47. Chương 47: Không Nhìn, Không Nhìn

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 47: Không Nhìn, Không Nhìn

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặt dây chuyền phỉ thúy hình tròn, vẫn còn vương chút hơi ấm từ tay của Bạch Tri Thu khi đặt trong lòng bàn tay y. Thương Vân Tú dùng đầu ngón tay cẩn thận lướt nhẹ trên bề mặt, cảm nhận được sự bóng loáng và tinh xảo, hệt như vẻ ngoài của chính nó. Y ngẩng đầu nhìn Bạch Tri Thu, ánh mắt có chút không chắc chắn. Đối phương chỉ mỉm cười, một nụ cười ấm áp tựa như người mẹ đang ngắm nhìn đứa con của mình.
Thương Vân Tú lại cảm thấy căng thẳng, y không quen với ánh mắt chăm chú như vậy. Thế nên, biểu cảm và hành động của y đều toát lên vẻ lạnh nhạt. Trái tim đập thình thịch khiến mặt y đỏ bừng, may mắn thay, cơn gió lớn đã kịp thời thổi bay chút nóng bức ấy, giúp y duy trì được vẻ ngoài bình tĩnh.
Không thể cứ mãi nói chuyện tình cảm, Bạch Tri Thu chuyển sang hỏi Thương Vân Tú gần đây đang dùng thuốc gì. Bà đã nghe Phó Vinh Khanh mô tả chi tiết tình hình của y. Nghe xong, Bạch Tri Thu biết đây không phải là bệnh phát ra nhất thời. Lúc nhỏ mắc bệnh nhưng không được quan tâm đúng mực, đến khi trưởng thành sẽ yếu ớt hơn người bình thường một chút.
"Cô biết một vị trung y lớn tuổi, ông ấy kê thuốc rất chuẩn xác. Con không mắc bệnh gì cụ thể, chỉ là do sức khỏe không tốt, uống thuốc Đông y điều chỉnh từ từ là tốt nhất." Bạch Tri Thu vốn là một bác sĩ. Bà vô thức nhìn khuôn mặt Thương Vân Tú, quan sát sắc mặt và màu môi để đưa ra chẩn đoán đại khái, rồi nói: "Bình thường cô rảnh rỗi, cô sẽ nhờ người nấu thuốc rồi đưa tới biệt thự Dương Lâm cho con, cô sẽ trông chừng con uống."
"Bà Phó, không cần phiền phức đến thế đâu ạ."
"Không phiền chút nào. Cha của Vinh Khanh sắp bị cô thuyết phục rồi, nhưng ông ấy vẫn cảm thấy áy náy với tiểu thư nhà họ Lâm. Tình hình hiện tại cũng rất khó xử, con đừng trách ông ấy. Cái tính mạnh miệng mềm lòng của Vinh Khanh y hệt ông ấy, đều không phải người xấu đâu."
"Cháu hiểu ạ." Thương Vân Tú cảm thấy rất ngại ngùng. Y cũng muốn làm gì đó để đáp lại bà, có qua có lại, hoặc là tặng món đồ gì đó để đền bù, nhưng rồi y lại nghĩ nhà họ Phó không thiếu tiền, có gì mà chưa từng thấy qua...
Bạch Tri Thu im lặng, dường như đã nhìn ra điều gì đó, bà bóng gió nhắc nhở: "Bình thường cô rảnh rỗi, chỉ có thể đánh mạt chược tâm sự với hội chị em hoặc ở trong nhà làm vườn. Con không biết đâu, những cây hoa cô trồng đẹp lắm đấy. Tú Tú, nếu con rảnh thì đến Tam Cảnh viên xem một chút nhé."
Đôi mắt Thương Vân Tú bỗng sáng lên, y chậm rãi gật đầu: "Rảnh rỗi cháu sẽ đến ạ."
"Được rồi, cô phải sang đó đây, lát nữa cha nó uống say cô lại không giữ được." Bạch Tri Thu rất hài lòng. Bà cầm túi xách rồi đứng dậy, thấy y cũng muốn đi theo nên dẫn y tới chỗ bên dưới đình nghỉ mát. Sau đó, bà vỗ vỗ tay y: "Tối về phải ngâm nước nóng. Nếu cảm thấy mệt quá không muốn động đậy thì ít nhất cũng phải ngâm chân, dưỡng sinh nhé."
Nhị gia dựa vào cây cột, tách trà trong tay hắn đã nguội ngắt. Mẹ hắn vừa rời đi, Tú Tú lại sờ sờ thứ gì đó trước ngực. Nhị gia đặt ấm trà lên lan can, ngón tay gõ gõ lên cột, còn huýt sáo một tiếng. Thương Vân Tú nghe thấy tiếng động, y quay lại nhìn người đang đứng cách đó ba bốn mét, rồi bước qua: "Về rồi à?"
"Chỗ này đang giấu thứ gì tốt thế?" Phó Vinh Khanh liếc mắt một cái rồi lại nhìn khuôn mặt Tú Tú.
"Không có." Thương Vân Tú sợ hắn giành mất nên quay lưng lại, đưa tay giữ chặt thứ đó.
"Không nhìn, không nhìn, đồ nhóc hẹp hòi." Phó Vinh Khanh lấy kẹo sữa trong túi ra, bóc một viên rồi đút vào miệng y. Giấy gói kẹo bị hắn vo tròn rồi nhét vào túi, áp sát bên tai y nói: "Tôi cũng muốn nếm thử một chút."
"Trong túi anh vẫn còn mà."
"Không, tôi muốn viên trong miệng em cơ."
"Thói quen gì vậy, lại thích nếm đồ trong miệng người khác." Thương Vân Tú ngậm kẹo chặt, không cho hắn thử, nghiêng mặt sang chỗ khác để tránh né.
Nhị gia đã nói muốn thử thì nhất định sẽ không bỏ qua. Hắn ôm lấy khuôn mặt y mà hôn, hôn chán chê rồi còn cướp luôn viên kẹo trong miệng Thương Vân Tú, nhai nát rồi nuốt vào bụng.
Thương Vân Tú nhíu mày, xin hắn bóc thêm một viên nữa. Nhị gia không chịu, thấy y đưa tay định thò vào túi quần mình thì vội vàng bắt lấy tay y: "Ăn cướp trắng trợn thế à?"
"Mấy viên kẹo bên trong là do em bỏ vào mà."
"Em để ở chỗ tôi thì là của tôi." Phó Vinh Khanh không thèm nói lý, bóc một viên ngay trước mặt y rồi bỏ vào miệng mình. Hắn cởi áo khoác ra phủ thêm cho y, kéo kín lại rồi nói: "Quả nhiên mục đích của Triệu Nguyên Tự không trong sáng, Tống Linh Duật đứng trên sân khấu hát hí khúc còn hắn ta thì ngồi hàng đầu trò chuyện với cô Tiền, cười nói vui vẻ hết sức."
"Em cũng không biết Triệu Nguyên Tự là người thuộc phe nào, là một mình một cõi hay tìm đội ngũ thương nhân nước ngoài để nương tựa. Hiện nay, muốn nổi bật, chỉ có đầu óc thôi là không đủ, cách nhanh nhất là làm việc cho người phương Tây." Thương Vân Tú vẫn muốn ăn kẹo, trong miệng có chút vị ngọt nhưng không đủ, y liếm môi nhìn Phó Vinh Khanh.
Phó Vinh Khanh nào chịu đựng nổi, hắn ôm y lên lan can cao ngang eo, môi chạm môi đút kẹo cho y. Hắn không muốn bắt nạt Tú Tú, chống hai tay lên lan can, nhìn y rồi hỏi: "Nếu như theo lời em nói, thật ra Triệu Nguyên Tự chỉ cần giải quyết được cô Tiền là không cần lo chuyện nhà họ Tiền nữa sao?"
Thương Vân Tú trầm ngâm gật đầu: "Đây cũng là một đường tắt."
"Vậy có khi nào Lâm Uyển Quân đã tìm chỗ dựa là Hồng Cẩm Văn không?" Phó Vinh Khanh mạnh dạn suy đoán: "Cô ta trông không giống sẽ thích tôi, nhưng nếu sự khác thường này của cô ta có mục đích riêng thì mọi chuyện có thể thông suốt rồi."
"Có mục đích riêng?" Thương Vân Tú không tiện phán đoán, dù là giải thích kiểu gì thì cũng khác một trời một vực so với ấn tượng của y về Lâm Uyển Quân trước đó.
Nhưng theo cách nói của hắn, Thương Vân Tú đột nhiên cũng có một suy đoán.
"Trước đó Nhị gia từng nói người phương Tây muốn lũng đoạn thương nghiệp. Nếu như mục tiêu của Triệu Nguyên Tự là nhà họ Tiền, Lâm Uyển Quân là nhà họ Phó, mà phía sau họ lại cùng một người thúc đẩy. Nếu như thật sự làm được, hai nhà đứng đầu đều nằm gọn trong tay, vậy thì có gì mà không làm được?"
"Đúng là như thế." Phó Vinh Khanh hoàn toàn đồng ý. Hắn cúi đầu ngửi chiếc áo khoác còn vương mùi khói thuốc mà mình đã khoác cho Tú Tú. Mùi này dính vào khi hắn dạo một vòng lúc nãy, sợ là không hết ngay được. Phó Vinh Khanh hỏi: "Mùi đó có khó chịu không, vừa nãy em nên nói với tôi chứ."
"Không khó ngửi, em chỉ ngửi được mùi kẹo." Thương Vân Tú mượn lực đỡ từ Phó Vinh Khanh rồi nhảy xuống khỏi lan can: "Nhị gia, chúng ta đi xem một chút đi, nghe thử Triệu Nguyên Tự và cô Tiền đang nói gì."
Phó Vinh Khanh nói trên sân khấu đang diễn vở kịch Dương Môn Nữ Tướng. Hai người đứng nhìn từ xa chứ không bước vào, cái bàn ở hàng trước trống không, Triệu Nguyên Tự và chủ tiệc đã biến mất. Phó Vinh Khanh trông thấy ông cụ Tiền và cha mình, hắn nhanh tay lẹ mắt dẫn Tú Tú rời đi: "Người không ở đây rồi."
"Ở đó." Thương Vân Tú bước tới trước hai bước, thấy sắp mất dấu vết thì bước xuống bậc thang theo sau. Từ bậc thang bên ngoài, họ đuổi theo lên tầng hai. Y dừng lại ở chỗ ngoặt không nhúc nhích, bên trên là hành lang. Nếu tiếp tục đi theo sẽ bị phát hiện. Thế là hai người nghe tiếng bước chân, phán đoán vị trí mà họ dừng lại.
Phó Vinh Khanh thong thả đi tới, véo má Tú Tú. Nghe thấy tiếng vọng trong hành lang, Triệu Nguyên Tự hỏi cô Tiền bình thường ngoài đọc sách còn thích làm gì nữa.
Giọng của cô Tiền khá nhỏ, nghe không rõ câu trả lời. Tiếp đó là tiếng đóng cửa. Thương Vân Tú rảo bước lên hành lang, tổng cộng cũng không có nhiều phòng, không có ánh sáng lọt ra từ khe cửa nào. Nếu như không cẩn thận lắng nghe từng phòng một thì thật sự không biết hai người kia ở đâu.
Lắng nghe kỹ hai cánh cửa, đột nhiên có tiếng thủy tinh va chạm nho nhỏ và trầm thấp vang lên trong không khí. Thương Vân Tú nhạy cảm nghe ra, y tìm tới một phòng ở bên trái, rón rén đi qua, hít một hơi rồi dán tai lên cánh cửa nghe ngóng.
Phó Vinh Khanh cảm thấy tư thế của y thật buồn cười, hắn đứng cách đó ba bốn mét và quan sát. Thấy y nghe mà nhíu mày, hắn bước tới nhỏ giọng hỏi. Thương Vân Tú không hiểu lắm nên tránh ra cho Phó Vinh Khanh tự mình nghe.
Phó Vinh Khanh nghe mấy giây nhưng rồi cũng nhíu mày, biểu cảm lộ vẻ phức tạp, chỉ đứng thẳng dậy không lên tiếng. Thương Vân Tú nhỏ giọng hỏi: "Có phải vì tiếng ồn nên không nghe rõ tiếng nói chuyện phải không?"
"Em không nghe thấy tiếng gì khác sao?"
Thương Vân Tú: "Tiếng bàn lắc lư ư?"
"Còn gì nữa?"
"Thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện đứt quãng."
"Chẳng lẽ em không nghe thấy tiếng rên rỉ sung sướng đó sao?" Phó Vinh Khanh cảm thấy không còn thú vị nữa, hắn dẫn Thương Vân Tú quay trở lại: "Người ta đang làm chuyện đó đó, cái này mà em cũng không hiểu thì là do thiếu kinh nghiệm chuyện đó rồi. Tôi cũng có một phần trách nhiệm đấy."
Thương Vân Tú: "..."
Hơi nhanh nhỉ? Mới quen đã củi khô lửa bốc, quá nhanh... Thương Vân Tú liếc nhìn hắn một cái: "Kinh nghiệm của Nhị gia là từ đâu ra vậy?"
"Kiến thức rộng rãi."
"Ngài Tống, hay là đi khám bác sĩ đi, xem thử chỗ bị ngã có sao không ạ?"
Có người vừa nói vừa đi lên. Phản ứng đầu tiên của hai người là tìm chỗ trốn, liếc nhìn lại không thấy có nơi nào ổn, thế là họ nấp vào chỗ ngoặt trên cầu thang tầng ba.
Tống Linh Duật mặc trang phục hóa trang bước ra, trán bị chảy máu. Anh ta vừa khoát tay vừa nói: "Không sao đâu, tôi sơ sẩy bước hụt thôi, chút vết thương ấy lau qua là ổn."
"Ngài Tống, máu vẫn còn đang chảy kìa. Ngài đừng cậy mạnh nữa, đến bệnh viện một chuyến đi." Quản gia sợ mình sắp xếp không chu toàn sau đó sẽ bị ông Tiền trách tội, tờ giấy trên tay cũng dính máu, cố gắng khuyên nhủ người kia.
"Ngài Tống?"
Lại thêm một người nữa đến.
Lần này Thương Vân Tú nhận ra, đó là ông cụ bán bánh rán hành ở ngõ Tứ Long.
"Ngài Tống, tôi đã sai người lái xe tới đây." Ông cụ Tiền rất lo lắng, mắng quản gia đang đứng yên: "Mau lên, mau dìu Ngài Tống."
"Tôi không sao."
"Không sao ư? Cái bục đó cao gần hai mét, ngã xuống từ đó không phải chuyện đùa đâu." Ông cụ Tiền chê quản gia tay chân vụng về, tự mình đỡ lấy anh ta.
"Ông Tiền, tôi thật sự không sao mà." Tống Linh Duật đưa tay che trán, lau máu xuống xem thử. Anh ta bất ngờ nhìn thấy bàn tay toàn chất lỏng đỏ tươi, sửng sốt vài giây rồi nói: "Thôi vậy, đến bệnh viện thì hơn."
Dòng máu kia như chảy mãi không hết, rơi tí tách trên sàn nhà. Thương Vân Tú bị cảnh này hù dọa, quay đầu nhìn Phó Vinh Khanh. Người ở hành lang vừa rời đi là họ vội vàng đi xuống lầu. Không may thay, cánh cửa mà họ vừa nghe lén lại mở ra, Triệu Nguyên Tự quần áo xốc xếch bước ra. Mấy người đối diện nhau, không ai lên tiếng.