65. Chương 65: Ở cùng em một đêm

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 65: Ở cùng em một đêm

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhị gia đã đắn đo rất lâu về việc có nên đi gặp Thương Vân Tú hay không. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn vẫn cảm thấy mình sẽ không thể kiềm chế được sự mềm lòng, nên tốt nhất là không gặp y trong thời gian này.
Hắn và Colin đã hẹn đàm phán sau ba ngày nữa. Điều kiện tiên quyết cho cuộc đàm phán này là Phó Hãn Lâm phải trở về, nếu không mọi chuyện sau đó sẽ trở nên bị động.
Phó Vinh Khanh suy tính, 'Theo kế hoạch, hôm nay Phó Hãn Lâm có thể lên thuyền rồi.' Không cần đến ba ngày, chỉ hai ngày nữa là sẽ tới Bình Dương. Khi đó, Colin sẽ không còn con bài tẩy nào trong tay hắn, và sẽ không thể cứng rắn được trong lúc đàm phán.
Mặc dù đã gọi điện, Phó Nhị gia vẫn không yên tâm. Hắn không thể tự mình đi được, nên đã cử Đường Dật đi thay một chuyến, tốt nhất là có thể tự mình đón Phó Hãn Lâm.
Đường Dật đang chuẩn bị ra ngoài thì chợt nhớ tới lời Thương Vân Tú nói, không truyền lời lại thì thấy áy náy: 'Gia, ông chủ Thương nói muốn gặp ngài, hoặc là gặp Phúc Tường một lần cũng được. Gia, có cần gọi Phúc Tường đến một lát không? Ông chủ Thương ở đó một mình không có ai trò chuyện cùng, dần dà sẽ không ổn.'
Phó Vinh Khanh không đồng ý, thậm chí còn liếc Đường Dật một cái: 'Gọi Phúc Tường đến với y thì thà để tôi đi còn hơn. Đường Dật, dù nói thế nào thì hai người họ cũng là chủ tớ lâu năm như vậy, Phúc Tường liệu có thể không nghe lời Thương Vân Tú hay sao?'
Đường Dật như bừng tỉnh, không dám nói thêm lời thừa thãi nào nữa, sợ bị mắng nên ba chân bốn cẳng chạy mất.
Tin tức Phó Hãn Lâm trở về tạm thời không thể nói cho Bạch Tri Thu. Phó Vinh Khanh chỉ sợ cô ấy sẽ mừng hụt, trong lòng thầm lo lắng, lang thang thế nào lại tới sơn trang nghỉ mát nơi Thương Vân Tú đang ở.
Nơi này rất khác so với những chỗ khác, dù có nắng hay không thì sáng tối vẫn chìm trong sương mù dày đặc.
Hắn đi vào từ cửa nhỏ, quanh trang viên đều có người canh gác cẩn mật. Lần này coi như đến bất ngờ, không thấy ai lơ là nhiệm vụ nên tâm trạng Nhị gia rất tốt, gọi quản gia đến dặn tăng lương cho họ.
Quản gia vừa đi vừa nói: 'Vấn đề sưởi ấm mà cậu Phó nói lần trước đã được giải quyết, nhưng về phần đồ ăn thì ông chủ Thương vẫn chưa phản hồi gì, không biết rốt cuộc những món ăn đó có hợp khẩu vị y không.'
Phó Vinh Khanh gật đầu: 'Chỉ cần không lạnh, không chết đói là được rồi.'
'Ông chủ Thương vẫn chưa ăn cơm trưa, cậu Phó xem nên chuẩn bị món gì?'
'Cứ làm như bình thường là được.' Phó Vinh Khanh xua tay cho quản gia rời đi rồi đi lên lầu. Hắn vốn định đứng ở cửa hút một điếu thuốc rồi rời đi chứ không gặp người, nhưng đến đã đến rồi, Phó Vinh Khanh không nhịn được, rũ bớt mùi khói rồi đẩy cửa đi vào.
Cánh cửa bị đẩy ra không một tiếng báo trước. Người bên trong đang viết thư, sau khi thấy rõ Phó Vinh Khanh, y vô thức muốn giấu những tờ giấy đi. Phó Vinh Khanh làm sao chịu để y làm theo ý mình, bước vội tới giật lấy.
'Phó Vinh Khanh!' Thương Vân Tú không giằng lại được từ tay hắn, giấy bút trong tay bị đối phương lấy mất.
'Lén lút làm gì đấy, còn không cho tôi xem?' Phó Vinh Khanh mở tờ giấy bị vò thành một cục ra, bên trong là dòng chữ viết tay thanh thoát.
[Phó Vinh Khanh là tên khốn!]
Nhị gia cố ý lật qua lật lại, kỳ lạ, không phát hiện ra điều gì khác lạ. Hắn trả lại giấy bút cho Thương Vân Tú rồi kéo ngăn tủ đầu giường ra. Quả nhiên, cả ngăn tủ toàn là những tờ giấy bị vò tròn, mở ra đều là [Phó Vinh Khanh là tên khốn!]
'Được lắm, mấy ngày nay em cứ mắng tôi thế à?' Phó Vinh Khanh nheo mắt, kéo y lại.
Căn phòng này ấm áp, chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng cũng không bị lạnh. Chỉ là ở trong căn phòng ngột ngạt trong thời gian dài, không hít thở được không khí trong lành sẽ không tốt cho sức khỏe. Nhị gia ôm y đến tủ tìm quần áo, sau khi lấy được thì giúp y thay đồ: 'Mắng chửi đi, tùy em, dù sao tôi cũng không mất miếng thịt nào.'
'Anh định nhốt tôi bao lâu?' Thương Vân Tú hỏi.
'Nhốt bao lâu?' Phó Nhị gia giả vờ suy nghĩ mấy giây, nói: 'Nhốt em mãi mãi. Bây giờ em có bản lĩnh muốn cưới em gái Colin, sau này sẽ có gan đi cưới người khác.'
Hắn đẩy Thương Vân Tú lên giường: 'Em chỉ hợp bị nhốt thế này, bị nhốt lại mới thành thật được, nếu không sớm muộn gì ông đây cũng bị em làm tức chết.'
'Lúc nào anh cũng...'
'Suỵt.' Phó Vinh Khanh chặn môi y không cho nói tiếp, nhắc nhở: 'Nghĩ kỹ đi, mặc kệ em nói gì cũng vô dụng, phép khích tướng cũng không được. Nếu em còn đưa ra những lời vô ơn như em là em, tôi là tôi thì tôi sẽ ch*ch em liệt giường, tôi nói được làm được.'
'Phó Vinh Khanh, tôi và anh đã kết thúc...' Thương Vân Tú muốn nói câu này, dù bị chặn cũng vẫn muốn nói. Y không ngờ Phó Nhị lại nói là làm, quần áo vừa mặc vào đã bị cởi ra...
Thương Vân Tú bị hắn hù dọa, lời đến cửa miệng đã bị nuốt ngược vào. Y ngăn tay hắn lại, biểu cảm nhìn đối phương càng trở nên phức tạp, hồi lâu mới lên tiếng: 'Đúng là đồ khốn mà.'
Cơm trưa phải ăn dưới lầu, đã mấy ngày rồi Thương Vân Tú không xuống lầu, bây giờ cũng không chịu. Phó Vinh Khanh phát hiện người này rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt, dùng lời nói ép buộc không được, thế là hắn trực tiếp vác người lên. Phó Vinh Khanh đẩy bát cơm đầy đến trước mặt y: 'Ăn không hết tôi đánh em đấy.'
Mấy vệ sĩ đứng bên cạnh nghe vậy hít sâu một hơi, bình thường bọn họ làm sao dám nói thế với ông chủ Thương. Đưa cơm không ăn lại mang xuống nguyên xi, sau đó đổi một mâm mới mang lên. Bị làm khó nhiều lần, ông chủ Thương cũng có chút lương tâm, sẽ không làm khó họ nữa.
Thương Vân Tú cầm đôi đũa, chăm chú nhìn Phó Vinh Khanh rồi ăn từng miếng. Ăn gần no, y lại muốn lên lầu, nhưng Nhị gia không cho phép, khoác thêm áo cho y rồi dẫn y ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm.
'Lá cây rụng sạch rồi, mùa xuân đến nơi này mới đẹp.' Phó Vinh Khanh chỉ ngọn núi đối diện cho Thương Vân Tú xem: 'Khắp núi đồi sẽ đầy hoa dại màu trắng, nhìn từ đây là đẹp nhất, chờ đầu xuân em sẽ biết.'
Vì cảnh quan đặc biệt nên người ta đã cố ý xây một cái đình nghỉ mát ở đây để nghỉ ngơi và vui chơi.
Thương Vân Tú nhìn ngọn núi kia theo hướng tay hắn chỉ, hỏi lại: 'Anh định đầu xuân cũng không thả tôi đi?'
'Đúng vậy, không thả, không chỉ đầu xuân không thả mà cả đời này cũng không thả.' Phó Vinh Khanh nói với vẻ nghiêm túc, quấn chiếc khăn quàng đỏ trên cổ y. Khi kéo lên, chạm vào đôi tai lạnh ngắt của Thương Vân Tú, thế là hắn dùng bàn tay che giúp y: 'Thương Vân Tú, tôi không lừa em. Em thành thật khắc ghi những lời này của tôi vào lòng đi.'
'Phó Nhị gia chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?' Thương Vân Tú tránh ánh mắt nóng bỏng kia. Trong đó không hẳn chỉ là ý trêu tức, mà còn là sự nghiêm túc nhiều hơn. Y tin rằng nếu Phó Vinh Khanh bực bội thì hắn sẽ giam y cả đời...
Phó Vinh Khanh thả tay xuống, móc bật lửa trong túi ra. Vốn chỉ định quẹt lửa chơi, cuối cùng không hiểu sao lại châm một điếu thuốc. Mỗi động tác của hắn đều lộ ra vẻ hờ hững, biết rõ Thương Vân Tú không ngửi được khói thuốc, vậy mà hắn lại phả một làn khói vào mặt y: 'Cũng có chút bản lĩnh, em có muốn thử không?'
Thương Vân Tú không muốn, cất bước định bỏ đi. Những câu hỏi vừa rồi đều không nhận được câu trả lời chắc chắn, làm sao Nhị gia có thể để y đi. Hắn giữ chặt y lại gặng hỏi: 'Có nghe không?'
'Không nghe.' Thương Vân Tú kéo tay hắn ra, quay lưng lại, bước những bước chân lớn. Phó Vinh Khanh biết là y đang cáu kỉnh, không những không ngại mà còn cười nhạo y. Hắn đuổi theo tiếp tục nắm tay Thương Vân Tú: 'Đường Dật nói em muốn gặp tôi, sao tôi tới rồi lại thấy em không muốn gặp tôi nhỉ?'
Thương Vân Tú không đáp lại câu hỏi này. Phó Vinh Khanh còn nói: 'Tôi biết ngay là thằng nhóc thối kia lừa tôi mà. Thương Vân Tú, em ước gì tôi mãi mãi không xuất hiện ở đây mới phải chứ. Tôi còn bắt trói em về đây, hẳn em đã hận tôi thấu xương rồi chứ?'
Thương Vân Tú: 'Đúng vậy.'
'Cả ngăn kéo toàn là giấy viết tôi là đồ khốn, hận chết tôi rồi chứ?'
Thương Vân Tú không trả lời câu này, nghiêng đầu lạnh lùng liếc hắn một cái. Phó Nhị gia ra vẻ khổ sở, vừa thật vừa giả thở dài: 'Yên tâm đi, dạo này tôi bận lắm, lần này đến làm phiền em, sau này sẽ không tới nữa.'
'Phó Vinh Khanh...'
'Sao thế?' Phó Nhị gia buông tay y ra: 'Muốn về phòng à?'
Không đợi đối phương trả lời muốn hay không muốn, hắn kéo y quay lại: 'Nên trở về rồi, bên ngoài lạnh như thế này mà. Đưa em về rồi tôi cũng nên đi.'
'Phó Vinh Khanh.' Nghe hắn nói như vậy, Thương Vân Tú không đi nữa, đứng đó run lẩy bẩy, môi cũng lạnh đến trắng bệch.
'Cái gì thế này, chỉ gọi tên chứ không nói gì, trêu tôi vui lắm à?'
'Em muốn anh... Ở bên cạnh em.'
Thương Vân Tú giương mắt nhìn hắn, đôi mắt vừa rồi vẫn còn long lanh nước mắt, bây giờ nhìn vào khiến lòng người cũng mềm nhũn. Nỗi chua xót ấy dâng lên, Nhị gia biết mình lại sắp mềm lòng rồi nhưng hắn vẫn còn cố gắng chống đỡ thêm được chút nữa. Hắn đánh mắt sang nơi khác: 'Không về thì đi dạo tiếp, tôi dẫn em đi xem hang động nhưng bên trong vừa lạnh vừa trơn, em có đi không?'
'Đi.' Lúc này Thương Vân Tú chủ động muốn nắm tay hắn.
Bàn tay này thật sự quá lạnh, Phó Vinh Khanh đành chịu, sai người bên ngoài mang một cái lò sưởi tay đến cho y. Trong lòng hắn nghĩ thời tiết càng ngày càng lạnh, hay là đưa y sang nơi khác, chỗ này quá giày vò Thương Vân Tú rồi.
'Còn lạnh thì nói với tôi.' Cậu Phó vừa dứt lời, Thương Vân Tú lập tức nói mình lạnh. Ít nhất cũng không giống lừa dối lắm vì tay chân y đều lạnh cóng, mặt cũng bị gió thổi tê dại.
Thương Vân Tú không muốn đi chút nào, hơi nghiêng người tựa trán vào vai của Phó Vinh Khanh, vừa đi vừa lẩm bẩm: 'Vinh Khanh, buổi tối anh cũng ở bên em chứ?'
'Ai nói buổi tối phải ở bên em?' Phó Vinh Khanh vòng tay ôm lấy y, nhẹ nhàng xoa lưng cho y: 'Em muốn thổi gió bên gối à? Thổi thế nào cũng không được, có thể đổi chỗ, chỉ riêng thả em về là tuyệt đối không.'
'Em biết.' Thương Vân Tú nói: 'Ở cùng em một đêm nhé?'
'Để tôi bảo quản gia cầm con dao đến, tôi phải mổ đầu em ra xem thử rốt cuộc bên trong đang suy tính điều gì?' Phó Vinh Khanh đẩy y ra, đưa tay nắm cằm y, nghiêm mặt nói: 'Cha tôi sắp trở về rồi, Tú Tú, nỗi lo của em đã không còn nữa, đừng làm loạn với tôi nữa được không?'
'Anh...' Thương Vân Tú thở phào nhẹ nhõm, Phó Hãn Lâm có thể bình an trở về thì tốt rồi. Y hỏi: 'Khi nào?'
'Đã lên thuyền rồi, Đường Dật đang trên đường đi đón. Nếu suôn sẻ thì ngày kia sẽ đến nơi.' Phó Vinh Khanh thở phào nhẹ nhõm: 'Tôi biết mấy ngày nay em đến bệnh viện làm gì. Tú Tú, chuyện này kết thúc rồi, tôi chỉ muốn hỏi em một câu, em có còn muốn kết hôn với cô gái tóc vàng kia nữa không?'
Thương Vân Tú nghẹn lời, lắc đầu: 'Không kết nữa, nếu ông Phó đã bình an rồi, mọi kế hoạch trước đó đều không cần làm nữa.'
Y miễn cưỡng nở nụ cười: 'Thế mà anh còn giam giữ em? Tiền thân của Tường Nhạc Hối là quán rượu Nguyệt Mãn, đó là tâm huyết của cha mẹ em, em cũng không thể mặc kệ không đoái hoài chứ?'
'Thương Vân Tú à Thương Vân Tú, tôi biết ngay là dù em có biết cha tôi bình an thì vẫn muốn đi ra ngoài thôi mà. Em thành thật nói với tôi đi, rốt cuộc em muốn làm gì? Rốt cuộc em muốn gì hả?'
'Đây là suy đoán của anh thôi, em có nói thế nào thì Nhị gia cũng không tin.' Thương Vân Tú im lặng nhìn hắn, tiếp tục xoay người đi về: 'Nhị gia quay về đi, gặp em chỉ khiến anh không vui thôi, thà không gặp còn hơn.'
Có một khoảnh khắc, Phó Vinh Khanh cảm thấy phải chăng mình quá đa nghi rồi không. Nếu như Thương Vân Tú vô tội, như vậy những nghi kỵ này sẽ trở thành rào cản tình cảm giữa hai người mất...
Lúc này hắn chỉ dám băn khoăn trong lòng, không dám biểu hiện ra ngoài. Với hiểu biết của hắn về Thương Vân Tú, người này sẽ không tùy tiện để bản thân chịu thiệt thòi, mặc dù không đến mức có thù tất báo nhưng ít ra cũng sẽ khiến Phó Vinh Khanh tức chết.
Phó Vinh Khanh nhanh chóng theo sau, trở về phòng bày bàn cờ ra. Khoảng thời gian ở nước ngoài kia, Phó Hãn Lâm đã dạy Thương Vân Tú đánh cờ. Mặc dù y là người mới nhưng lại học rất nhanh. Phó Vinh Khanh sợ sẽ khiến y ngột ngạt đến mức đần cả người, vậy nên chọn bộ môn giúp não hoạt động.
'Nếu anh thua thì đồng ý một điều kiện của em, nếu không em không đánh với anh.' Thương Vân Tú liếc mắt nhìn bàn cờ: 'Anh là người chơi lão luyện, trực tiếp đấu với em thì không công bằng, nhường em năm nước.'
'Em được đằng chân lân đằng đầu đấy à.' Phó Nhị gia cũng bằng lòng chiều chuộng y, đưa quân đen cho y, để y đánh trước.
Thấy thế Thương Vân Tú nhào tới, ngồi xếp bằng trên giường, hạ quân cờ đầu tiên. Y chỉ là tay mơ, chỉ học được mấy công thức rập khuôn mà Phó Hãn Lâm dạy cho. Đụng phải nước cờ không theo quy tắc, y hoàn toàn không biết phải đi tiếp thế nào. Một ván cờ đánh chưa tới một tiếng đã phân thắng bại, trong đó có nửa tiếng là Thương Vân Tú chơi xấu không chịu đi cờ.
'Ván này không tính, tôi không chấp em nữa, lại đi.' Cậu Phó rộng lượng, nhặt từng quân cờ đặt vào hộp cờ, sau đó đưa quân trắng cho y còn mình cầm quân đen: 'Đánh cờ cần phải bình tĩnh, tôi thấy em cứ đứng ngồi không yên.'
Thương Vân Tú nhẫn nhịn chơi thêm một ván nữa với hắn. Ván này y cảm nhận được rõ rằng Phó Vinh Khanh nhường mình nhưng dù vậy vẫn phải thua. Lúc chơi hết ván đã qua giờ ăn cơm tối. Đây là lần đầu Thương Vân Tú chủ động bảo đói và muốn ăn cơm trong những ngày qua. Dù Phó Vinh Khanh không ở đây nhưng vẫn nắm rõ từng cử động của y như lòng bàn tay, hắn vui mừng tự mình đút cơm cho y.
Thương Vân Tú không hài lòng nhìn hành động này của hắn, nghiêng mặt sang chỗ khác để né tránh: 'Đêm nay anh sẽ ở cạnh em chứ?'
'Còn đang nghĩ về chuyện này à?' Phó Vinh Khanh nói thẳng: 'Đêm nay tôi còn có chút việc, không ở cùng em được.'
'Ừm.' Nhận được câu trả lời chắc chắn, Thương Vân Tú cũng không hỏi thêm nữa, ngoan ngoãn ăn cơm xong rồi lên lầu đi ngủ.
Y thật sự quá ngoan, ngoan đến lạ thường. Nhị gia không đi ngay mà lên lầu nằm bên y nửa tiếng, Thương Vân Tú mơ màng nắm tay hắn mãi không chịu buông.
Nhất thời Nhị gia cũng thấy y thật đáng thương, không cha không mẹ, còn bị hắn nhốt một mình ở nơi rừng núi hoang vắng, thật sự quá đáng thương. Cậu Phó kìm nén sự mềm lòng, dụ dỗ nói: 'Đêm mai tôi tới với em, được không?'
Thương Vân Tú không đáp lại, Phó Vinh Khanh nắm eo y lắc nhẹ: 'Đêm mai không đi, chỉ ở cùng em thôi.'
'Là thật hay giả để mai rồi tính, dù sao Nhị gia cũng chẳng mấy khi nói thật lòng với em.'
'Em tự xem lại đi, nói gì vậy chứ.' Phó Vinh Khanh biết ý tứ của y, đơn giản là muốn kéo hắn lại không cho đi. Nếu bình thường thì hắn có thể ở lại nhưng đêm nay không được, hắn vừa hôn vừa dỗ rồi vẫn phải đi.
Buổi tối cần gặp Tống Linh Duật, còn có Triệu Nguyên Tự đi cùng. Hắn biết Tống Linh Duật có khả năng thuyết phục Triệu Nguyên Tự. Tuy nói người này không đáng tin tưởng nhưng dùng tạm thời thì vẫn được.
Nghe được khá nhiều tình hình gần đây và dự định của Colin từ miệng hắn ta, Phó Vinh Khanh chỉ tin một nửa, nửa còn lại phải dựa vào người của mình.
Đã quá khuya rồi, Phó Vinh Khanh sai người dọn dẹp hai căn phòng khách, sau đó còn nói: 'Tối ngày mốt phải gặp Colin, hai người có đi không?'
'Ngày mốt?' Triệu Nguyên Tự hơi nhíu mày: 'Cậu Phó chắc chắn là ngày mốt chứ?'
'Sao lại không chắc chắn, chính anh ta gọi điện thoại mời đấy.'
'Không đúng, không đúng.' Triệu Nguyên Tự nói: 'Ngày mốt Colin có sắp xếp khác rồi, mặc dù tôi không biết rõ là gì nhưng chắc chắn không có thời gian rảnh để gặp mặt.'
Có thể biết được chuyện này rồi, làm sao có thể không biết là chuyện gì chứ, chẳng qua là hắn ta không muốn nói mà thôi. Phó Vinh Khanh không gặng hỏi, trong lòng chỉ tin Triệu Nguyên Tự một nửa. Lại nói chuyện đến hơn nửa đêm, hắn sai người hầu đưa hai người lên lầu nghỉ ngơi. Phó Vinh Khanh ra ngoài một mình, sau khi bí mật gặp vài người, hắn liền đi tìm Thương Vân Tú.
Hắn còn nhớ lúc mình rời đi, Thương Vân Tú đã bám lấy mình như thế nào. Trong lúc bận rộn, hắn cứ lo lắng không yên, sau khi có thời gian rảnh là vội vàng chạy tới.
Có cuộc gọi từ nơi khác đến Tam Cảnh viên, không tìm được Phó Nhị gia thì chuyển cuộc gọi đến sơn trang nghỉ mát. Đợi hồi lâu, Phó Vinh Khanh mới nhận điện thoại từ Đường Dật. Anh ta nói là đã đón được Phó Hãn Lâm rồi, sáng mai nhất định sẽ về đến nơi.
Cúp điện thoại, hắn miễn cưỡng thả lỏng được đôi chút, nhưng muốn thả lỏng hoàn toàn thì phải đợi cha hắn về tới Bình Dương, bình an quay về Tam Cảnh viên thì mới được.
Phó Vinh Khanh tới quá sớm, Thương Vân Tú vẫn còn ngủ. Người này dù đang ngủ vẫn sẽ chui rúc vào lòng hắn. Nhị gia thức suốt cả đêm, vừa ôm y đã thấy buồn ngủ. Ngủ một giấc đến xế chiều, mở mắt ra trông thấy Thương Vân Tú ngồi bên cạnh hắn suy nghĩ về ván cờ. Phó Vinh Khanh chống tay ngồi dậy, híp mắt nhìn xem, chính là ván cờ mà hôm qua Thương Vân Tú đã thua.
Trí nhớ của Tú Tú thật tốt, bày được y nguyên ván cờ như hôm qua.
'Lại đây.' Cậu Phó dang cánh tay, chờ y đến ôm. Thương Vân Tú vốn không muốn để ý đến hắn, y dừng lại một chút rồi vẫn ném quân cờ vào hộp cờ rồi bò qua nằm xuống giường.
Thương Vân Tú: 'Tối qua anh không ngủ à?'
Phó Vinh Khanh 'ừm' một tiếng, trong giọng nói đầy vẻ mệt mỏi: 'Tôi nói mình có việc mà, Nhị gia đâu có lừa em.' Hắn lại tiếp tục nhắm mắt, hôn người trong lòng mấy cái: 'Là rất cô đơn, không có ai trò chuyện nên Tú Tú mới chơi cờ một mình sao?'
'Nhờ phúc của ngài đấy.'
'Nhìn thế này, chắc là tôi sai rồi.' Phó Vinh Khanh ôm y, đột nhiên dịu dàng nói: 'Tú Tú à, những lỗi sai này tôi đều nhận hết, tôi sai rồi. Em sẽ không hận tôi suốt đời chứ?'
Thương Vân Tú nằm nghiêng, cơ thể hai người dần ấm lên. Y hơi híp mắt lại, nâng đầu ngón tay lên, sượt qua gáy của Phó Vinh Khanh: 'Thì ra Phó Nhị gia cũng là người biết nói xin lỗi.'