46. Chương 46: Vợ ngốc

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Vinh Khanh không muốn để Thương Vân Tú một mình, càng không định đưa y theo lúc này. Hắn thừa biết cha mình đang tính toán điều gì, hắn không muốn Tú Tú phải chịu thiệt thòi vô cớ.
Ban đầu, hắn vào Tứ Lâm Công quán chỉ là ý định nhất thời. Nói cách khác, nếu muốn tìm Triệu Nguyên Tự thì cũng không nhất thiết phải ở đây. Nhị gia bực bội nói: "Đi thôi, cái tiệc sinh nhật quái quỷ gì chứ, không tham gia nữa.”
Thương Vân Tú bị hắn kéo đi mấy bước, y dừng lại, lo lắng vỗ nhẹ bàn tay đang đặt trên eo mình: "Sao Nhị gia cứ như trẻ con vậy.”
Y đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn trên cổ áo của Phó Vinh Khanh. Dù nơi đây đông người qua lại, Tú Tú vẫn cẩn thận tỉ mỉ như cũ, còn ngẩng đầu hôn lên má hắn: “Cha mẹ huynh biết huynh đã đến rồi, huynh không qua đó sẽ khiến họ mất mặt lắm. Tấm lòng này đệ xin nhận, nhưng huynh vẫn nên đi.”
“Đệ dỗ dành như thế, huynh biết phải làm sao đây?” Phó Vinh Khanh thành thật nói: "Cha huynh đưa Lâm Uyển Quân đến, e là muốn giới thiệu cô ta với bên ngoài như con dâu đấy thôi. Huynh đến đó chẳng phải là vừa lòng ông ấy sao?” Tiến thoái lưỡng nan, hắn dứt khoát ôm Tú Tú đến nơi ít người hôn một cái. Hai tay hắn ôm chặt y vào lòng mình. Cơ thể y lạnh ngắt, ôm vào chẳng thấy chút thịt nào, làm sao có thể để tiểu tử đáng thương này phải chịu bất cứ ấm ức nào chứ!
Nhị gia nói: "Huynh chỉ đề nghị đệ đi cùng huynh thôi, đây chỉ là một lời đề nghị. Nếu Tú Tú thấy khó xử thì chúng ta sẽ rời đi. Đệ muốn gặp Triệu Nguyên Tự, Nhị gia sẽ tìm cách giúp đệ.”
“Đi cùng nhau?”
“Việc đi cùng huynh có ý nghĩa thế nào, chính đệ rõ hơn huynh. Chuyện của hai chúng ta mà truyền ra ngoài, đệ sẽ khó ăn nói với Hồng Cẩm Văn.”
Chuyện quán rượu Nguyệt Mãn bị cháy năm đó Phó Vinh Khanh vẫn chưa nắm rõ tường tận. Hắn không thể khơi lại vết sẹo lòng của người ta, cũng không thể mở lời hỏi thẳng Tú Tú. Nhưng bây giờ hắn đã có chút manh mối, ít nhất hắn đã biết cái chết của cha mẹ Thương Vân Tú chắc chắn có liên quan đến Hồng Cẩm Văn.
Thương Vân Tú đã rất cố gắng để giành được sự tin tưởng từ Hồng Cẩm Văn. Hai nhà Phó - Hồng đang ngấm ngầm và công khai đối đầu nhau. Việc hai người họ công khai bên nhau thật sự không ổn chút nào...
“Ôm đệ thế này, đệ còn tưởng huynh muốn nói lời xin lỗi với đệ cơ.” Thương Vân Tú nhẹ giọng nói, bên môi thấp thoáng ý cười: "Phó Vinh Khanh là người thế nào mà giờ lại trở nên lo trước lo sau như vậy? Đệ chắc chắn sẽ không đi cùng huynh. Chưa kể đến cha huynh không mong muốn điều đó, Lâm Uyển Quân là một cô gái, Nhị gia bảo cô ấy phải làm sao bây giờ?”
“Huynh cũng thấy lạ, rốt cuộc cô ta muốn gì, muốn chọc giận huynh hay chọc giận đệ?” Phó Vinh Khanh nói với y suy nghĩ của mình: "Đệ cẩn thận nghĩ lại xem, cha mẹ huynh đều là người khiêm tốn. Trước đó, khi khuyên cô ta đến Tam Cảnh viên, họ cũng đã hỏi ý kiến của cô ta rồi. Thế mà cô ta lại vừa khóc vừa gào nói không bằng lòng, làm bung bét đến mức chuyện bí mật đều bị người ta biết hết. Cô ta có âm mưu gì đây?”
“Nhị gia còn nói người khác, chính huynh đã đăng báo làm cả thành đều biết đấy thôi.”
“Đúng là huynh đã làm sai, nhưng bây giờ nói thật, đệ có tin huynh không?” Phó Vinh Khanh buông y ra, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, chờ Tú Tú gật đầu, hắn mới nói tiếp: “Lâm Uyển Quân là người bày ra chuyện này trước. Cô ta là ca sĩ khá nổi tiếng, những chuyện lung tung rối loạn của cô ta một đồn mười, mười đồn trăm. Cha mẹ huynh lại thành ra người ghét nghèo yêu giàu. Huynh có thể làm gì nữa đây? Chẳng phải chỉ có thể gánh cái tiếng xấu này sao?”
“Lâm Uyển Quân không ti tiện như huynh nói đâu.”
“Đệ lại nói đỡ cho cô ta. Huynh thấy đệ đây là người tình trong mắt hóa Tây Thi rồi.” Phó Vinh Khanh không giận, nhưng mạch suy nghĩ vẫn rất rõ ràng: "Đệ đừng tin cô ta. Cha mẹ cô ta có mối quan hệ phức tạp với nhà họ Phó, chuyện mà người dân ở Bình Dương đã quên sạch từ lâu. Chính cô ta lại lôi ra để giả làm nạn nhân. Mẹ huynh mời cô ta tới Tam Cảnh viên, cô ta kiêu ngạo không đi. Huynh đoán cô ta không ngờ mẹ huynh lại nghe theo lời cô ta. Cô ta luống cuống, thế mà mới cách đây không lâu đã đòi vào ở đấy rồi!”
“Thật sao? Đệ không để ý...” Trong ấn tượng của Thương Vân Tú chỉ có Lâm Uyển Quân không lên sân khấu, khóc lóc nói rằng Phó Vinh Khanh ép hôn, còn lại thì không nhớ rõ lắm.
“Một cô gái mà tâm tư lại kín đáo đến mức này...” Phó Vinh Khanh đột nhiên cảm thấy buồn cười: "Trên tay cô ta đeo vòng phỉ thúy, là vật gia truyền của con dâu nhà họ Phó. Chỉ sợ là cô ta muốn đeo cho đệ xem, nào biết cô vợ ngốc của huynh lại không biết thứ này.”
“Hả?” Thương Vân Tú nhíu mày: "Vì sao lại đeo cho đệ xem?”
“Đệ hỏi cô ta đi.”
Phía sau truyền đến vài tiếng ho khan, Bạch Tri Thu sợ hai người không nghe thấy nên ho đến đau cả họng. Bà đứng tại chỗ nói: "Mẹ muốn đi qua.”
“Mẹ cứ đi đi, chúng con có làm gì đâu.” Phó Vinh Khanh quay đầu thì thấy mẹ mình đến một mình, thật là đúng lúc. Hắn hỏi xem chuyện hôm nay là thế nào.
Bạch Tri Thu nói: "Cha con uống chút rượu, đang tìm con đấy.” Bà nhìn Thương Vân Tú, hơi vươn tay về phía y. Lần trước hơi vội vàng, lần này phải nhìn thật kỹ, Bạch Tri Thu nhớ những lời con trai đã nói lúc trước, càng cảm thấy đứa trẻ này thật có duyên. Bà dịu giọng nói: “Tú Tú, dù nghe Vinh Khanh gọi vậy, cô gọi theo nhé? Ừm, sức khỏe của con đã ổn hơn chưa? Vinh Khanh nói con bị bệnh một thời gian rồi.”
“Đã khỏe ạ, cảm ơn bà Phó đã quan tâm.” Thương Vân Tú ngượng ngùng. Bà Phó càng dịu dàng, y lại càng không biết phải làm thế nào.
“Mẹ, Lâm Uyển Quân là do mẹ mời về sao?” Phó Vinh Khanh dựa vào cây cột, nhướng mày tỏ vẻ không vui.
“Mẹ làm đâu mà làm? Chính nó tìm cha con nói đồng ý kết hôn, đến lúc cô ta chuyển vào, mẹ mới biết.” Bạch Tri Thu muốn nói nhưng lại thôi. Bà quay đầu đẩy Phó Vinh Khanh một cái: “Hay là con đi lấy cho mẹ ly nước nóng đi, mẹ khát. Mẹ và Tú Tú sẽ chờ con ở đó nhé?” Bà chỉ vào cái đình đang sáng đèn đằng trước.
Phó Vinh Khanh không nhúc nhích: "Mẹ muốn làm gì?”
“Mẹ muốn nói vài lời với Tú Tú.” Bạch Tri Thu hết cả kiên nhẫn, giục hắn mau đi đi.
Con đường đến đình nghỉ mát lát đá cuội. Thương Vân Tú nói với người hầu muốn lấy lại chiếc dù vừa nãy, rồi bung dù ra, mời Bạch Tri Thu đi cùng. Ý tứ đã rõ ràng không cần nói cũng biết. Phó Vinh Khanh thỏa hiệp, đi tìm nước nóng cho mẹ mình.
Trong đình có gió, Thương Vân Tú gập dù lại, im lặng ngồi đối diện với Bạch Tri Thu, cố gắng che chắn gió một chút, sau đó lễ phép nói: "Chiều hôm qua cháu đã cảm thấy phu nhân có lời muốn nói với cháu. Cháu đáng lẽ nên chủ động tìm ngài, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp.”
“Không sao, cô cũng không có việc gì lớn.” Bạch Tri Thu cũng căng thẳng, vừa căng thẳng là quên bẵng mất mình muốn nói gì, chỉ ngồi cứng đờ ở đó.
Thương Vân Tú nói: "Là chuyện của Vinh Khanh sao? Là cha mẹ, chắc chắn không thể chấp nhận được chuyện con mình thích đàn ông. Chuyện phu nhân muốn nói, cháu cũng đã đoán được đại khái và có thể hiểu. Đúng là cháu chưa nói với Vinh Khanh, nhưng nếu như hai vị không thể chấp nhận, chút tình cảm này có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Cứ để cháu làm người xấu.”
“Con có thể nghĩ cho cô chú như vậy, cô rất vui mừng, nhưng hôm nay cô thật sự không đến vì việc này.” Bạch Tri Thu thở dài một hơi: "Không giấu gì con, cô khá thiên vị đứa con trai út này. Nó trông có vẻ không đáng tin cậy, nhưng thật ra lại là đứa có tình có nghĩa nhất. Mấy năm trước, nhà họ Phó còn chưa có được vinh quang như thế này. Cô nhớ lúc ấy vốn kinh doanh gặp vấn đề, Tam Cảnh viên phải mang đi thế chấp. Con út của cô nói dễ nghe là ra nước ngoài học y, nhưng thật ra là làm con tin. Đưa nó ra ngoài để đổi lấy một trăm vạn đồng đại dương quay vòng vốn, lúc này sóng gió mới qua đi.”
Đây là nguyên nhân khiến Bạch Tri Thu thiên vị Phó Vinh Khanh. Hai năm đó bà viết thư hỏi con trai ở bên ngoài có sống tốt không, Phó Vinh Khanh toàn khoe những điều tốt đẹp, giấu đi những khó khăn.
Nếu như mãi không trả được một trăm vạn đồng đại dương đó, không biết đến khi nào Phó Vinh Khanh mới có thể trở về Bình Dương.
“Vinh Khanh còn trẻ, đầu óc nó tốt hơn cha nó nhiều. Những năm gần đây nhà họ Phó có thể thuận lợi như thế này đều là công lao của nó.” Bạch Tri Thu nói một hồi lại không kìm được nước mắt: “Nó không nói, cô cũng biết nó ở ngoài chịu rất nhiều khổ cực. Cô luôn cảm thấy có lỗi với nó. Lẽ ra lúc trước nó chủ động sang nước ngoài, cô nên khuyên ngăn nó...”
Thương Vân Tú không mang theo giấy, thế là dùng tay giúp lau nước mắt.
Bạch Tri Thu nín khóc mỉm cười: "Con đừng sợ, cô là người như vậy đấy, nói chuyện một chút là lại rơi nước mắt, không khống chế được.” Bạch Tri Thu sụt sịt mũi, nói: "Tú Tú à, từ trước đến nay con trai cô chưa từng thích ai. Ngày đó cô hỏi, nó cũng thoải mái nói ra. Lúc ấy đúng là cô chưa chấp nhận được, nhưng sau này suy nghĩ kỹ một chút mới thấy, trước nay nó toàn sống vì chúng ta, vì sự sống còn của nhà họ Phó, hiếm khi nghĩ đến bản thân. Nó thích nam hay thích nữ thì có gì đáng để so đo nữa chứ.”
“Bà Phó...” Thương Vân Tú nhất thời hoảng hốt, nghe không hiểu bà có ý gì.
Bạch Tri Thu cúi đầu lấy ra chiếc hộp gỗ vuông màu nâu đỏ từ trong túi: "Chiếc vòng tay trên tay Lâm Uyển Quân là nó lấy từ chỗ bà nội của Vinh Khanh. Cô không tiện nói gì. Nhưng mối hôn sự này sẽ không thành được đâu, con đừng đau lòng.” Bà mở hộp ra, bên trong là mặt dây chuyền phỉ thúy trong suốt, được khắc hoa văn tinh xảo, xâu bằng một sợi dây chuyền vàng, trông rất đẹp đẽ.
Bà nói: "Nhà họ Bạch chỉ có một cô con gái là cô. Mặt dây phỉ thúy này là mẹ cô đã tặng cho cô. Giờ cô tặng nó cho con, con hãy nhận lấy đi.”
“Bà Phó, cái này...” Thương Vân Tú càng luống cuống, không dám nhận.
“Cầm đi, đừng để thằng nhóc kia nhìn thấy, nó lại đắc ý quên trời quên đất mất.”