâm tôi mới là hợp tình hợp lý nhất. Chúng ta từ giai cấp đến tính cách đều không thích hợp, huống chi ở giữa còn có đạo đức luân thường ngăn cách.”
Điếu thuốc lá trong tay Phó Vinh Khanh lập tức trở nên nóng bỏng tay, hắn dùng ngón tay dập tắt, vẩy tay gạt đi làn khói còn vương vấn, hừ cười một tiếng rồi nói: “Thương Vân Tú, tôi vẫn thắc mắc sao con người em một chút là lại tự ti như thế này. Chính em còn không yêu thương bản thân thì còn trông mong ai sẽ nhìn trúng em?”
Một chiếc xe cứu thương màu xanh đỗ dưới lầu để đưa Hồng Tề Bách đến bệnh viện. Thương Vân Tú cảm thấy không còn gì để nói nên định xuống dưới theo cùng.
“Em dám bước một bước thử xem.” Phó Vinh Khanh ngang ngược đã thành quen. Hắn nhìn Thương Vân Tú chằm chằm, vẻ mặt lạnh nhạt, hoàn toàn không thể nhìn thấu được rốt cuộc hắn muốn làm gì.
Thương Vân Tú không nhúc nhích. Mãi đến khi xe cứu thương rời đi, Phó Vinh Khanh vẫn còn nhìn y. Không khí quanh người y dường như càng lúc càng trở nên loãng đi, hít một hơi vẫn không đủ, không khí bị kẹt trong cổ họng, không lâu sau y đã phải thở dốc.
“Vừa nãy tôi đã nói em theo tôi, em thấy thế nào?” Phó Vinh Khanh hỏi.
Thương Vân Tú không nói gì, chỉ lắc đầu.
Phó Vinh Khanh cảm giác trong đầu mình có ngọn lửa bùng lên, ngọn lửa đốt cháy trái tim, khiến hắn phiền muộn vô cùng. Thế là Phó Vinh Khanh chộp lấy tay Thương Vân Tú, kéo y qua ôm eo, cúi đầu ngửi mùi hương trên người y. Hắn dùng sức siết y trong lòng mình, mặc kệ đối phương có đau không, sau đó cọ xát và gặm cắn vào nốt mẩn đỏ ở cổ y mà hắn yêu thích.
Thương Vân Tú giật mình nín thở, đỡ lấy vai hắn. Y không giãy ra được nên chỉ đành cố gắng kéo hắn từ chỗ nổi bật ngoài lan can vào trong: “Phó Vinh Khanh… Anh đừng làm vậy…”
“Sửa lại suy nghĩ của em đi.” Phó Vinh Khanh cắn xong còn đưa tay lau miệng, thưởng thức dấu răng và dấu hôn màu đỏ mình để lại trên cổ y. Lúc này hắn còn biết giữ một khoảng cách, giống như kẻ lưu manh ban nãy không phải là mình.
Nhị gia nói: “Những thứ như địa vị, giai cấp đều do con người tạo ra, không có gì là hiếm lạ, em muốn tôi cũng có thể cho em. Về phần tính cách và thói quen thì càng không đáng nhắc tới, nếu như có lòng, muốn thay đổi thế nào mà chẳng được chứ?”
“Thế tục thì liên quan gì đến tôi? Chẳng bằng tôi vui lòng.” Phó Vinh Khanh nhìn vào đôi mắt y: “Thương Vân Tú, hôm nay tôi đã dùng hết lễ nghĩa và khách sáo đối với em rồi. Lần sau gặp lại tôi sẽ không kiêng dè gì nữa, thích gì thì làm nấy.”
Nhị gia kéo giãn khoảng cách với y, đi xuống lầu trước.
Thương Vân Tú đứng đó bất động, chờ đến khi người này quay lại nghe hát y mới vội vàng xuống lầu rồi rời đi.
Y tới bệnh viện trước Hồng Cẩm Văn, ngồi cạnh giường cầm dao gọt trái cây để gọt táo.
Hồng Tề Bách chảy máu rất nhiều nhưng toàn là vết thương ngoài da, có thể ăn uống và hoạt động bình thường.
Gã buồn chán nhìn Thương Vân Tú, không biết do vấn đề ánh sáng hay vì lý do gì mà gã có thể hiểu được dáng vẻ của Thương Vân Tú trong mắt Phó Vinh Khanh là như thế nào, quả thật y rất đẹp.
Thương Vân Tú liếc sang bắt gặp ánh mắt của gã, nhẫn nhịn gọt xong quả táo rồi cắt một miếng nhỏ đưa cho gã: “Cậu chủ Hồng nếm thử nhé?”
Y mỉm cười, cả người dịu dàng ấm áp hệt như ánh nắng nhè nhẹ xuyên qua cửa sổ.
Hồng Tề Bách nhai miếng táo, không khỏi nghĩ thầm, trước kia gã quá chán ghét người này, giờ mới thấy kỹ viện nam phong ở Bình Dương có mấy ai có nhan sắc sánh bằng Thương Vân Tú chứ? Ở Bình Dương, việc chơi đùa con hát và đàn ông là quá bình thường. Mặc dù gã không thích người này lắm nhưng chơi một chút cũng đâu phải không được.
Dùng câu từ sỉ nhục nào sướng bằng sỉ nhục cơ thể chứ?
Hồng Tề Bách suy nghĩ thông suốt, gã hất cằm chỉ vào quả dứa trong rổ: “Gọt cái kia đi, tao cũng muốn nếm thử.”
“Được.”
“Mày lại gây họa gì đấy!” Hồng Cẩm Văn nhanh chân bước vào. Gần đây ông ta không khỏe lắm, còn ho ra máu nữa. Nếu không phải bây giờ đang mệt mỏi rã rời như thế này thì ông ta đã dùng baton quất cho thằng con đang nằm trên giường bệnh này một trận rồi.
“Cút ra đây, tao còn tưởng mày chết rồi, ăn được uống được thì còn nằm viện làm cái gì?”
Hồng Tề Bách đi giày vào, nói: “Cha, tên Phó Vinh Khanh kia đạp con một cái, con trả lại cũng là chuyện đương nhiên chứ? Kết quả hắn đạp con một cú ngã lăn quay, đúng là khinh người quá đáng mà!”
“Đang êm đẹp mày chọc hắn làm gì?”
Nhắc đến cái tên Phó Vinh Khanh, Hồng Cẩm Văn lại đau đầu, tâm trạng càng thêm tồi tệ. Bác sĩ đi vào nói sơ qua về vết thương của Hồng Tề Bách, nghe nói không có gì đáng ngại, không phải nằm viện ông ta mới yên lòng phần nào: “Tao không cho mẹ mày đến, bà ta đến bệnh viện chỉ biết than trời trách đất khiến tao mất mặt. Mày về báo bình an cho bà ta đi!”
“Vâng!” Hồng Tề Bách không hề nhúc nhích, chỉ tay vào Thương Vân Tú, nói: “Cha, để Thương Vân Tú đi cùng con đi. Hôm nay con tới muộn, con chưa nghe được họ nói gì.”
“Mày cứ ở nhà, chuyện này không cần mày lo.” Hồng Cẩm Văn đợi Hồng Tề Bách đi rồi mới nói với Thương Vân Tú: “Vân Tú, con đi cùng ta tới bên hồ một lúc.”
Thương Vân Tú gật đầu, dìu Hồng Cẩm Văn xuống lầu.
Cách bệnh viện khoảng 50m là một hồ nước nhân tạo tinh xảo, không lớn lắm nhưng trông rất vui mắt. Mùa này hoa sen đã tàn nhưng không có vẻ hoang vắng. Cá chép đủ màu sắc đang chờ bên hồ để được cho ăn, thỉnh thoảng còn có con nhảy lên mặt nước khiến bọt nước bắn tung tóe.
Hồng Cẩm Văn đi tới một cái đình giữa hồ, ngồi xuống nghỉ ngơi, vừa than thở vừa nói: “Nơi này đã xây thành thế này rồi. Hồi ta và cha mẹ con đến Bình Dương, ở đây toàn là cỏ lau với cỏ dại, làm gì có đẹp đẽ như bây giờ.”
“Thật sao? Tôi không có ấn tượng gì cả.”
“Khi đó con còn nhỏ, đi chưa được mấy bước đã đòi ôm, chắc chắn không nhớ được.”
Khu vực hồ nhân tạo này có vài đứa trẻ mang đồ ăn cho cá đến bán, quần áo của chúng rách rưới nhưng không bẩn. Thậm chí còn chưa đến mùa đông mà khuôn mặt chúng đã đỏ bừng và bong tróc da, còn có vài chỗ bị nứt nẻ, đều là những đứa trẻ xuất thân từ gia đình nghèo khó.
Hồng Cẩm Văn mua một túi đồ ăn, ném một nắm xuống hồ khiến mấy con cá chép xúm lại tranh nhau. Ông ta cười híp cả mắt, miệng nói “Đừng tranh, đều có cả”, sau đó dứt khoát mua hết thức ăn cho cá của đứa trẻ. Ông ta hòa nhã nhìn cậu bé và khen: “Nhỏ như vậy đã biết kiếm tiền, thật hiểu chuyện.”
Hồng Cẩm Văn còn không quên dặn Thương Vân Tú cho thêm ít tiền.
Chờ đứa trẻ đi rồi, Hồng Cẩm Văn nhìn bóng lưng gầy gò của cậu bé rồi hỏi: “Vân Tú, con biết vì sao ta luôn không thích người nhà họ Phó không?”
Thương Vân Tú vân vê mấy viên thức ăn cho cá trong tay, không ném vào trong hồ nước, mặc dù đàn cá trong hồ đang sốt ruột chờ đợi.
Y trả lời: “Bọn họ xưng bá một phương, ai ai cũng đều biết. Giống như một tấm lưới trong hồ, thứ nhà họ Phó không muốn mới đến lượt nhà khác. Người bất mãn với nhà họ Phó đâu chỉ có riêng ông.”
Hồng Cẩm Văn lắc đầu, ý cười không lan đến đáy mắt. Đầu ngón tay ông ta khẽ rung, nguyên một túi thức ăn cho cá đổ ào xuống hồ nước. Ông ta vừa phủi thức ăn còn sót lại trên tay vừa nói: “Này có là gì, thứ còn lại cũng đủ để chúng ta kiếm sống rồi.”
“Vậy thì vì sao?”
“Lúc quán rượu Nguyệt Mãn vừa mở cửa, phố Đồng Hưng vẫn còn là một khu đang phát triển. Chưa đến mấy năm đã phát triển vượt bậc, tòa nhà này cũng trở thành nơi tấc đất tấc vàng. Ông cụ Phó đã đến rất nhiều lần, ngỏ ý dùng giá cao để mua lại quán rượu Nguyệt Mãn, nhưng cha mẹ con có nói thế nào cũng không đồng ý. Bị từ chối nhiều lần, đương nhiên là ông ta sinh lòng thù hận. Sau đó nữa, quán rượu bỗng nhiên bốc cháy, hóa thành tro tàn.”
Nghe đến đó, Thương Vân Tú bóp nát mấy viên thức ăn cho cá trong đầu ngón tay, từng chút một rắc vào trong hồ nước, nhưng không một con cá nào trong hồ chú ý đến.
“Ý của ông là cái chết của cha mẹ tôi là do nhà họ Phó làm?” Giọng điệu của Thương Vân Tú đầy lạnh nhạt hẳn: “Dương Lũy chết ở Tường Nhạc Hối vào khoảng thời gian trước thì sao? Chuyện gì đã xảy ra? Trước kia ông ta từng làm đầu bếp trong quán rượu mà.”
“Có lẽ do bị kẻ thù giết, ông ta là bùn nhão không trát nổi tường, trộm vặt móc túi đã thành thói quen.”
Thương Vân Tú gật đầu: “Vụ án này đến nay đồn cảnh sát vẫn chưa phá án và bắt được người. Nói không chừng thật sự như ông đã nói, đối phương có thủ đoạn cao cường, có thể đè được chuyện này xuống.”
“Việc đời khó lường, con cũng đừng nghĩ quá nhiều.” Hồng Cẩm Văn thở dài nói: “Người chết là cát bụi về với cát bụi, chỉ có người sống chịu giày vò. Nhà họ Phó là chướng ngại mà ta không thể vượt qua được, có thể đến chết cũng không quên nổi.”
Ông ta nói: “Trước đó ta tức giận với con vì ta đã cho rằng con thật sự qua lại với Phó Vinh Khanh. Là ta hiểu lầm, ta sai rồi, hôm nay ta trịnh trọng xin lỗi con. Ta sợ hắn lừa gạt con, người này không phải là người tốt.”
“Ừm.”
“Sau này ta lại nghĩ, nếu như hắn thật sự thích con, ngược lại lại là chuyện tốt.” Hồng Cẩm Văn cầm lấy tay của Thương Vân Tú, tỏ vẻ hiền hòa, vỗ vỗ tay y: “Tình yêu có thể khiến kẻ yếu dũng cảm, cũng có thể khiến kẻ mạnh sa đọa. Nếu như con khống chế được Phó Vinh Khanh, nhà họ Phó là cái thá gì chứ?”
“Vân Tú, con lớn rồi. Nếu còn xem kẻ thù là ân nhân, vậy người tiếp theo bị đâm vào cột sống sẽ là con.”
Tác giả có lời muốn nói:
Tác giả: Hồng Cẩm Văn có ý muốn con bò lên giường Phó Vinh Khanh ư?
Thương Vân Tú suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Phó Vinh Khanh sốt sắng vác cái giường đến: Vợ ơi, giường đây rồi.