Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 35: Mày đã hiểu chưa?
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lá của mấy cây ngân hạnh ở lối vào ngõ Tứ Long gần như đã rụng sạch. Gió đêm thổi, lá rụng thành lớp dày, không kịp dọn dẹp, sáng sớm đã cuộn thành mấy cục tròn.
Phúc Tường đến từ Hồng trạch, không tìm thấy Thương Vân Tú ở Tường Nhạc Hối mà lại thấy y ở ngõ Tứ Long.
Phúc Tường vừa bước vào đã thấy y đang dùng khăn lau súng lục. Nghe thấy tiếng động, y khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy Phúc Tường rồi lại tiếp tục cúi xuống. "Tối nay trời sẽ mưa, sao lại không mặc đồ ấm hơn?"
"Trời đang mưa rồi, gió cũng lớn nữa." Phúc Tường xoa xoa tay. Cậu ta mặc áo dày trông khá tròn trịa, nếu mặc ít hơn thì sẽ gầy gò. Cậu ta ngồi xuống rồi nói: "Đã mấy ngày nay rồi, ngày nào Hồng Tề Bách cũng tìm ngài, gã ta bị điên rồi sao?"
"Hôm nay vẫn tìm à?" Thương Vân Tú vô thức đặt khăn và súng lục xuống. "Gã ta nói gì?"
"Chỉ là ăn cơm uống rượu thôi, còn gì khác nữa đâu. Lần này không chỉ có một mình gã, gã hẹn ngài ở Lầu Danh. Nói rằng dù thế nào ngài cũng phải đến, còn có mấy thương nhân nước ngoài nữa."
Lầu Danh là một nam phong quán nổi tiếng ở Bình Dương. Hai thiếu niên lần trước y đưa cho Phó công tử cũng được chọn từ Lầu Danh này. Ông chủ Lầu Danh là Hoa Ngũ thường xuyên lui tới Tường Nhạc Hối, Thương Vân Tú và hắn ta khá thân thiết.
Phúc Tường hỏi: "Ngài có muốn đi không?"
Thương Vân Tú cầm khẩu súng trên bàn lên ngửi. Dù lau thế nào, nó vẫn thoang thoảng mùi tanh hôi. Y nhíu mày, mang theo vài phần ghét bỏ, nhưng y cũng không vứt khẩu súng đi mà chỉ hỏi: "Phúc Tường, cậu thấy tên Hồng Tề Bách này đối xử với ta thế nào?"
"Gã ta ư?"
"Ừm."
Phúc Tường hừ lạnh một tiếng: "Chẳng ra sao cả, lần nào gặp mà gã ta không ra tay đấm đá ngài chứ?"
"Đúng vậy, mỗi lần đều ra tay rất độc ác. Trông thì ngu ngốc nhưng số mạng người gã ta đã giết cũng đủ để gã ta chết mấy lần. Gã là một khối u ác tính của xã hội, ông trời cũng muốn gã ta phải chết." Thương Vân Tú trở tay kẹp khẩu súng vào eo.
Y thường hầu như không mặc vest, nhưng hôm nay lại diện một bộ vest chỉnh tề, có lẽ là để tiện mang theo khẩu súng này. Y thả vạt áo vest nhỏ đang bị lật lên, chiếc áo khoác vừa khéo che khuất, không để lộ gì cả.
Bộ vest có ve áo rộng vừa phải và gấu áo thấp, khiến người mặc trông đĩnh đạc và trưởng thành hơn. Chỉ là gương mặt này của y, dù có ăn diện đến đâu trông vẫn ôn hòa dễ lừa gạt.
"Đến chỗ bán bánh rán hành?"
Vừa ra đến đầu ngõ, ông cụ đẩy xe bán bánh rán hành, trên cổ vắt chiếc khăn lau mồ hôi, nhiệt tình nói: "Ông chủ muốn mua một cái không?"
"Lần sau đi." Thương Vân Tú nhìn sạp hàng của ông cụ một chút. Trên kệ đặt hai cái bánh đang tỏa nhiệt, chất lượng trông tốt hơn mấy lần trước rất nhiều. Y nhìn ra trò vặt vãnh của ông ấy, bật cười rồi đổi giọng nói: "Lấy hai cái đi."
"Được rồi, hai cái cuối cùng, bán xong là dọn quán." Ông cụ lấy bao giấy dầu, không đưa cho y ngay mà nói: "Hôm nay ông chủ đi đâu mà ăn mặc trang trọng quá vậy?"
"Xã giao."
Phúc Tường trả tiền. Thương Vân Tú nhận bánh đưa lên mũi ngửi thử: "Ta đã nói ông đừng bán trong ngõ hẻm rồi mà, ít người qua lại, buôn bán không tốt đâu."
"Đây không phải là buôn bán sao?" Ông cụ lắc lắc số tiền Phúc Tường vừa đưa. Sau đó ông ấy lấy cái hộp gỗ đựng tiền ra, lôi từ bên trong một tờ giấy đỏ nhăn nhúm. Mặc dù bị nhăn nhưng chất lượng giấy rất tốt.
Ông ấy vuốt phẳng rồi đưa cho Thương Vân Tú: "Ông chủ, ngày kia là sinh nhật của cháu gái tôi. Con bé không có bạn bè gì, người đến ít quá tôi sợ con bé sẽ buồn. Nếu cậu chịu đến, sau này tôi sẽ miễn phí bánh rán hành cho cậu."
Rõ ràng Thương Vân Tú khá bất ngờ. Y cầm lấy tấm thiệp, nhìn thấy bốn chữ "Tứ Lâm Công quán" nho nhỏ ở góc bên trái. Khi y ngẩng đầu lên, ông cụ mỉm cười: "Cậu đến không?"
"Ông chắc chứ?"
"Tôi xem như cậu đã đồng ý rồi!" Ông cụ nhanh nhẹn dọn sạp, phủ một tấm vải lên, sau đó trèo lên xe ba bánh rồi chạy mất.
Phúc Tường còn chưa kịp cất ví tiền, cậu ta buông thõng tay nhìn về hướng ông cụ vừa chạy đi: "Ông ấy sao thế?"
"Cháu gái của ông ấy tổ chức sinh nhật ở Tứ Lâm Công quán." Thương Vân Tú cất tấm thiệp mời. "Trước đó, Phó Vinh Khanh từng hỏi ta có biết ông cụ này không. Nếu hắn không lừa ta thì thi thể cậu đã vứt ở Tường Nhạc Hối chính là do ông ấy ném xuống sông."
Lầu Danh không nằm trên phố Đông Hưng mà gần ngõ Tứ Long hơn, điều này cũng không có gì lạ. Khách lui tới trông có vẻ bình thường nhưng lại có không ít kẻ có tiền có quyền. Thương Vân Tú đi một mình, lúc vào cửa y gấp chiếc ô màu vàng nhạt lại rồi đưa cho nhân viên phục vụ, sau đó nói số phòng.
Hoa Ngũ gia đứng trên lầu trông thấy. Hắn ta xoa tẩu thuốc đứng chờ ở bậc thang, từ xa đã cất tiếng khen: "Hiếm có thật nha, ông chủ Thương mặc thế này làm tôi suýt không nhận ra đấy."
"Trông lạ lắm sao?" Thương Vân Tú đứng trước cái gương toàn thân ở hành lang, vuốt phẳng nếp nhăn trên lưng. "Cũng lạ thật." Chính y cũng không quen mặc quần áo kiểu này.
Hoa Ngũ gia lại không cảm thấy vậy: "Trước kia là khéo léo, bây giờ trông rất nghiêm túc và nhã nhặn, tôi thấy hai chữ 'thận trọng' thích hợp hơn." Hắn ta lại nhìn y từ trên xuống dưới: "Tỉ lệ cơ thể tốt thật đấy, đàn ông ai cũng thích, giá không thấp đâu." Hoa Ngũ kinh doanh nam phong quán, mắc bệnh nghề nghiệp, thấy đàn ông là phải bình phẩm. Giống như thứ hắn ta thấy không phải là người mà là một món đồ có thể kiếm ra tiền.
Thương Vân Tú không đáp lại câu này. Y suy nghĩ một hồi rồi lấy cặp kính đã chuẩn bị sẵn đeo lên, che giấu đi chút ôn hòa trong sáng cuối cùng. Y giống như một người đàm phán tài ba, không nhượng bộ nửa bước, toát lên vẻ lạnh lùng.
Hoa Ngũ gia cười mãi không dứt: "Ngàn phong cách, vạn sở thích. Dù ông chủ Thương thích nam hay thích nữ, đối phương đều thật có phúc." Hắn ta đưa chiếc tẩu nhỏ cho nhân viên phục vụ đi ngang qua, rồi dẫn y đi lên: "Cô Lâm không làm ở Tường Nhạc Hối nữa sao?"
"Thì ra ngài muốn hỏi cái này, quanh co lòng vòng không bằng cứ sảng khoái nói thẳng ra." Thương Vân Tú không cảm thấy kinh ngạc. Hoa Ngũ gia là fan trung thành của Lâm Uyển Quân, không đòi hỏi điều gì cả, cứ có biểu diễn là sẽ đi xem, bất kể muộn thế nào cũng sẽ thức.
"Quy tắc giang hồ ấy mà, phải trò chuyện đôi câu trước." Hoa Ngũ nói: "Hôm nay trong lầu của tôi thật náo nhiệt. Tôi cứ nghĩ gặp Hồng Tề Bách đã là cây đại thụ khó đắc tội rồi, giờ còn thêm Phó Nhị gia." Hắn ta xích lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Hai người lần trước ngài đưa tới, hắn ta có thích không?"
"Hắn ta cũng ở đây sao?" Mấy ngày nay Thương Vân Tú không có tin tức gì của Phó Vinh Khanh. Người kia nói mấy câu tàn nhẫn xong cũng không xuất hiện nữa. "Hắn ta đến lúc nào?"
"Nửa giờ trước."
"Phòng riêng nào?" Y nhìn Hoa Ngũ gia, giải thích: "Ta với hắn ta không ưa nhau, có thể tránh thì cố gắng tránh."
Hoa Ngũ gia hiểu ra: "Chỉ sợ khó tránh rồi, giữa hắn ta và Hồng Tề Bách chỉ cách nhau mỗi bức tường thôi."
Tầng bốn yên tĩnh hơn hẳn. Thảm màu be giẫm lên phát ra tiếng vang trầm đục. Hồng Tề Bách ở phòng 401. Nếu đúng như Hoa Ngũ gia nói thì hiện tại Phó Vinh Khanh đang ở phòng 402 kế bên. Thương Vân Tú nghiêng đầu nhìn thoáng qua. Y không nhịn được tò mò Phó Vinh Khanh đến đây làm gì, rồi y chợt nghĩ đến ở đây thì hắn ta còn có thể làm gì nữa.
Y đẩy cửa phòng 401 ra. Mùi khói thuốc nồng nặc và đủ thứ mùi hỗn tạp ập vào mặt, mỗi lần hít thở như phải chịu cực hình. Thương Vân Tú đưa tay quơ quơ rồi đi vào. Trong phòng riêng này, ngoại trừ Hồng Tề Bách, phần lớn y đều không nhận ra ai cả.
Hồng Tề Bách giới thiệu rằng đó là bạn hợp tác nhiều năm của nhà họ Hồng. Giới thiệu xong, gã vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình: "Ngồi đây đi, chỉ chờ mỗi mày cùng vui đấy."
Ban đầu Thương Vân Tú cứ nghĩ Hồng Tề Bách lừa gạt, nhưng sau khi uống vài ly, dần dần y nghe ra được một vài ngày tháng và địa danh trong lời nói của bọn họ. Có lẽ những người này thật sự là thương nhân nước ngoài có quan hệ mật thiết với Hồng Cẩm Văn.
"Thương Vân Tú, uống đi." Hồng Tề Bách nhắc nhở y đừng uống chậm.
Beite Colin, một thương nhân nước ngoài sống ở Bình Dương, nói tiếng Trung rất giỏi, vẫn luôn chú ý đến Thương Vân Tú. Anh ta quan sát hồi lâu mới lên tiếng: "Đây là ông chủ Thương sao?"
"Đúng rồi, là y." Hồng Tề Bách trả lời thay: "Ngài Colin có chỗ không biết, Thương Vân Tú chủ yếu phụ trách việc bên ngoài thành, bình thường sẽ quản lý khách sạn."
Thương Vân Tú đứng dậy chủ động mời ngài Colin một ly. Colin nói: "Sau này rất mong được hợp tác với ông chủ Thương."
"Là vinh hạnh của ta."
Trong lòng Thương Vân Tú đã có ý tưởng sơ bộ.
Bọn họ làm ăn ở Bình Dương, đây cũng là chuyện mà trước đây Hồng Cẩm Văn tránh nhắc tới. Đột nhiên y nhớ ra Phó Vinh Khanh vẫn còn để ý chuyện nhà họ Hồng sau vụ vàng giả, chẳng lẽ là vì nguyên nhân này?
Việc làm ăn ở đây rốt cuộc là gì?
Thương Vân Tú mời rượu xong thuận thế ngồi xuống bên cạnh ngài Colin. Một bên khác của Colin còn có một thiếu niên xinh đẹp, trông không giống người trong lầu này sắp xếp, ánh mắt cậu ta nhìn Thương Vân Tú có vẻ không mấy thân thiện.
Có lẽ cậu ta đang hờn dỗi, không thấy nói chuyện hay ăn uống gì. Thương Vân Tú chủ động dẫn dắt câu chuyện về phía thiếu niên, lịch sự hỏi: "Vị này là ai vậy?"
Ngài Colin vỗ vỗ bàn tay cậu trai: "Tân Miêu, chào ông chủ Thương đi."
Thiếu niên không chịu động đậy. Colin giải thích: "Em ấy bị bệnh, không khỏe lắm, bình thường không bướng bỉnh như thế này đâu."
"Không sao đâu."
Hồng Tề Bách bưng nửa ly rượu đi tới. Người gã nồng nặc mùi rượu, gã ngồi xuống bên cạnh Thương Vân Tú, kiêu ngạo nói: "Cha tao không dẫn mày đi gặp người thì tao dẫn. Ông ấy đề phòng mày nhưng tao thì không, nói như vậy mày đã hiểu chưa?"
Thương Vân Tú đặt tay lên đùi, nhìn thoáng qua gã, gật đầu cười: "Hiểu rồi."