Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 43: Để xem em có khóc không
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi vất vả đưa mẹ về Tam Cảnh viên, Phó Nhị gia liền lái xe quay lại Tường Nhạc Hối, định bụng tìm ngài Colin. Không ngờ vừa ngẩng đầu đã thấy một người đang leo tường, động tác nhanh nhẹn, thuần thục, xem ra không phải lần đầu làm chuyện này.
Căn phòng mà cậu ta đang trèo lên là phòng của Tú Tú. Phó Nhị gia chỉ tay, quát lớn: “Cút xuống ngay! Còn tiếp tục trèo nữa là tôi báo cảnh sát!”
Đoàn Nguyên Anh quay đầu nhìn người vừa lên tiếng. Trời tối, thêm ánh đèn xanh đỏ chập chờn của quán bar, cậu ta lầm người đàn ông mặc vest này thành người quản lý từng lớn tiếng với mình lần trước. Đoàn Nguyên Anh liền mắng lại: “Tôi muốn trèo thì trèo, anh làm gì được tôi? Báo cảnh sát ư? Anh báo đi, không báo là tôi khinh thường anh đấy!”
Chưa đầy mười phút sau, đội cảnh sát tuần tra đã có mặt. Tiêu Đình Xuyên ngẩng đầu nhìn lên, nói: “Đừng quậy nữa, mau xuống đây.”
Đoàn Nguyên Anh nghe thấy giọng nói quen thuộc này, mặt cậu ta tối sầm hơn cả bóng đêm, trong lòng thầm rủa, không gặp được anh nhỏ thì thôi, còn đụng phải anh dâu cả. Không nói một lời, cậu ta liền xụ mặt trèo xuống.
Phó Vinh Khanh không ngờ tên nhóc lì lợm này lại nghe lời đến thế. Hắn đưa một điếu thuốc cho Tiêu Đình Xuyên, hỏi: “Lại tái phạm à?”
“Không phải, đứa nhóc này tên Đoàn Nguyên Anh, là em trai của ngài Liêu, cũng là em trai của Thương tổng.” Tiêu Đình Xuyên đang làm nhiệm vụ, từ chối điếu thuốc hắn đưa, tiếp lời: “Trẻ nhỏ ham chơi, chắc lại gây rắc rối gì đó, sợ ngài Liêu dạy dỗ nên mới tìm đến chỗ anh nhỏ để trốn.”
“Trời tối như mực, sao anh biết đó là Đoàn Nguyên Anh?”
“Chỉ có nó mới dám trắng trợn trèo tường như vậy.” Tiêu Đình Xuyên nói: “Tôi sẽ đưa Nguyên Anh về trước, ngài Liêu đã lâu không gặp nó, chắc có điều muốn nói.”
Câu nói này trùng hợp lọt vào tai Đoàn Nguyên Anh, lúc này vẫn đang đu trên tường. Cậu ta lập tức không còn ý định xuống nữa mà dồn hết sức bò lên, sau đó trèo vào ban công phòng của Thương Vân Tú.
Phó Nhị gia giật mình, vọt thẳng từ cửa chính lên cầu thang. Trong phòng Tú Tú không có ai cả, hắn tóm lấy gáy Đoàn Nguyên Anh, kéo cậu ta ra, quát: “Thói quen xấu gì vậy? Cậu tùy tiện xông vào như thế, lỡ người ta đang thay quần áo hay làm chuyện gì khác thì sao?”
“Đây là phòng của anh tôi.”
“Tôi không cần biết là anh lớn hay anh bé, không được là không được, không có chút ý tứ nào cả!” Phó Vinh Khanh xách cậu ta xuống lầu, nhét vào xe cảnh sát giúp Tiêu Đình Xuyên. Hắn cau mày, đóng cửa xe rồi hỏi: “Thằng bé thường xuyên trèo tường giữa đêm khuya thế này à?”
“Không thường xuyên đâu.”
Thương Vân Tú chú ý thấy tiếng ồn bên này. Khi y đi đến thì chiếc xe đã rời đi, chỉ còn một mình Phó Vinh Khanh quay lại. Thế là y dựa vào trụ La Mã ở cổng chờ hắn. Khi hắn đến gần, y hỏi: “Nguyên Anh đến à?”
“Nó leo tường, tôi đã mắng cho một trận.” Phó Vinh Khanh cúi đầu, từ xa đã ngửi thấy mùi rượu: “Uống rượu à?”
“Ừm, chơi xúc xắc với Tân Miêu, bị thua.” Thương Vân Tú lấy cớ đi vệ sinh để ra ngoài. Lúc này, y không muốn vội vã trở về phòng, thế là y đi lên lầu, quay về phòng mình tìm trà giải rượu.
Y uống nửa chén trà rồi hỏi: “Mẹ anh còn ở đó không?”
“Muộn quá nên tôi đã đưa bà ấy về rồi.” Phó Vinh Khanh thấy y mệt mỏi thì không khỏi đau lòng, liền ôm chặt lấy y, hỏi: “Em cố ý thua xúc xắc à?”
“Vốn dĩ là chơi với người ta, nếu em thắng nhiều quá lại mất vui.” Thương Vân Tú cởi cúc cổ áo, để lộ chiếc cổ trắng ngần, y giơ tay quạt quạt cho bớt nóng, nói: “Lần này không nhắc đến chuyện làm ăn, chỉ muốn kết bạn thôi. Mặc dù Tân Miêu còn nhỏ nhưng khó làm thân hơn cả Colin. Em sợ phía Hồng Cẩm Văn có người theo dõi nên chỉ có thể hơi bị động một chút.”
“Em cứ làm tốt vai trò Thương tổng của mình đi, những chuyện khác cứ để tôi lo.”
“Em đâu có làm vì anh.” Thương Vân Tú khó chịu đáp lại.
Phó Vinh Khanh lau giọt nước trà trên khóe môi y, nói: “Khoảng hai, ba giờ là đóng cửa rồi, tôi sẽ đợi em cùng về Dương Lâm. Bên đó yên tĩnh, em có thể ngủ yên giấc cả đêm.”
“Phó Nhị gia không buồn ngủ sao?”
“Em sờ là tôi sẽ không buồn ngủ nữa.” Phó Vinh Khanh kéo tay y đặt lên người mình.
Thương Vân Tú nhắm mắt, khẽ “ừm” một tiếng đầy rầu rĩ. Phó Vinh Khanh thoải mái suy nghĩ điều gì đó. Nhất thời, trong căn phòng không có tiếng động nào, thỉnh thoảng chỉ vọng lên tiếng ca múa từ dưới lầu. Hắn đột nhiên hỏi: “Em đã thả Lâm Uyển Quân đi à?”
“Không, lúc cô ấy rời đi, em không có ở Tường Nhạc Hối.” Thương Vân Tú mở mắt, rụt tay lại, thành thật nói: “Chiều nay những lời em nói với anh đều rất nghiêm túc, anh có nghe lọt tai không đấy?”
Phó Vinh Khanh thành thật đáp: “Mẹ tôi thì nghe lọt.”
“Có ý gì?”
“Mẹ tôi đau lòng cho em, bảo tôi không được bắt nạt em.” Phó Vinh Khanh thấp giọng nói một câu thật đáng xấu hổ. Vành tai Thương Vân Tú đỏ bừng, y nghiêng đầu né tránh, đứng bật dậy định bỏ chạy.
Phó Vinh Khanh không ngừng cười, miễn cưỡng cài lại những chiếc cúc áo mình đã cởi ra, hỏi: “Đổi ý à?”
“Em…” Thương Vân Tú ngước cằm lên, nhận lấy một nụ hôn ngắn ngủi, khiến khuôn mặt y đỏ bừng vì say rượu, y hỏi: “Nhất định phải ở trong xe sao?”
“Chọn chỗ khác cũng được.” Phó Vinh Khanh trầm ngâm: “Ví dụ như trên thuyền, hoặc như cây tùng sau quán trà ở Dương Lâm.”
“Nơi đó toàn là kính, trong suốt…”
“Tôi biết, bên trong nhìn ra ngoài thì thấy rõ, nhưng bên ngoài lại không thấy được bên trong.” Phó Vinh Khanh ôm y, hỏi: “Ba chỗ đó, em chọn chỗ nào?”
“Phó Vinh Khanh… Anh…” Thương Vân Tú tự trách mình vì buổi chiều đã hoảng hốt vội vàng đồng ý. Lúc này chẳng muốn chọn chỗ nào cả, y nói: “Em chọn trong phòng.”
“Nhóc vô lại.” Phó Vinh Khanh mắng yêu y.
“Vậy thì trên xe, nhưng không thể có người khác…” Đây là tiêu chuẩn cao nhất mà Thương Vân Tú có thể chấp nhận. Nếu chơi lớn hơn nữa thì y không thể làm cùng Phó Nhị được.
Thương Vân Tú vừa rời đi, Phó Vinh Khanh cũng xuống lầu chuẩn bị đồ đạc. Trong lúc đó, hắn còn ghé lầu Phù Dung một chuyến để tìm hiểu tình hình gần đây của Hồng Cẩm Văn. Nghe nói ông ta muốn ra khỏi thành một chuyến, lại còn nhắc đến Thương Vân Tú, chắc là muốn dẫn y đi cùng.
“Thế thằng con trai của ông ta đâu? Hồng Tề Bách ấy?”
“Cũng đi cùng.”
Phó Vinh Khanh đã hiểu. Đợi đến gần một giờ, hắn lấy một ít đồ ăn ở lầu Phù Dung rồi quay lại. Trước cổng có vài chiếc xe đang đậu. Ngài Colin đỡ Tân Miêu xuống lầu, Thương Vân Tú đi theo sau. Phó Nhị gia lẳng lặng chờ mấy chiếc xe này rời đi rồi định bụng đi tới đón y.
Tống Linh Duật xuống xe kéo, quay đầu thấy Phó Vinh Khanh thì phất tay chào từ xa. Cùng lúc đó, anh ta cũng thấy Thương Vân Tú. Thương Vân Tú gật đầu chào ngài Tống rồi quay người bước vào trong. Phó Vinh Khanh đi tới đó trò chuyện: “Chẳng phải anh không thích những nơi như thế này nhất sao?”
“Cũng nên thử tiếp nhận một vài điều mới. Không thích chỉ là quá trình, chịu thử có lẽ sẽ thích.” Tống Linh Duật cất bước đi vào, vừa đi vừa hỏi: “Cậu Phó, chẳng phải tôi đã nói sẽ diễn một vở kịch cho riêng mình anh sao? Tôi đợi vài ngày cũng không thấy anh nói gì.”
“Tôi đang bận.” Phó Vinh Khanh nghe ra anh ta đang trêu chọc mình nhưng cũng không để ý lắm: “Tôi vất vả lắm mới theo đuổi được người ta, anh đừng có làm phiền tôi.”
“Tôi nào có bản lĩnh đó.” Tống Linh Duật nói: “Tôi đến đây chỉ vì muốn tìm anh. Nếu đã gặp mặt, chi bằng tìm chỗ khác nói chuyện?”
“Tìm tôi?”
“Mấy chuyện làm ăn linh tinh với các thương nhân nước ngoài thôi.”
Phó Vinh Khanh quay phắt lại, nói: “Đến lầu Phù Dung, tôi mời.”
Đến đây, Thương Vân Tú đưa tay kéo màn cửa ban công lại. Y vừa mới đi lên đã nôn một trận. Phúc Tường bưng bát canh giải rượu ấm dạ dày mà Phó Nhị gia đã dặn phòng bếp nấu lên. Bát canh nóng hổi bốc khói nghi ngút. Cậu ta đặt bát canh lên bàn, hỏi: “Tối nay đi đâu?”
Thương Vân Tú không lên tiếng đáp.
“Ngài không thể ngủ ở đây được, nói không chừng Hồng Tề Bách có thể đến quấy rối bất cứ lúc nào, không an toàn.”
“Ừm… Vậy thì…” Thương Vân Tú xoa xoa thái dương: “Thôi, đến ngõ Tứ Long đi.”
“Vậy Phó Nhị gia…”
“Hắn bận việc khác rồi.”
Trong lầu Phù Dung, Phó Vinh Khanh châm một điếu thuốc, hỏi: “Học trò anh nhận năm đó, bây giờ đang giúp đám thương nhân nước ngoài kia làm ăn ư?”
“Cậu ấy nói con người đều có chí hướng riêng, hát hí khúc quá cực khổ, lựa chọn của cậu ấy chưa chắc đã là sai.”
“Hắn ta quay về tìm anh à?”
“Gánh hát giải tán, cậu ấy bảo tôi đi cùng cậu ấy.” Tống Linh Duật cười chua xót: “Sao tôi có thể đi cùng cậu ấy? Cậu ấy có chí khí, chẳng lẽ tôi không có? Huống hồ, có mấy ai kiếm tiền nhanh mà trong sạch được?”
“Vậy anh có biết mấy ngày nữa bọn họ muốn rời khỏi thành không?”
“Biết.” Tống Linh Duật nói: “Lúc đến tìm tôi, cậu ấy cũng nói mấy ngày nữa sẽ rời khỏi thành. Sao mấy người này lại muốn rời khỏi thành cùng một thời điểm vậy?”
“Kỳ lạ, thật kỳ lạ.” Phó Vinh Khanh ước chừng đã đến lúc quay về đón Tú Tú rồi, hắn nói: “Mai rảnh rỗi tôi sẽ đến tìm anh. Nếu có thể gặp người học trò kia của anh một lần thì tốt.”
Tường Nhạc Hối đã đóng cửa, chỉ còn vài người khác đang uống rượu vui chơi.
Phó Nhị gia cầm theo đồ ăn lên lầu, đẩy cửa đi vào thì thấy Tú Tú đang gục trên bàn ngủ gật. Hắn ôm lấy y từ phía sau, vuốt ve hồi lâu, rồi hỏi: “Đợi bao lâu rồi?”
Thương Vân Tú không để ý đến hắn.
“Tôi chỉ nói vài câu với Tống Linh Duật, tôi đã xem giờ rồi, còn chưa được nửa tiếng mà.” Phó Vinh Khanh hỏi: “Là đang ghen hay buồn ngủ đây?”
Thương Vân Tú vẫn không lên tiếng.
“Nào, để tôi xem em có khóc không nào.” Phó Vinh Khanh nâng mặt y xoay qua nhìn. Khuôn mặt ấy ửng hồng, trắng nõn nà, hai đầu lông mày nhíu chặt vào nhau. Hắn dịch chuyển vị trí, mặt đối mặt ôm y vào lòng, nói: “Vợ tôi muốn nói gì nào, nói đi, tôi nghe đây.”
“Có phải em không nên nhỏ nhen như thế không?” Thương Vân Tú nghiêng mặt sang chỗ khác, nói: “Trước kia em đâu có như thế.”
“Thế này là sao?” Phó Vinh Khanh mở hộp bánh ngọt được gói kỹ trên bàn ra, bẻ một miếng nhỏ đút cho y, nói: “Tôi đã đuổi Phúc Tường đi rồi.”
“Đuổi cậu ta đi làm gì?”
Nửa tiếng sau, một chiếc xe dừng lại giữa đường về biệt thự Dương Lâm. Phó Nhị gia bước xuống khỏi ghế lái, mở cửa sau xe rồi ngồi vào.