50. Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tầng ba Tường Nhạc Hối.
Trong phòng chỉ bật một bóng đèn, ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt gầy gò, thanh tú của Thương Vân Tú. Trán y đổ mồ hôi đầm đìa, từng giọt không ngừng chảy xuống thấm ướt tấm nệm.
Tiếng mở cửa vang lên, là Phúc Tường mang nước vào.
"Mấy giờ rồi?"
Thương Vân Tú phải rất khó khăn mới thốt ra được câu đó, hơi thở qua mũi trở nên dồn dập, đôi môi mím chặt, hàm răng trắng bệch lộ ra, y đang cố gắng chịu đựng cơn đau rát bỏng ở lưng.
"Gần mười một giờ." Phúc Tường không dám nhìn lưng của Thương Vân Tú, da thịt và quần áo dính vào nhau, bị roi chín khúc quất đến mức máu thịt lẫn lộn.
Cậu ta mang theo một chiếc khăn vải trắng tinh để lau máu nhưng không dám tùy tiện chạm vào. Cậu ta vươn tay ra mấy lần rồi rụt về, khuyên nhủ: "Ông chủ Thương, hay chúng ta đi bệnh viện đi. Với vết thương thế này, sao ngài có thể bỏ mặc..."
"Đây là thứ Hồng Cẩm Văn muốn thấy..." Ánh sáng trong mắt Thương Vân Tú vụt tắt, bình thản nói: "Ông ta muốn xem tôi xử lý thế nào, cách khiến ông ta hài lòng nhất có lẽ là sự cam chịu của tôi. Ông ta hy vọng sẽ nhìn thấy sự cố chấp của tôi, bởi vì loại người ngu ngốc này là dễ kiểm soát nhất."
"Rõ ràng ngài có cách giết Hồng Cẩm Văn, sao ngài vẫn chịu khổ sở đi theo ông ta... Lẽ ra ông ta phải chết từ lâu rồi!"
Phúc Tường siết chặt khăn trong tay, lòng căm hận không nguôi. Cậu ta không tận mắt chứng kiến trận đòn roi đó, chỉ nghe tiếng roi quất xuống mà không hề nghe Thương Vân Tú rên la một tiếng nào. Cậu ta cứ ngỡ vết thương không quá nghiêm trọng, ai ngờ lúc đi vào đỡ người suýt nữa thì bị dọa chết, khắp phòng đều là máu. Đây đâu phải là gia pháp, rõ ràng là muốn lấy mạng người!
Thương Vân Tú lắc đầu: "Ông ta chết thì sao có thể bắt được mấy thương nhân nước ngoài kia?"
Phúc Tường không lên tiếng, Thương Vân Tú cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, an ủi nói: "Yên tâm, tôi không sao..."
Ánh mắt của y mơ màng, ý thức dần mơ hồ, Phúc Tường không đành lòng, đặt khăn xuống rồi đi ra ngoài: "Tôi đi gọi điện thoại cho Nhị gia."
"Khoan đã..." Thương Vân Tú nằm sấp bất động, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, như thể có thể tắt thở bất cứ lúc nào: "Tôi không muốn hắn biết, cậu đừng nói."
"Ông chủ Thương..." Phúc Tường nhíu mày không đồng ý.
Thương Vân Tú gượng chống người dậy: "Cậu không nghe lời tôi nữa sao?" Y nói quá vội, ho khan không dứt, hai gò má ửng hồng, mồ hôi trượt dài xuống mũi. Phúc Tường chạy đến đỡ, Thương Vân Tú rụt tay lại: "Không muốn nghe thì thôi, cậu về đại viện đi, làm những gì cậu muốn làm..."
***
Tam Cảnh viên.
"Cậu hai, ông chủ Thương sai người mang một tờ giấy đến."
Người hầu đứng trước cửa thư phòng, Phó Vinh Khanh nghĩ thầm Tú Tú đã xong việc, nên đi đón y về biệt thự Dương Lâm. Hắn không ngẩng đầu, chỉ gật đầu ra hiệu cho người đó đi vào, nghe thấy tiếng bước chân lại gần, Phó Vinh Khanh đưa tay nhận tờ giấy, đặt bút máy xuống, mở ra xem.
[Em ra ngoài bàn chuyện làm ăn với Hồng Cẩm Văn, ba ngày, Nhị gia đừng nhớ mong.]
Phó Vinh Khanh khá bất ngờ, nhìn người hầu kia và hỏi: "Đưa tới khi nào?"
"Vừa nãy ạ."
Chữ viết đúng là của Tú Tú, trước đó Hồng Cẩm Văn thường dẫn y ra ngoài bàn chuyện làm ăn để mọi chuyện dễ thành công, chuyện này cũng không kỳ lạ. Chỉ là lần này y không nói trước với hắn mà lại đi đột ngột như vậy.
Phó Vinh Khanh cất tờ giấy cẩn thận, cho tài liệu trên bàn vào ngăn kéo, định sẽ đến Tường Nhạc Hối một chuyến, ít nhất cũng là để tiễn Tú Tú. Lúc đến không thấy người đâu, chỉ có Phúc Tường đứng ở cửa nói chuyện với quản lý, không nhìn rõ nét mặt của cậu ta.
Phó Vinh Khanh thò đầu ra khỏi ghế lái, vẫy tay với cậu ta: "Ông chủ của cậu đâu?"
"Ông chủ Thương rời khỏi thành rồi." Phúc Tường chạy chậm đến gần, cúi đầu hỏi: "Cậu Phó chưa nhận được giấy của ông chủ Thương sao?"
"Nhận được rồi." Phó Vinh Khanh hỏi: "Khi nào xuất phát, đi bằng thuyền hay sao, địa điểm ở đâu?"
"Đi từ nửa tiếng trước rồi, ông chủ Hồng đột nhiên bảo đi như vậy, ông chủ Thương cũng không kịp nói với ngài." Phúc Tường dừng lại một chút: "Đi thuyền đến Biện thành ạ."
Phó Vinh Khanh không nói gì, lái xe quay về Tam Cảnh viên. Ngủ một giấc dậy, hắn thực sự không có việc gì làm, hắn sai người gọi hai tên trai bao từ nhà sau lên phòng, cho ít tiền rồi bảo họ rời đi.
Vào thời điểm mấu chốt này, ở lại cũng không có ý nghĩa.
Một thiếu niên khác vui vẻ đồng ý, Nam Ngọc lại không muốn, cậu ta quỳ xuống dập đầu van xin: "Gia, ngài đừng đuổi tôi ra ngoài, tôi không biết bản thân có thể đi đâu..."
"Không biết đi đâu? Có nhiều chỗ lắm, cho dù cậu không muốn về lầu Danh, tôi cũng cho cậu đủ tiền để mua một căn nhà nhỏ, cậu chỉ cần buôn bán lặt vặt, chẳng phải có thể sống tốt rồi sao?"
Phó Vinh Khanh hoàn toàn không có tình cảm gì với bọn họ, lúc trước chỉ tạo chút ảo giác cho họ để chọc tức Tú Tú, không ngờ người này lại ghi nhớ lâu đến vậy.
Việc này đáng lẽ phải xử lý sớm nhưng gần đây hắn không về Tam Cảnh viên mà chậm trễ.
"Gia, ngài muốn tôi làm gì cũng được..." Nam Ngọc khóc đến mắt đỏ hoe, cẩn thận nói: "Là vì vợ chưa cưới của ngài sao? Tôi sẽ ngoan ngoãn, sẽ không làm cô ấy tức giận, gia..."
Đúng rồi! Còn một cô vợ chưa cưới nữa...
Đó mới là người khó giải quyết nhất. Phó Vinh Khanh khoát tay bảo bọn họ ra ngoài, đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương. Lần này không chỉ đau đầu khi nghe đến ba chữ Lâm Uyển Quân, mà nghe đến 'vợ chưa cưới' còn đau đầu hơn nữa...
Buổi trưa khi hai vợ chồng Phó Hãn Lâm từ phủ Đốc quân về, trông thấy hai thiếu niên cầm hành lý lên xe ở ngoài cổng. Bạch Tri Thu tò mò nhìn chằm chằm, dùng vai huých vai Phó Hãn Lâm, ra hiệu cho ông nhìn: "Khanh Nhi nào có lăng nhăng như ông nói đâu, ông xem, chẳng phải đã tiễn đi hết rồi sao?"
"Bà cứ bao che cho nó đi." Phó Hãn Lâm liếc mắt một cái: "Nên đưa đi từ lâu rồi, cứ giữ mãi ở đây, chắc là con bé Uyển Quân rất uất ức." "Phó Hãn Lâm!" Bạch Tri Thu nhíu mày lại, giật túi xách từ tay ông, giọng điệu không mấy hay ho: "Tôi đã nói với ông bao nhiêu lần rồi, con bé Uyển Quân kia tâm tư rất sâu sắc, tôi nhìn người rất chuẩn! Sao chuyện gì ông cũng lôi nó vào để nói vậy? Uất ức? Nó đã chủ động vào đây ở rồi thì còn uất ức cái gì? Tại sao không thấy ông nói Thương Vân Tú uất ức?" Tâm trạng vốn đang tốt của bà hoàn toàn bị phá hỏng, thở hổn hển mắng mỏ: "Đàn ông các ông đều là đồ không có đầu óc!"
"Sao bà cứ như thuốc nổ vậy, thế nào, Lâm Uyển Quân là ngòi nổ à? Cứ nhắc đến là bà nổ ngay!" Trong vườn có rất nhiều người làm, Phó Hãn Lâm rất hoảng hốt, ông nhanh chóng bịt miệng Bạch Tri Thu lại, đè thấp giọng nhắc nhở: "Bà nhỏ giọng một chút, trong nhà có nhiều người như vậy, họ nghe được thì bà có thấy xấu hổ không!"
"Tôi xấu hổ cái gì?" Bạch Tri Thu đẩy tay ông ra, bước đi càng lúc càng nhanh, gót giày giẫm trên đất vang lên tiếng cộp cộp không dứt: "Phó Hãn Lâm, ông có thể nghe theo tôi một chút không? Đã đến nước này rồi, ông nhất định cứ phải kẹp Lâm Uyển Quân vào giữa để nói, khiến tôi trông giống như người xấu vậy!" "Tôi..."
Bạch Tri Thu không muốn nghe ông nói nữa, ngắt lời ông: "Nếu ông thật sự cảm thấy áy náy với nhà họ Lâm, chúng ta có thể chăm sóc Lâm Uyển Quân, hoặc ông muốn nhận nó làm con gái nuôi tôi cũng đồng ý, không có nửa lời ý kiến. Có nhiều con đường cho ông lựa chọn như vậy, vì sao ông cứ phải ép Khanh Nhi cưới nó?" Bà đột nhiên dừng bước, ném chiếc túi trong tay vào người ông: "Ông có thể đừng phong kiến như vậy nữa được không!"
Phó Hãn Lâm: "Phong kiến, tôi không phải..."
"Đúng vậy, tôi biết đó là hôn ước từ bé mà thế hệ trước đã định đoạt, thứ bọn họ thuận miệng nhắc đến thôi, mọi người đều đã quên, chỉ có ông là thành thật ghi nhớ kỹ thôi!" Bạch Tri Thu nói: "Lúc đầu khi tôi đến tìm Lâm Uyển Quân nói chuyện hôn sự, phản ứng của nó là hoàn toàn không biết chuyện này. Nói cách khác, năm đó nhà họ Lâm không hề nhắc với nó, cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều không để trong lòng!"
Phó Hãn Lâm: "Vậy..."
"Được thôi, giờ nói đến Lâm Uyển Quân đi. Mấy ngày nay, ông xem nó có điểm nào là thích Vinh Khanh của chúng ta đâu? Nếu không ở một mình thì cũng trò chuyện với Vinh Thành." Bạch Tri Thu chất vấn: "Nó không hề quan tâm Vinh Khanh thích ai hay ở bên cạnh ai. Nếu một cô gái chấp nhận lấy người mà mình không yêu, đây chính là một vấn đề lớn đấy!"
Phó Hãn Lâm: "Vấn đề..."
"Còn vấn đề gì nữa, ông nói đi!"
Phó Hãn Lâm: "Không phải, tôi không có ý kiến gì cả, tôi muốn nói Lâm Uyển Quân..."
Bạch Tri Thu gật đầu: "Được, giờ tôi thu dọn hành lý về nhà họ Bạch, nhà họ Phó các ông muốn giữ ai thì cứ giữ!" Nói xong bà xoay người bỏ đi.
"Vợ, vợ ơi?" Phó Hãn Lâm vội vàng đuổi theo, vừa đuổi theo vừa khuyên nhủ hết lời: "Bà nghe tôi nói một lần được không? Này? Bà đừng có suốt ngày chặn họng tôi chứ, tôi còn chưa nói xong câu nào, bà đã giận cái gì?"
Phó Vinh Khanh đứng bên cửa sổ hút thuốc, gạt tàn thuốc. Tự hỏi tại sao hai người này mới về đến nhà đã làm ầm ĩ lên, hắn quay người xuống lầu chờ hai người vào nhà. Bạch Tri Thu vốn muốn trở về phòng thu dọn quần áo, thấy con trai út thì tiện miệng hỏi con cả đâu rồi.
Phó Vinh Khanh: "Sáng sớm anh ấy đã đi chọn cây giống hoa với cô Lâm rồi."
"Mẹ biết ngay mà!"
Bạch Tri Thu thở phì phò tiếp tục đi lên lầu, Phó Hãn Lâm theo sát phía sau, bị Phó Vinh Khanh chặn lại: "Cha, con có việc cần nói với cha."
"Đợi lát nữa rồi nói."
"Bây giờ ba đi, mẹ còn đang nổi nóng, ba dỗ kiểu gì được? Thà ở đây chặn đường còn hơn."
Nghe vậy, Phó Hãn Lâm cảm thấy có lý, ông dừng bước không theo nữa: "Con muốn nói gì?"
Hai cha con đi vào thư phòng, Phó Vinh Khanh lấy hợp đồng đã in sẵn trong ngăn kéo ra đưa cho ông: "Khi nào cha ký hợp đồng với nhà máy giấy?"
"Suýt nữa thì quên mất." Phó Hãn Lâm vỗ trán, mệt mỏi rót nước uống: "Sáu giờ rưỡi chiều, còn sớm."
"Cha xem lại hợp đồng đi, con sửa số lượng thuyền rồi." Phó Vinh Khanh chỉ muốn nói chuyện này một chút, chỉ vào chỗ đã sửa cho ông: "Nếu đối phương còn đồng ý thì ký ngay, phương án này dù thế nào thì nhà họ Phó cũng không thiệt."
"Ừ." Phó Hãn Lâm đã nghỉ ngơi đủ rồi, ông suy nghĩ một lát rồi đột nhiên hỏi con trai: "Mẹ con vì chuyện của Uyển Quân mà lại làm ầm ĩ với cha. Lúc này lại đòi về nhà mẹ đẻ, chuyện này con xem cha phải làm thế nào cho êm đây?"
Phó Vinh Khanh lắc đầu: "Con không dạy cho cha đâu."
"Sao lại không?" Tim Phó Hãn Lâm giật thót, lần này nghiêm trọng đến thế sao?
Phó Vinh Khanh: "Con đứng về phía mẹ, vợ chưa cưới gì đó, con không biết."
"Thằng nhóc thối!"
Phó Vinh Khanh chạy đi chạy lại, đợi Đường Dật tám chín phút, sốt ruột hỏi: "Sao rồi, tối hôm qua có thuyền đi từ Bình Dương đến Biện thành không?"
"Có thì có nhưng thời gian không khớp, hơn nữa trên danh sách chỉ có tên Hồng Cẩm Văn, không có ông chủ Thương."
Tác giả có lời muốn nói:
Phó Vinh Khanh phụng phịu: Vợ bắt đầu lừa tôi... Là hết thương tôi rồi sao?
Thương Vân Tú: ...