Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 39: E rằng hơi khó...
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồng Cẩm Văn không có ở nhà, bà Hai nói ông ta đã ra ngoài từ sớm nhưng không biết đi đâu, có lẽ phải đến trưa mới về.
Thương Vân Tú nghĩ bụng đã biết, có lẽ ông ta đã đi tìm ngài Colin để tỏ lòng áy náy.
Chuyến này y tới đây không nhất định phải gặp Hồng Cẩm Văn, quan tâm cậu chủ Hồng một chút cũng không uổng công. Tối qua, vị bác sĩ được mời tới nhà đã ở lại một đêm, sáng nay còn phải xem lại vết thương trên người Hồng Tề Bách, giờ cũng đang ở phòng khách.
Bà Hồng giữ Thương Vân Tú lại trò chuyện vài câu, chỉ là muốn y nói giúp con trai mình vài lời tốt đẹp trước mặt Hồng Cẩm Văn. Thương Vân Tú vẫn ôn hòa đồng ý như mọi khi, sau đó đi theo bác sĩ đến gặp Hồng Tề Bách.
Gã không còn quỳ mà dựa vào ghế ngồi, vừa nghe tiếng bước chân nặng nề thì tưởng cha mình đến. Gã hoảng hốt ngã khỏi ghế, chân gã đã quỳ đến tê cứng, lúc đứng xuống đất còn lảo đảo vài bước rồi lao thẳng tới tấm đệm quỳ.
“Cậu Hồng!” Thương Vân Tú nhanh tay lẹ mắt hơn cả vị bác sĩ kia, vội vàng chạy tới đỡ gã ngồi xuống ghế: “Cậu Hồng, huynh không sao chứ?”
Thấy người đến không phải là cha, mà mình lại sợ hãi một cách vô cớ, tính tình của Hồng Tề Bách vốn không tốt nên đẩy người ra định chửi ầm lên. Khi đẩy ra mới thấy người kia là Thương Vân Tú, cơn giận bị nghẹn lại trong lòng, không thể phát tiết ra ngoài.
Gã liếc nhìn vị bác sĩ mặc áo blouse trắng, đeo kính đứng phía sau, phất tay ý bảo ông ta ra ngoài trước.
Trong từ đường không còn ai khác, Hồng Tề Bách nhìn Thương Vân Tú, cất giọng thiếu gia: “Tối qua mày đi đâu?”
Thương Vân Tú bình thản, ung dung đáp: “Tối qua trước khi đi tôi đã nói với cậu Hồng rồi, tôi đặt phòng trên lầu, sau khi vào phòng thì say quá nên ngủ thiếp đi.”
Y tỏ vẻ chân thành hối lỗi: “Đến khi tôi tỉnh lại thì trời đã sáng, hỏi nhân viên trong lầu thì họ nói huynh không ngủ lại, đã đi từ tối qua.”
Đáp án này khiến Hồng Tề Bách rất hài lòng, gã cố ý hỏi như vậy là để hù dọa Thương Vân Tú một phen. Về phần kẻ tiết lộ bí mật hôm qua là ai thì gã vẫn chưa tìm ra, nếu kẻ xui xẻo đó bị phát hiện, gã sẽ không nương tay, nhất định sẽ dạy cho kẻ đó một bài học đích đáng!
Gã thật sự không hề nghi ngờ Thương Vân Tú, với tình huống tối qua nếu y mời cha gã tới thì chỉ tốn công vô ích…
“Ra khỏi Lầu Danh, tôi thay bộ quần áo rồi vội vã chạy tới đây.” Thương Vân Tú nói: “Tôi vẫn chưa gặp được ông chủ Hồng, nhưng cậu Hồng yên tâm, chuyện tối qua tôi sẽ không hé răng nửa lời. Những điều mà ông chủ Hồng không muốn tôi biết, chứng tỏ là tôi không nên biết.”
“Thương Vân Tú, không ngờ mày còn có mắt nhìn người như vậy đấy.” Hồng Tề Bách cười khan hai tiếng, làm động đến vết thương bị cha gã quất vào lưng tối qua, gã đau đến không thốt nên lời.
Thương Vân Tú vội vàng gọi bác sĩ vào xem xét, đi cùng bác sĩ còn có một người hầu ở sảnh trước. Người kia đi thẳng đến trước mặt Thương Vân Tú, khẽ nói: “Ông chủ Thương, lão gia đã về, ông ấy đang chờ ở sảnh trước.”
Trước khi ra ngoài, Hồng Tề Bách không yên tâm gọi y một tiếng, ném cho y ánh mắt cảnh cáo. Thương Vân Tú gật đầu, vẻ nịnh nọt trên mặt y lập tức biến mất khi y rời khỏi từ đường.
Ít khi Hồng Cẩm Văn mặc chiếc trường sam tay ngắn, những nếp nhăn hằn rõ trên quần áo, có vẻ rất mệt mỏi nhưng sắc mặt lại không quá tệ. Một tay ông ta cầm tẩu thuốc, tay khác lơ đãng lật giở cuốn sổ sách mà Thương Vân Tú mang tới.
Hồng Cẩm Văn cũng không mấy quan tâm nội dung là gì, chỉ làm bộ lật giở hai trang rồi đóng lại, đặt sang một bên.
“Sao rồi?” Hồng Cẩm Văn phả ra một làn khói, khói thuốc bốc lên, che khuất gương mặt ông ta, ông ta híp mắt hỏi: “Mấy ngày nay Phó Vinh Khanh có đến tìm con không?”
Mùi thuốc lá khô nồng nặc khiến người ta khó thở, Thương Vân Tú cảm thấy ngột ngạt, buồn nôn, y xê dịch sang một bên nửa bước.
Hồng Cẩm Văn lão hồ ly này tuyệt đối không ngốc như vẻ bề ngoài của ông ta, ngoài tai mắt ở Tường Nhạc Hối, nhất định ông ta còn có người ở nơi khác nữa. Che giấu sẽ càng khiến ông ta nghi ngờ, chi bằng cứ nói thẳng.
Thương Vân Tú trả lời: “Có.”
Hồng Cẩm Văn gật đầu, có vẻ đã đoán trước được, ông ta cười nói: “Xem ra hắn không giữ được bình tĩnh nữa rồi.”
“Hôm trước và sáng nay đều đã gặp mặt nhưng tôi vẫn không nhắc đến chuyện thuyền hàng với hắn.” Thương Vân Tú nói được một nửa thì thấy Hồng Cẩm Văn hút thuốc bị sặc, y đưa tay cầm ấm trà rót cho ông ta một tách trà rồi nói tiếp: “Nếu như tôi nói thẳng, hắn sẽ không chịu đồng ý phi vụ làm ăn này.”
“Vậy thì đợi đi, để hắn có thêm chút lòng tin nữa.” Lúc Hồng Cẩm Văn nói mấy chữ này còn ho khan sặc sụa, mặt mày đỏ bừng, ông ta dùng tay áo lau đi giọt nước mắt do cơn ho làm chảy ra, một lúc lâu sau mới cầm tách trà trước mặt lên uống: “Vân Tú, ta nghe nói trước kia con từ chối rất gay gắt. Bây giờ con vừa bảo vệ bản thân lại vừa từ từ thuận theo ý hắn, mấy tên công tử nhà giàu ăn chơi như bọn chúng từ nhỏ đã bị mấy chuyện hỗn loạn này làm hư hỏng. Chờ hắn thích con hơn một chút, con nói cái gì thì hắn sẽ nghe theo răm rắp.”
“Vâng.”
Thương Vân Tú không ngồi lâu, lấy cớ trong khách sạn có việc nên phải đi.
Phúc Tường chờ y lên xe rồi sốt sắng báo cáo: “Chiếc xe đưa Hồng Cẩm Văn về là chiếc hôm qua đã đỗ ở Lầu Danh.”
“Ngài Colin? Cũng không lạ gì, bọn họ không dám tùy tiện đối đầu với Hồng Cẩm Văn nhưng chẳng qua chỉ là dỗ ngọt một chút thôi.” Thương Vân Tú chia đôi cuốn sổ sách trong tay, xé một nửa thành nhiều mảnh vụn rồi vo tròn lại.
Phúc Tường nói: “Ông ta đã xem rồi?”
“Ừ, mấy lần trước ông ta còn tương đối quan tâm, nhưng lần này ông ta chỉ lật giở qua loa, không nhìn ra được điều gì cả.” Thương Vân Tú rút một tờ báo từ sau lưng ghế, gói những mảnh giấy vụn này lại, ném xuống chân, đợi lát nữa xuống xe sẽ đốt hết đi.
Việc kinh doanh của Tường Nhạc Hối rất tốt nhưng Thương Vân Tú không định để nó cứ tốt mãi như thế, như vậy thì quá hời cho Hồng Cẩm Văn.
Chiếc xe lái ra khỏi con đường chính của Hồng trạch, Thương Vân Tú còn chưa nghĩ ra muốn đi đâu. Y hơi muốn về sòng bạc ở ngõ Tứ Long để tìm hiểu rõ hơn về thiếu niên tên Tân Miêu, con út của gia tộc Duecy… Phó Vinh Khanh còn nói, gia tộc có quyền thế thì không thể xem thường được. Chỉ khi biết rõ thân phận, địa vị và tính cách của người đó mới tiện chuẩn bị thứ người đó cần.
“Ngài xem, kia chẳng phải là cậu hai Phó sao?” Phúc Tường chỉ nhắc nhở, không quay xe lại mà giảm tốc độ: “Hình như hắn mua bánh xốp của Lầu Vạn Bảo.”
Bên ngoài Lầu Vạn Bảo có một quầy bán bánh, Nhị gia muốn bánh mới ra lò nên đang chán nản đứng chờ. Hắn cũng không rảnh rỗi mà nhìn bé con mập mạp nằm trong chiếc nôi màu vàng nhạt sau lưng bà chủ, hai tay đứa nhỏ đang giơ cao và quơ quào loạn xạ trong không trung.
Tay trái của cậu bé đeo một chiếc gậy gặm nướu bằng xương cố định bằng sợi dây đỏ, sợi dây chìm sâu vào những nếp gấp thịt núc ních ở cổ tay. Tay phải đeo một chiếc vòng vàng nhỏ. Được chăm sóc đến mức tròn trĩnh.
Phó Vinh Khanh thấy cậu bé đáng yêu nên đưa ngón trỏ ra cho bé con béo ú nắm lấy, hắn càng nhìn càng thấy chiếc vòng vàng đang lắc lư kia càng đẹp.
Trẻ con đeo vòng vàng có thể xua đuổi tà ma, bảo vệ bình an, mang lại sức khỏe và hạnh phúc. Ý nghĩa này thật tốt đẹp biết bao, Nhị gia muốn làm cho Tú Tú một chiếc, để bảo vệ bình an và sức khỏe cho y.
Lúc này, xe dừng lại trước cửa Lầu Vạn Bảo, Thương Vân Tú gõ nhẹ vào cửa sổ đang mở hé, gác cằm lên tay, nhìn hắn.
“Nhị gia muốn có con à?”