64. Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lá cây ngân hạnh ở lối vào Tam Cảnh viên đã rụng hết. Những năm trước, vào thời điểm này sẽ có tuyết rơi dày đặc, nhưng năm nay chỉ có gió lạnh và mưa phùn không ngớt, khiến mặt đường đóng băng, xe cộ thưa thớt, người qua lại cũng vắng vẻ.
Phó Vinh Khanh đã rời Bình Dương được một tuần. Bề ngoài, hắn nói là ra ngoài thành làm ăn, nhưng thực chất là bí mật theo dõi Thương Vân Tú để tìm kiếm tung tích Phó Hãn Lâm.
Trong những ngày ở nước ngoài, hắn nhìn thấy Thương Vân Tú hối hả ra vào bệnh viện. Để tránh đánh động, Phó Vinh Khanh chỉ lặng lẽ quan sát vài lần, sau khi xác nhận Phó Hãn Lâm vẫn bình an, hắn mới trở về Bình Dương.
Sau khi vào nhà và cất ô, nghe người hầu báo Nhị gia đã về, hắn thấy vài người cùng bước ra. Ngoài mẹ và anh trai hắn, cả nhà phủ Đốc quân cũng có mặt.
Phó Vinh Khanh cởi chiếc mũ vành còn đẫm nước mưa đưa cho người hầu: "Ôi, làm con được thể diện lớn quá nhỉ."
Bạch Tri Thu nói: "Khanh Nhi, con có gặp được cha mình không?"
"Gặp được rồi, sao mẹ còn lo lắng thế? Cha vẫn ổn, nhưng còn phải bận rộn thêm một thời gian nữa, xong việc sẽ về thôi." Phó Vinh Khanh đến phòng khách nhưng không ngồi xuống mà chào hỏi từng trưởng bối một lượt, sau đó xoa thái dương: "Tối qua bận rộn, hôm nay lại ở trên máy bay, con thật sự không ngủ ngon. Anh, anh tiếp đãi cả nhà chú Tiêu nhé, em lên lầu ngủ một lát."
Phó Vinh Thành đáp lời, bảo hắn đi nhanh đi, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, hắn còn chưa ăn cơm đó. Trong lúc các trưởng bối nói chuyện, Phó Vinh Thành bảo dì giúp việc dọn cơm.
Tiêu Đình Xuyên nghe vài câu, tìm cái cớ qua loa rồi vội vã lên lầu. Người vừa nói muốn ngủ bù kia đang gọi điện thoại trong phòng.
Hắn ta đẩy cửa đi vào, không làm phiền, hắn ngồi xuống ghế sofa lật xem cuốn sách để trên bàn tròn. Hắn chỉ xem vài trang rồi đóng lại, nội dung chẳng có gì đáng xem.
Phó Vinh Khanh cúp điện thoại, ném cho hắn ta một điếu thuốc: "Sao thế, có gì muốn nói à?"
"Cậu không biết tôi muốn hỏi điều gì?"
Phó Vinh Khanh lắc đầu: "Tôi chỉ là một người bình thường, làm sao dám đoán ý của quan gia."
Tiêu Đình Xuyên muốn cười nhưng lại cảm thấy không thích hợp, nói thẳng: "Chuyện của Vân Tú khiến ngài Liêu không yên lòng, nên tôi mới hỏi thử." Hắn ta cầm điếu thuốc do dự vài giây, vốn không định hút, nhìn dáng vẻ phiền muộn của Phó Vinh Khanh rồi quyết định hút theo: "Ngài Liêu cũng không rõ Thương Vân Tú chuẩn bị làm gì. Phải nói là, sau khi Hồng Cẩm Văn vào tù, y cũng rất ít khi đến tìm ngài Liêu, trong khi trước kia, việc lớn việc nhỏ gì y cũng đều thương lượng trước."
"Hay nhỉ, Phúc Tường bên cạnh y cũng không biết." Phó Vinh Khanh ngồi xuống đối diện Tiêu Đình Xuyên: "Thương Vân Tú muốn cưới em gái của Colin, chuyện này hai người đã biết chưa?"
"Hả?"
Nhìn phản ứng của Tiêu Đình Xuyên thì ra là không biết, Phó Vinh Khanh hút thuốc, nói với vẻ thờ ơ: "Y đã gặp cô em gái kia của Colin, xem ra rất hài lòng, hai người vừa cười vừa nói chuyện, lần này còn cùng nhau về Bình Dương."
"Y về rồi?" Tiêu Đình Xuyên bắt được chiếc bật lửa hắn ném cho, đặt nó lên bàn tròn cùng với điếu thuốc, không còn tâm trạng nào để hút thuốc nữa: "Cậu..."
Thương Vân Tú bình an trở về đương nhiên là chuyện tốt, nhưng điều kỳ lạ duy nhất là Phó Vinh Khanh lại quá bình tĩnh khi nhắc đến chuyện Thương Vân Tú kết hôn. Với tính nết của hắn, bình tĩnh như vậy mới thật sự bất thường.
Hay nói cách khác, cậu em họ này của hắn ta đã hết vương vấn ông chủ Thương rồi sao?
"Cậu định làm gì?" Tiêu Đình Xuyên hỏi.
"Tôi định làm gì?" Phó Vinh Khanh cười cười, khói thuốc lượn lờ giữa kẽ răng, không trả lời thẳng câu hỏi này: "Có rất nhiều cách."
Mặt khác, Đường Dật theo lệnh bắt giữ một người đàn ông cao gầy và nhốt ở rìa thành. Ngôi nhà đó khá hẻo lánh, đó là sơn trang nghỉ dưỡng mà nhà họ Phó đã mua lại từ vài thập niên trước. Nó ẩn mình giữa núi rừng, mùa đông vừa đến là gần như không còn bóng người qua lại.
Máy bay của Thương Vân Tú hạ cánh, y chưa kịp nói gì đã bị trói lại. Đầu y bị trùm kín bởi một chiếc mũ trùm, hai cánh tay bị trói chặt. Lúc Nhị gia trói người, vì mang theo tức giận nên không hề nương tay. Thêm vào đó, Thương Vân Tú còn giãy giụa theo bản năng, cổ tay hằn vết đỏ do dây thừng trói, vài chỗ còn rướm máu. Đường Dật không dám nhìn, suốt dọc đường không hề lên tiếng.
Chiếc xe rẽ vào khúc cua, chèn lên một tảng đá lăn xuống từ trên núi, cả chiếc xe rung lắc mạnh. Thương Vân Tú dựa vào cửa sổ, trán đập vào cửa kính, vì bị bịt miệng nên không thể kêu lên tiếng nào.
Qua kính chiếu hậu, Đường Dật nhìn thấy một vết lõm nhỏ trên chiếc mũ trùm đầu, thầm nghĩ chắc đã bị đập chảy máu rồi. Lòng anh ta chợt lạnh buốt, vội vàng xuống xe xem xét vết thương. Anh ta tháo mũ trùm xuống, quả nhiên có máu chảy dài xuống trán Thương Vân Tú, khuôn mặt y đỏ bừng, thậm chí tím tái, rõ ràng là khó thở.
"Ông chủ Thương!" Đường Dật gỡ miếng băng dán trên miệng y ra, hai tay quạt gió cho y hít thở: "Ngài cố chịu một chút, sắp đến rồi."
Thương Vân Tú ho khan không ngừng, cố gắng vùng vẫy, có ý muốn thoát khỏi sợi dây thừng đang trói tay mình, y lạnh nhạt hỏi: "Cậu Phó đâu?"
"Nhị gia..." Đường Dật không dán băng dán và đội mũ trùm lại nữa, anh ta đóng cửa xe quay lại ghế lái: "Ông chủ Thương, Nhị gia của chúng tôi làm vậy cũng vì muốn tốt cho ngài. Dù ngài nghĩ thế nào, quyết định của Nhị gia tôi không thể thay đổi được. Ngài có lời gì thì đợi Nhị gia tới rồi nói sau nhé?"
Nghe vậy, Thương Vân Tú không hỏi lại nữa, mê man suốt quãng đường. Đến nơi, Đường Dật mới biết y đã ngất đi từ lúc nào. Anh ta vội vàng gọi điện cho Nhị gia, Phó Vinh Khanh chạy đến trong cơn mưa lớn trước khi màn đêm buông xuống.
Nơi này trời mưa sẽ có sương mù, nhiệt độ thấp hơn trong thành phố rất nhiều. Mới đi trong mưa một lát mà tay chân đã tê cứng, Phó Vinh Khanh nhíu mày: "Bên ngoài vẫn luôn lạnh như thế sao?"
Đường Dật gật đầu: "Trời mưa cũng tốt, tuyết rơi sẽ lạnh hơn nhiều."
"Y đâu rồi, trên đường có mắng chửi gì không?"
"Không ạ, ông chủ Thương không hề nói gì, chỉ hỏi ngài đang ở đâu." Đường Dật nói: "Gia, chúng ta cứ bắt ông chủ Thương đi như vậy, bên phía Colin phải làm thế nào đây?"
"Anh ta là cái thá gì?" Phó Vinh Khanh chẳng hề bận tâm: "Mặc kệ anh ta nghĩ thế nào, người của ta, hắn đừng hòng đụng vào."
Phòng ngủ được dọn dẹp tạm thời mặc dù có hệ thống sưởi, nhưng ở lâu vẫn sẽ thấy lạnh. Điểm này Phó Vinh Khanh không hài lòng, cơ thể Thương Vân Tú không chịu được lạnh nên hắn bảo Đường Dật đi tìm người sửa chữa, còn mình đi vào trước.
Thương Vân Tú không bị bệnh gì, chỉ là bị thiếu ngủ, cần nghỉ ngơi mà thôi. Phó Vinh Khanh nghe lời bác sĩ, khử trùng vết thương rồi băng bó cẩn thận. Có lẽ vì bị đụng đau, bàn tay Thương Vân Tú giật giật, mở mắt ra.
"Tỉnh rồi à?" Phó Vinh Khanh liếc y một cái, tiếp tục động tác của mình: "Em đói bụng không? Muốn ăn cái gì để tôi bảo phòng bếp làm."
Thương Vân Tú sững người vài giây: "Muốn ăn cháo, cháo trắng không nêm gia vị."
"Không nêm gia vị sao?"
"Có gia vị sẽ nuốt không trôi." Thương Vân Tú nhìn chằm chằm cổ tay mình, bên trên được quấn bởi dải băng gạc gọn gàng, không biết y được bôi thuốc gì mà hơi nhói đau.
Phó Vinh Khanh giải thích: "Là thuốc khử trùng, chỉ hơi đau một lúc thôi, không bôi sẽ lâu lành."
"Ừm." Thương Vân Tú vươn tay kia nắm lấy tay Phó Vinh Khanh, so ra thì bàn tay Thương Vân Tú lạnh như một khối băng. Y siết tay thật chặt, cẩn thận kéo Phó Vinh Khanh về phía mình.
Lòng Phó Vinh Khanh mềm nhũn, cởi áo ngoài nằm lên giường, chui vào chiếc chăn mà một mình Thương Vân Tú không làm ấm nổi, hắn vươn tay ra ôm y vào lòng.
Vẫn còn một cánh tay khác cần được băng bó. Vết thương kia một nửa là do hắn gây ra, vậy nên lúc băng lại, hắn không nói lời nào, lẳng lặng làm việc.
Sự ấm áp khiến cơn buồn ngủ của Thương Vân Tú ập đến, y không kiên trì được lâu đã từ từ nhắm mắt lại: "Vinh Khanh..."
"Hửm?"
Thương Vân Tú ngẩng đầu lên hôn hắn một cái, không nói thêm lời nào, dùng tư thế ấy ngủ vài tiếng. Đến khi tỉnh lại, y vẫn đang nằm gọn trong lòng Phó Vinh Khanh, nóng đến mức trán y rịn mồ hôi.
Phó Vinh Khanh vẫn không hề ngủ, nhìn y rất lâu rồi cúi đầu hôn lên trán Thương Vân Tú một cái: "Cháo chín rồi, Tú Tú muốn ăn trong phòng hay ra ngoài ăn?"
Thương Vân Tú không nói, bị nụ hôn này khiến người y nóng bừng lên. Y không muốn chỉ hưởng thụ khô khan như thế nên đã nâng mặt Phó Vinh Khanh lên, cẩn thận hôn hắn. Trong phòng không bật đèn, phải lần mò từng chút một, Thương Vân Tú cởi từng cúc áo của Phó Vinh Khanh. Y muốn gì, hắn cũng đều hiểu rõ mà không cần nói ra.
Xưa nay, điều khiến Phó Vinh Khanh khó kìm nén nhất là khi Thương Vân Tú chủ động, chỉ cần chạm nhẹ một chút là hắn đã 'lên' ngay.
"Nhớ tôi à?" Phó Vinh Khanh hỏi như thế, trong lòng hắn cũng mềm đi. Cánh tay dần siết chặt, kéo y về phía mình, cực kỳ giống một cặp tình nhân thân mật không khoảng cách, hắn hỏi: "Em nhớ tôi, đúng không?"
"Ừm..."
Quấn quýt bên nhau đến nửa đêm, Phó Vinh Khanh buộc y phải ăn gì đó. Hai người ngầm hiểu không nhắc một lời nào về những khúc mắc trước đó. Lần "bắt cóc" này, dường như không ai muốn phá vỡ sự cân bằng ấy, hoặc là, họ đang đợi đối phương phá vỡ sự cân bằng.
Cứ quấn quýt bên nhau như vậy mấy ngày, một ngày nọ, sau khi ân ái xong, nửa đêm Phó Vinh Khanh tỉnh dậy sờ một cái thì phát hiện bên cạnh không có ai. Thế là hắn sầm mặt, lập tức đuổi theo. Mấy chục người cùng hành động, họ đã đuổi kịp Thương Vân Tú đang ăn mặc phong phanh ở nửa đường.
Phó Vinh Khanh không trách y một lời nào, cởi áo khoác ra khoác thêm cho y. Sau khi đưa về nhà, hắn còn bắt y tắm nước nóng rồi mới cho đi ngủ. Sau đó, ngoài cổng có thêm hai người hầu, cửa lớn dù ban ngày hay ban đêm cũng đều có người trông coi.
Thương Vân Tú nửa bước cũng khó đi, đành dứt khoát ở trong phòng ngủ, không ra ngoài nữa.
Nhị gia bận rộn bên ngoài hai ngày, hắn gọi điện thoại về hỏi tình hình của Thương Vân Tú. Đường Dật thành thật nói Thương Vân Tú không ăn cơm, gần như không nói một lời nào, cũng không cho người khác bước vào phòng ngủ dù chỉ nửa bước. Ai ngờ chủ nhà anh ta nghe mà không hề dao động chút nào, hắn vẫn không đến, chỉ gọi hai bác sĩ gia đình đến túc trực, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.
Vết thương trên tay cần thay thuốc, Thương Vân Tú không nói một lời, chờ băng bó. Trông thấy Đường Dật đi tới, Thương Vân Tú ôn hòa hỏi Phó Vinh Khanh đã đi đâu rồi. Đường Dật đứng ngoài cửa, không có ý định bước vào, trên tay cầm một cái túi, hẳn là đang muốn ra ngoài: "Nhị gia có chuyện cần làm, thời gian này sẽ không tới đây đâu. Ông chủ Thương có chuyện gì thì tôi có thể gửi lời giúp."
"Tôi muốn gặp hắn." Thương Vân Tú không ngẩng đầu, nhìn bác sĩ quấn từng vòng băng gạc lên cổ tay mình. Mãi không đợi được câu trả lời chắc chắn từ Đường Dật, y còn nói: "Phúc Tường đâu, gặp cậu ta một lần cũng không được sao?"
"Cái này... Để tôi hỏi Nhị gia một chút." Đường Dật nói mình có việc phải làm rồi quay người chạy ra cổng.
Bác sĩ thắt nút băng lại rồi đổi sang tay khác, Thương Vân Tú đưa tay ra và nói: "Mấy ngày nay tôi ngủ không ngon, ngài có cách gì giúp tôi ngủ ngon không?"
Trông Thương Vân Tú cũng có vẻ ngủ không ngon thật, bác sĩ không suy nghĩ nhiều, lấy một lọ thuốc tây trong hòm thuốc: "Trước khi ngủ uống một viên, uống trong một thời gian, không thể uống nhiều. Nếu ngài khỏe rồi thì phải ngừng thuốc, tránh bị phụ thuộc vào thuốc."
"Tôi không chịu được bất kỳ âm thanh nào, nghe thấy sẽ tỉnh dậy, tỉnh rồi không thể ngủ lại nữa, cái này cũng có tác dụng sao?"
"Vậy trước khi ngủ ngài uống hai viên, nếu không được thì uống thêm một viên nữa, thử vài ngày, không có tác dụng tôi sẽ đổi thuốc khác."
"Cảm ơn." Thương Vân Tú cất kỹ lọ thuốc. Sau khi bác sĩ bôi thuốc lên phần trán bị bầm tím, y uống một viên thuốc rồi quay về phòng ngủ.
Đường Dật ngồi trong xe chờ đèn tắt mới lái xe rời đi. Lúc kể rõ mọi chuyện cho Phó Vinh Khanh, hắn đang trò chuyện với Liêu Tẫn Khải.
"Colin lắm mưu kế, tự dưng lại để ý đến Vân Tú, Vân Tú còn phối hợp vô điều kiện, nhất định bên trong có điều gì khó nói." Liêu Tẫn Khải phân tích cặn kẽ, nói: "Cậu để tôi gặp y một lần."
Phó Vinh Khanh: "Cha tôi còn đang ở trong tay Colin, đây chính là điều khó nói. Y có ý tốt, tôi hiểu. Chuyện này cứ thế đi, Tú Tú rất cố chấp, chỉ có thể giấu y đi, giấu y đi mới là an toàn nhất cho y."
Liêu Tẫn Khải: "Tự dưng cậu để y cắt đứt liên lạc với Colin, sao cậu dám đảm bảo bên phía ông Phó sẽ được an toàn?"
"Chuyện này không cần lo lắng." Phó Vinh Khanh dập tắt điếu thuốc: "Chẳng bao lâu nữa cha tôi sẽ trở về."
Thương Vân Tú ở nước ngoài bao nhiêu ngày thì cũng ở cạnh Phó Hãn Lâm bấy nhiêu ngày. Bề ngoài là uống trà đánh cờ, nói chuyện phiếm, nhưng thực chất là lặng lẽ sắp xếp đường chạy trốn. Tục ngữ có câu 'có tiền có thể sai khiến quỷ thần', mua chuộc vài người không phải là vấn đề gì.
Phó Vinh Khanh đã nắm rõ tình hình, 'biết người biết ta, trăm trận trăm thắng'. Một khi cha hắn bình an trở về nước, Colin cứ chờ chết đi.
"Dù sao đi nữa, tôi cũng nên gặp Vân Tú một lần." Liêu Tẫn Khải nói: "Có vài lời y không nói với cậu, không có nghĩa là sẽ không nói với tôi."
"Ngài Liêu à, tính tình Thương Vân Tú thế nào, anh nên rõ hơn tôi chứ. Nếu anh đi, anh đau lòng rồi thì còn để tôi nhốt y nữa sao?" Phó Vinh Khanh vẫn kiên quyết: "Ngài Liêu trở về thì hơn. Y không chỉ không thể gặp anh, mà tôi cũng không thể gặp y. Trừ khi Colin chết, nếu không, y đừng hòng được ra ngoài."
"Cậu..."
Tiêu Đình Xuyên nghe mà như lạc vào trong sương mù, thấy bầu không khí không ổn, không biết phải làm thế nào để hòa hoãn. Hắn ta đành rót chén trà nóng cho hai người, khuyên nhủ: "Từ trước đến nay Vinh Khanh luôn đối xử tốt với Vân Tú, sẽ không hại y đâu, anh đừng lo lắng."
Giằng co đến tận trưa, Tiêu Đình Xuyên mệt mỏi, không muốn ở lại đây nữa. Uống trà nóng xong, hắn ta kéo Liêu Tẫn Khải đứng lên chuẩn bị về nhà: "Vinh Khanh, làm phiền cậu chăm sóc Vân Tú."
Tiễn người xuống lầu, Đường Dật quay vào: "Gia, Colin vẫn chưa phát hiện ông chủ Thương mất tích đâu."
"Vô lý." Phó Vinh Khanh hừ lạnh một tiếng: "Ngày tôi trói y lại, chắc hẳn hắn ta đã biết rồi."