Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Có qua có lại
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà chủ lầu Vạn Bảo cẩn thận gói những chiếc bánh xốp vừa ra lò, rồi đưa qua cửa sổ xe cho Phó Vinh Khanh, nhiệt tình nói: "Cậu chủ Phó, tôi gói thêm hai chiếc nữa cho ngài, chuyện tốt thành đôi."
Nhị gia nghe câu chúc phúc "chuyện tốt thành đôi" thì rất vui vẻ, còn hào phóng cho thêm rất nhiều tiền boa, hắn không ngớt lời khen bánh xốp ngon, đứa bé đáng yêu. Thương Vân Tú thấy hắn nói mãi không dứt, liền ra hiệu cho Phúc Tường nhanh chóng lái xe đi. Sau khi xe lăn bánh, Nhị gia quay người ôm y vào lòng, muốn ép y dựa sát vào mình, rồi khoe khoang lắc túi bánh: "Bánh xốp này, Tú Tú có muốn ăn không?"
"Nhị gia tự mua, dù đang no em cũng phải ăn một cái."
"No sao?" Nhị gia nhướng mày, nhìn y từ trên xuống dưới một lượt, rồi hắn cầm miếng bánh xốp mềm dẻo đưa tới bên miệng Tú Tú, ghen tị nói: "Em ăn ở chỗ của Hồng Cẩm Văn à?"
Thương Vân Tú không vội trả lời hắn mà cắn miếng bánh ngay trên tay hắn, sau đó tự cầm miếng bánh. Y nhích ra khỏi chỗ Phó Vinh Khanh, ngồi xuống bên cạnh hắn. Trong xe không chỉ có hai người họ, da mặt y không dày như hắn.
"Rốt cuộc là em ăn ở đâu?" Nhị gia không buông tha, hắn vòng tay ôm eo y, cố ý bóp nhẹ hai cái: "Ở đâu nào, em ăn no ở đâu?"
"Không ăn ở Hồng trạch đâu."
Phó Vinh Khanh: "Em mới ăn có một chút ở biệt thự Dương Lâm, nhịn đến trưa thì sao không đói được chứ?"
Nhị gia quyết tâm không bỏ qua chuyện này, hắn cố kéo y lại gần, hít hà khắp mặt và cổ của Thương Vân Tú, như thể nghi ngờ y ra ngoài trêu hoa ghẹo bướm, muốn ngửi xem trên người y có vương mùi hương phụ nữ nào không.
Hành động đó của hắn khiến Thương Vân Tú hốt hoảng, mặt đỏ bừng. Y liếc qua kính chiếu hậu, thằng nhóc Phúc Tường kia còn đang nhếch môi cố nhịn cười.
"Tôi ghen rồi!" Phó Vinh Khanh không thèm nghe giải thích, hắn cúi đầu ngậm miếng bánh Tú Tú cắn dở, và cả ngón tay của y vào miệng.
Thương Vân Tú nhíu mày, muốn rút tay về nhưng Nhị gia không chịu buông, nhe răng cắn chặt.
"Ưm..."
Thương Vân Tú không nhúc nhích, chỉ nhìn Phó Vinh Khanh chằm chằm, nuốt miếng bánh xốp trong miệng, định lên tiếng. Phúc Tường không nhịn nổi nữa, bèn nói đỡ cho y: "Đúng là ông chủ Thương không ăn gì ở nhà họ Hồng, nhưng sáng nay ngài ấy đã ăn bánh rán hành ông cụ kia đưa đến..."
"Bánh rán hành?" Rõ ràng cảm xúc của Phó Vinh Khanh sắp bùng nổ đến nơi, hắn khoanh tay ngồi thẳng lại, quay mặt sang một bên: "Ghen, tôi ghen thật rồi đấy."
"Chỉ là một cái bánh rán hành, Nhị gia cần gì phải thế?" Thương Vân Tú bật cười, trêu hắn: "Đã bao tuổi rồi mà còn dỗi như trẻ con."
"Chẳng phải tôi đã nói gặp ông già kia em phải quay đầu đi ngay sao?"
"Không gặp người, ông ấy chỉ đưa bánh đến thôi." Thương Vân Tú lấy túi giấy dầu từ tay hắn, lấy miếng bánh xốp trong túi ra: "Anh đừng ghen nữa nhé?"
Y dỗ dành đút bánh vào miệng hắn: "Xem như em mượn hoa hiến Phật, chỉ một lòng một dạ với anh thôi, có được không?"
"Ừm." Nhị gia không ghen nữa, chỉ được dỗ vài ba câu đã cảm thấy lâng lâng. Hắn cũng đã hiểu sự hoang đường của các quân vương bắt nguồn từ đâu, chuyện đốt lửa trêu chư hầu chỉ vì một nụ cười của mỹ nhân, nếu bản thân chưa trải qua thì không thể nào đặt mình vào hoàn cảnh của người khác được.
Hiện tại hắn chỉ muốn hôn một cái nhưng Tú Tú da mặt mỏng, chỉ cho ôm chứ không cho hôn, Nhị gia nhìn mà trong lòng ngứa ngáy khó chịu. Hắn vừa nhúc nhích đã đá phải một cục giấy vo tròn. Đưa tay nhặt lên, mở ra thì thấy toàn là giấy vụn, bị xé nát thành từng mảnh nhỏ, không còn nhìn rõ thứ gì. Mà tờ giấy được chọn để bọc chúng lại cũng thật khéo, chính là tờ về hôn ước của hắn và Lâm Uyển Quân.
Phó Vinh Khanh không lôi thêm nữa mà vò lại thành một cục.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt Thương Vân Tú vẫn bình thường, đang nhã nhặn ăn bánh xốp. Y nói: "Nhị gia, em có chuyện muốn nói với anh."
"Tú Tú, em nghe tôi giải thích. Mặc dù tôi viết tờ báo này là để nhắm vào em, nhưng khi viết nó, tôi đâu biết mình ngây thơ đến vậy, không nhận ra phản ứng kia là thích, còn tưởng mình chướng mắt. Cứ nghĩ mình đã cẩn thận từng bước... Đúng là cẩn thận từng bước, nhưng là em cẩn thận, còn tôi thì đắc ý làm hỏng việc."
Thương Vân Tú không giỏi nhịn cười như Phúc Tường, vô tình bật cười thành tiếng. Y vừa bật cười là Nhị gia tóm lấy không buông tha, hắn siết eo y cù lét, thừa dịp hỗn loạn đòi hôn một cái. Lúc buông y ra, mặt Tú Tú đỏ như sắp nhỏ máu.
Phúc Tường ho khan một cái, cậu ta biết lúc này mình không nên lên tiếng, nhưng nếu không hỏi thì xe sẽ chạy quá thành Bình Dương mất: "Hai vị muốn đi đâu?"
Phó Vinh Khanh: "Biệt thự Dương Lâm."
Thương Vân Tú: "Ngõ Tứ Long."
Hai người đồng thanh nói. Phúc Tường hỏi một nơi cụ thể, Thương Vân Tú lại đổi ý nói đến biệt thự Dương Lâm. Ngay sau đó, y chuyển chủ đề về chuyện vừa nãy: "Em thật sự có chuyện muốn nói với anh, không phải chuyện tờ báo."
"Em nói đi." Phó Vinh Khanh không chịu ngồi nghiêm chỉnh, hắn hơi co người, gối đầu lên bờ vai của Thương Vân Tú, nhắm mắt, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
"Ông cụ Tiêu của phủ Đốc quân tổ chức tiệc mừng thọ, em muốn đi, anh có thể đưa em đi cùng không? Nếu không tiện thì em tìm người khác."
"Tìm ai?"
"Ngài Liêu cũng sẽ..."
"Không được, tôi không cho phép em tìm anh ấy." Phó Vinh Khanh không hỏi lý do, vịn tấm đệm ngồi thẳng dậy: "Có sẵn người ngồi đây, sao phải tìm người khác?"
"Vậy cảm ơn Nhị gia." Thương Vân Tú không ăn nổi nữa, chợt nhớ ra mình quên hỏi Phúc Tường có muốn ăn không, thế là y đưa một cái sang.
Đang lái xe, Phúc Tường cũng có thể quay đầu lại cắn một miếng, nhưng cậu ta không có can đảm đó, bởi chúa ghen tuông kia đang ngồi sau lưng cậu ta. Nếu cậu ta dám há miệng thì suốt đường đến biệt thự Dương Lâm sẽ phải nơm nớp lo sợ.
"Tiệc mừng thọ của chú Tiêu trùng với sinh nhật của ai kia." Phó Vinh Khanh nói rất mập mờ. Dù sao cũng đã làm rồi mới nói, nên lúc này hắn mới thẳng thắn: "Vốn định dẫn em đến phủ Đốc quân nên tôi đã ném thiệp mời của Tứ Lâm Công quán gửi em đi rồi."
"Ném rồi?"
"Xé nát rồi ném."
"Ừm." Thương Vân Tú lơ đễnh hỏi: "Vậy nên ông cụ bán bánh rán hành là... Tứ Lâm Công quán?"
"Ông quản gia rảnh rỗi không có chuyện gì làm."
Thương Vân Tú ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Đúng là thấy rảnh rỗi thật." Y lại hỏi: "Thế về biệt thự Dương Lâm làm gì?"
"Muốn có con." Nhị gia nói như chuyện đương nhiên.
Thương Vân Tú khựng lại chừng hai giây, liên tục mắng Phó Vinh Khanh không nên nết, nhưng cũng không dám mắng gì thêm. Y nói: "Ngủ trưa thôi thì được."
Y cẩn thận gói bánh xốp lại rồi cầm trong tay: "Trời gần tối Tường Nhạc Hối sẽ mở cửa kinh doanh, em phải trở về."
"Nhất định phải về sao?"
"Có chuyện quan trọng phải về." Thương Vân Tú nhìn hắn, mỉm cười ôn hòa nói: "Ngài Colin sẽ đến."
"Ồ?"
"Tân Miêu, cậu út của gia tộc Duecy mà anh nhắc cũng sẽ tới."
"Vậy tôi cũng đi." Khoảng thời gian này, Phó Vinh Khanh vẫn luôn âm thầm chú ý, hắn cảm thấy bọn họ muốn giở trò. Hắn còn hỏi: "Ông chủ Thương có tiếp đãi tôi không?"
"Người tới là khách." Thương Vân Tú không cho phép hắn cứ dính lấy mình nữa, y dùng đầu ngón tay đẩy hắn ra một chút: "Nhị gia tới đi, em tiếp."
"Vậy tôi tặng em một nụ hôn để tỏ lòng biết ơn nhé?"
Phó Vinh Khanh bảo Phúc Tường không được nhìn, thật ra cũng chỉ hôn một cái lên trán. Hai người ngủ trưa một lúc ở biệt thự Dương Lâm. Khi thức dậy vẫn còn sớm, nên Nhị gia ôm siết không cho y đi. Hắn cứ liên tục nói bên tai y: "Tú Tú, tôi muốn có con."
"Cái gì?" Thương Vân Tú ngủ say nên chưa tỉnh hẳn, y đưa tay che ánh sáng chiếu xuyên qua rèm, híp mắt lại. Không che được, y nghiêng đầu mượn cơ thể Phó Vinh Khanh để tránh, cả cái đầu vùi trong lòng hắn.
Nhị gia tự nhiên vươn tay ôm y vào lòng: "Em có nghĩ đến chuyện trên giường không?"
"Chuyện gì cơ?" Thương Vân Tú nghe không rõ, cũng không biết có phải nên nghĩ theo nghĩa kia không.
Phó Vinh Khanh không nói gì, bàn tay chui vào quần áo của y, sờ được một mảng da thịt ấm áp. Hắn nói: "Tú Tú, vào lúc em tình tôi nguyện, có phải nên làm chút... chuyện có qua có lại ấm áp không?"