48. Chương 48: Một nỗi chua xót chợt dâng lên

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 48: Một nỗi chua xót chợt dâng lên

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù đầu óc Tống Linh Duật choáng váng, nhưng nét mặt anh ta vẫn không hề thay đổi, vẫn giữ thái độ lịch sự trò chuyện với ông cụ Tiền. Nước đọng trên mặt đất không biết sâu cạn, mỗi bước chân anh ta đi đều nhẹ nhàng như giẫm trên bông.
"Để hôm khác tôi sẽ tự đến xin lỗi ngài và cô Tiền, tiệc sinh nhật đang êm đẹp lại ầm ĩ thành thế này." Tống Linh Duật cảm thấy thứ đội trên đầu quá nặng, vừa đi vừa muốn tháo bớt.
"Ngài Tống nói gì vậy, chỉ cần cậu không sao thì đó đã là may mắn lớn nhất rồi." Thấy anh ta đi đứng vững vàng, ông cụ Tiền thu tay lại, lấy khăn tay đưa cho anh ta lau máu.
Tống Linh Duật cầm lấy áp lên trán, nói: "May mà có người thay thế, không gây ra chuyện gì sai sót."
Đang trò chuyện, Tống Linh Duật đột nhiên lảo đảo, đầu óc choáng váng, vài chiếc kẹp tóc đang nắm trong tay rơi xuống, cả người cũng mềm nhũn ra.
Nhóm Phó Vinh Khanh vội vàng đuổi theo, hành động rất nhanh, nhưng không ngờ hai tay họ vồ hụt vào khoảng không, Triệu Nguyên Tự đã lao ra trước hắn.
Hắn ta một tay đỡ cánh tay, một tay ôm eo đỡ người đứng vững, sốt ruột quát lên: "Tống Linh Duật, anh làm sao đấy!"
Ai cũng biết Triệu Nguyên Tự là học trò của Tống Linh Duật nhưng có học trò nào lại nói chuyện với thầy mình như vậy. Thương Vân Tú cũng thấy lạ, vô thức nhìn xem ngài Tống có phản ứng gì không.
Tống Linh Duật như không nghe thấy, thậm chí không hề nhìn Triệu Nguyên Tự, anh ta đưa tay đẩy hắn ta ra, không cho đỡ mình. Tống Linh Duật quay đầu đúng lúc trông thấy Phó Vinh Khanh và Thương Vân Tú. Vì không quá thân quen với họ, anh ta do dự một lát rồi nhờ Phó Vinh Khanh đưa mình đến bệnh viện.
"Để tôi." Triệu Nguyên Tự coi như không nghe thấy, ôm ngang người Tống Linh Duật lên, không nói thêm lời nào mà chỉ bước thẳng.
"Ngài Tống?"
Ông cụ Tiền không yên tâm khi để anh ta đi như thế, ông quay đầu nhìn thấy Thương Vân Tú cũng đang ở đó, sốt ruột muốn giải thích rõ ràng thân phận của mình nhưng lúc này lại không tiện. Hai người nhìn nhau gật đầu, ngầm hiểu ý.
"Để tôi tự đi, thế này lỡ để người ta nhìn thấy thì biết giải thích ra sao." Tống Linh Duật không muốn làm ầm ĩ khó coi, động tác giãy giụa không lớn, nhưng hơi thở rối loạn, ngạt thở đến phát hoảng. Vết thương trên trán anh ta nhói đau sau khi đã dần tỉnh táo lại.
"Không giải thích được thì thôi, anh sợ cái gì? Vẫn cảm thấy tôi làm anh mất mặt sao?" Triệu Nguyên Tự cúi đầu nhìn anh ta, máu trên trán Tống Linh Duật chảy tràn xuống mặt, hòa lẫn với lớp trang điểm lộng lẫy trên má, nhìn mà thấy sợ: "Anh có bản lĩnh thật đấy, sân khấu lớn như vậy mà anh cũng có thể ngã xuống."
Tống Linh Duật nhắm mắt lại: "Không liên quan gì tới cậu." Anh ta giãy giụa muốn xuống tự đi, dọc đường đi toàn là người, anh ta luôn cảm thấy có vô số ánh mắt đang nhòm ngó chế giễu mình.
Đặc biệt là người sau lưng, Tống Linh Duật kiêu ngạo nửa đời người là cứ mất mặt trước người này mãi.
"Tôi lái xe tới." Phó Vinh Khanh nói: "Đến bệnh viện của tôi gần đây đi, cần phải cầm máu trước đã." Hắn nói rồi lườm Triệu Nguyên Tự một cái: "Cậu cũng đi à?"
"Tôi muốn đi theo anh ta đấy, sao lại không thể đi?"
Tống Linh Duật lại xa cách nói: "Không cần cậu theo, nếu đã đến Tứ Lâm Công quán thì cứ làm chuyện cậu muốn làm đi. Triệu Nguyên Tự, hôm nay là lần cuối cùng, sau này tôi và cậu không còn liên quan gì nữa... Chúc cậu mọi chuyện suôn sẻ."
Anh ta đi đến cửa, Đường Dật giật mình vội mở cửa dìu anh ta lên xe.
Thương Vân Tú quay người liếc nhìn Triệu Nguyên Tự, sao y có cảm giác mối quan hệ giữa hắn ta với ngài Tống khá vi diệu.
Trừ điểm vi diệu ấy ra, y xem như đã rõ mục đích của Triệu Nguyên Tự khi đến Tứ Lâm Công quán: hắn ta muốn làm cháu rể của ông cụ Tiền.
"Anh đưa ngài Tống đi đi, em về Tường Nhạc Hối." Thương Vân Tú cởi áo vest đang khoác trên người đưa cho Phó Vinh Khanh, định ra ven đường xem có xe kéo nào không. Tường Nhạc Hối cách đây không xa, bây giờ không có xe thì cũng đi bộ qua được.
"Khoan đã." Một nỗi chua xót chợt dâng lên trong lòng Phó Vinh Khanh. Hắn nói hết lời dỗ dành y ngồi ở ghế phó lái. Đường Dật ở lại Tứ Lâm Công quán chăm sóc cha mẹ hắn, còn hắn tự lái xe đưa y đến bệnh viện xử lý vết thương trước.
Hai người đứng ở hành lang im ắng. Cuối cùng, Phó Vinh Khanh không nhịn được nữa, hắn ôm y vào lòng nhận lỗi: "Tôi sai rồi."
Thương Vân Tú dựa vào cửa sổ, đưa tay ôm lấy hắn: "Sao Nhị gia lại nói thế?"
"Nếu đầu Tống Linh Duật chảy nhiều máu hơn nữa thì sẽ ra chuyện lớn. Tôi không để ý đến em, em có trách tôi không?"
"Em biết, và cũng không trách anh." Thương Vân Tú bình tĩnh nhìn hắn mấy giây, thở dài nói thật: "Cũng có một chút, nhưng không đến mức giận anh. Anh và ngài Tống quen biết nhiều năm như vậy, thân thiết như người nhà, việc anh quan tâm, sốt ruột là điều bình thường."
"Để tôi ôm em một lát." Phó Vinh Khanh ôm lấy y: "Em trả lại áo khoác, còn muốn tự về Tường Nhạc Hối, tôi cứ nghĩ em giận nên không cần tôi nữa chứ."
"Không phải." Thương Vân Tú hơi buồn cười, nhìn hắn có vẻ nghiêm túc nên giọng y cũng dịu dàng hơn: "Hôm nay em vốn muốn về đó một chuyến, không phải vì giận anh."
"Tôi không tin." Phó Vinh Khanh buông lỏng tay, ôm lấy mặt Tú Tú, âu yếm xoa xoa đôi môi y: "Hôm nay ở Lê viên em đã khác lạ rồi, bây giờ làm sao tôi có thể yên tâm được? Nếu tôi để em đi thì biết tìm em ở đâu bây giờ?"
"Vinh Khanh..."
"Em muốn hành hạ tôi đến chết." Phó Vinh Khanh muốn hôn y, nhưng vừa lại gần thì Thương Vân Tú đã nghiêng mặt sang chỗ khác, từ chối nụ hôn này.
Phó Vinh Khanh bắt đầu lo lắng: "Tú Tú, em..."
"Không phải, không phải không muốn hôn anh." Khuôn mặt xinh đẹp của Thương Vân Tú đỏ ửng lên, đột nhiên cảm thấy khó giải thích rõ ràng. Y giơ tay vòng qua cổ hắn: "Cổ họng của em đau, bệnh nặng lắm, anh mà hôn em thì sẽ bị lây bệnh đấy."
Phó Vinh Khanh mặc kệ, hắn cúi xuống dán môi mình lên môi y, tỉ mỉ hôn từng tấc một. Một hồi lâu sau, cả hai đều thở hổn hển. Tú Tú lùi ra để lấy hơi, gục đầu lên vai hắn: "Đúng là cố tình gây sự."
"Còn không cho phép tôi uất ức?"
"Cho chứ."
"Tôi đưa em về Tường Nhạc Hối." Phó Vinh Khanh nói: "Tôi muốn về biệt thự Dương Lâm, tôi nhìn em uống thuốc, cũng muốn ôm em ngủ."
"Ừm." Thương Vân Tú buông người ra, sửa sang lại quần áo: "Cứ để em đi một mình, ngài Tống ra ngoài mà không thấy ai thì trong lòng sẽ không thoải mái."
Thương Vân Tú khó khăn lắm mới đi xuống được, y gặp Triệu Nguyên Tự ở ngoài cửa. Hắn ta ngồi ở đại sảnh tầng một, vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt nhăn nhúm, trên đó còn dính máu của Tống Linh Duật.
Hai bên nhìn thấy nhau, Thương Vân Tú không tiện tránh né, y chủ động đến chào hắn ta: "Ở tầng ba, anh không yên tâm thì có thể lên xem."
Triệu Nguyên Tự không nhận ra Thương Vân Tú, nhưng đã từng nghe nói về người này, cũng coi như có quen biết. Hắn ta hơi bất ngờ, cảm ơn rồi đi lên lầu ngay.
Tường Nhạc Hối xem như đã hoàn toàn giao cho Hồng Tề Bách quản lý. Không biết vì sao người này lại đột nhiên có lòng cầu tiến, ngày ngày ở trong khách sạn, ngoài mặt có vẻ rất chăm chỉ.
Vừa đến cửa Tường Nhạc Hối, Phúc Tường đã đi từ trên lầu xuống: "Hồng Cẩm Văn đến rồi, đang nói chuyện với Hồng Tề Bách trong văn phòng, ngài đến rất đúng lúc."
Thương Vân Tú hơi bất ngờ: "Sao ông ta lại rảnh rỗi đến đây?"
"Không biết, ông ta đến trước ngài mấy phút. Đến nơi, ông ta cũng không hỏi ngài đâu mà đi thẳng lên văn phòng."
Thương Vân Tú dừng bước: "Thôi vậy, cứ chờ ông ta gọi rồi đi." Y chuyển bước chân, vừa suy nghĩ vừa đi tới hậu trường.
Át chủ bài Lâm Uyển Quân vừa rời đi, khách sạn lại nâng đỡ một người mới lên, gương mặt xinh đẹp, tuổi còn nhỏ lại rất chăm chỉ. Thương Vân Tú đi vào thấy cô bé ấy đang trang điểm.
Y cầm chiếc áo khoác trên bàn phủ thêm cho cô, ngồi xuống nói: "Tôi nghe nói có khách mời cô uống rượu sao?"
Cô gái nhỏ giọng đáp, tránh không nhìn Thương Vân Tú, trả lời: "Có mấy người, không uống không được ạ."
"Nơi này có quy định không được uống rượu khách mời, cô đừng sợ đắc tội người ta. Đây là quy định của Tường Nhạc Hối, khách nào không tuân thủ quy định thì nơi này sẽ không chào đón." Thương Vân Tú thuận tay đưa son môi cho cô, còn nói: "Rượu kia không thể uống bừa, làm sao cô biết bên trong có sạch sẽ hay không. Mấy tên tay sai kia nhận tiền không nhận người, được cho nhiều tiền là nhắm một mắt mở một mắt, sẽ chẳng quan tâm đến sống chết của cô đâu."
"Tôi đã nhớ kỹ rồi." Cô gái được thương mà sợ thoa son môi, gương mặt non nớt trở nên già dặn hơn. Cô đỏ mặt định nói gì đó thì Hồng Tề Bách đẩy cửa đi vào.
"Mày đến Tứ Lâm Công quán?"
Trong lòng Thương Vân Tú giật thót, thầm nghĩ sao gã lại biết nhanh như vậy... Nhưng y vẫn gật đầu thừa nhận.
"Vậy thì không oan cho mày rồi. Đi thôi, cha tao gọi mày." Giọng điệu của Hồng Tề Bách không tốt lắm, gã liếc nhìn cô ca sĩ kia. Vẻ ngoài cô ta không đẹp bằng một nửa Thương Vân Tú, gã mất hứng thú quay người bỏ đi.
Cửa văn phòng trên tầng hai nửa mở, Thương Vân Tú gõ hai tiếng rồi đẩy cửa đi vào. Cả phòng toàn mùi thuốc lá sợi khiến y nghẹt thở, phải hít vào từng chút một để mũi quen với mùi hương này.
"Ông chủ Hồng."
"Con và Phó Vinh Khanh thế nào rồi?" Hồng Cẩm Văn tiện tay lật sách trên bàn, nhìn thoáng qua vài trang, ông ta ngước lên nhìn Thương Vân Tú: "Con và hắn, có tình cảm với nhau ư?"
"Lời này của ông chủ Hồng... có ý gì vậy?"
"Ta đã biết chuyện ở Tứ Lâm Công quán rồi." Giọng Hồng Cẩm Văn lạnh nhạt, mang theo chút cảnh cáo: "Nếu để ta biết con và hắn đùa giỡn mà thành thật, ta sẽ rất đau lòng đấy."
"Ông chủ Hồng nghi ngờ tôi sao?"
"Vì sao lại nghi ngờ, chắc trong lòng con cũng rõ rồi."
Thương Vân Tú lắc đầu: "Tôi không rõ."
"Nói như vậy, con muốn ta tin con bằng cách nào đây?"
"Hẳn phải hỏi ông chủ Hồng chứ, làm sao ông mới bằng lòng tin tưởng tôi đây?" Thương Vân Tú lộ vẻ khó xử: "Ban đầu ông bảo tôi dựa vào Phó Vinh Khanh, tôi mới nhẫn nhịn ở lại bên cạnh hắn ta. Nhà họ Phó và tôi có thù, điểm này tôi còn rõ hơn ông. Chỉ cần có thể khiến nhà họ Phó sụp đổ, cho dù có hiến thân cho người ta tôi cũng bằng lòng. Tôi làm đến mức này, mà ông chủ Hồng còn nghi ngờ..." Thương Vân Tú giống như bị oan thật vậy, y cụp mắt nhìn ông ta, ấm ức không muốn cãi lại nữa.
"Thân là đàn ông lại phải cố gắng hết sức dỗ dành một người đàn ông khác, ta biết trong lòng con khó chịu." Hồng Cẩm Văn phả ra một làn khói, thay đổi vẻ nghiêm khắc vừa rồi. Ông ta thả cái tẩu xuống, dùng giọng điệu ôn hòa hỏi: "Vân Tú, khoảng thời gian này, thái độ của hắn với con thế nào?"
"Những việc nhỏ đều nghe lời tôi. Ông chủ Hồng, ngài cần tôi làm gì..." Cổ họng của Thương Vân Tú ngứa ngáy, nói đến một nửa thì chỉ lo ho khan.
Hồng Cẩm Văn tự rót nước ấm cho y, chậm rãi nói: "Phó Vinh Khanh đã từ chối cho thuê thuyền hàng mấy lần rồi, ta đoán hắn không muốn mối làm ăn này với ta. Con có thể giúp ta được không?"
"Ông muốn nói hắn đã ký hợp đồng cho thuê với người khác rồi sao?" Thương Vân Tú nhíu mày, lắc đầu: "Khoảng thời gian này, Phó Nhị gia không quan tâm đến việc làm ăn trong nhà, hầu hết thời gian tôi đều ở cùng hắn, hắn đi đâu tôi cũng đều biết chút ít."
Hồng Cẩm Văn gật đầu: "Đúng, đúng là hắn không quản, đây cũng là điểm khó khăn khi con giúp ta lần này."
"Ông cứ việc nói đi."
"Phó Hãn Lâm cầm hợp đồng nhưng không ký. Con hãy nghĩ cách đến Tam Cảnh viên một chuyến, lấy hợp đồng đó ra. Ta sẽ đưa cho con một bản khác, con chỉ cần bỏ vào đó. Những việc khác con không cần phải lo."
Hồng Cẩm Văn nói: "Về phần hợp đồng đặt ở đâu, con thông minh như vậy, nhất định sẽ có cách mà thôi."
Tác giả có lời muốn nói:
Đoạn kịch ngắn
Sau khi Phó Vinh Khanh biết được cuộc nói chuyện giữ Tú Tú và Hồng Cẩm Văn: Hay lắm, ở với tôi chỉ khiến em ấm ức thôi!
Thương Vân Tú đưa tay làm động tác: Một chút xíu!
Phó Vinh Khanh: Aaaaaaaaaaa!