Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 68: Bỏ súng xuống
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe lao vun vút trên đường trong ánh hoàng hôn, khi rẽ đã suýt đâm vào trụ đá trên cầu. Không lâu sau, tiếng phanh gấp chói tai vang lên, chiếc xe dừng lại trước cổng sắt. Đám vệ sĩ và người làm vốn phải canh giữ trong sơn trang giờ đã không thấy bóng dáng.
Phúc Tường chân tay mềm nhũn, lảo đảo chạy vào, miệng không ngừng gào lớn hai tiếng "cậu Phó".
Dọc lối đi, đèn đuốc vẫn sáng trưng. Quản gia đang chuẩn bị đi ngủ vì trời sắp sáng, nghe tiếng gọi liền vội vàng bật dậy, hấp tấp đến mức chưa kịp khoác áo đã chạy ra hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Ông ta nhận ra Phúc Tường, dò xét một lượt rồi nói: "Cậu tìm cậu Phó à? Cậu chủ ra ngoài rồi, vừa đi không lâu."
"Ra ngoài rồi ư?" Phúc Tường chống tay vào cột hành lang, thở dốc hỏi: "Đi đâu?"
Quản gia không biết, mà dù có biết cũng không thể nói lung tung với cậu ta.
Phúc Tường hết cách, đành quay người chạy ngược về, lần này lao thẳng đến tòa nhà của nhà họ Liêu, làm phiền giấc ngủ của hai người đang yên giấc.
Ngài Liêu bước ra khỏi phòng, Phúc Tường lập tức quỳ sụp xuống trước mặt anh ấy: "Ngài Liêu, ông chủ Thương đang gặp nguy hiểm! Y đã lên thuyền của Colin rồi. Tôi cảm thấy có chuyện chẳng lành, ông chủ Thương còn để lại tiền và thư, dặn dò tôi rất nhiều điều, tôi... tôi hồ đồ quá..."
Từ khi rời khỏi đại viện, Phúc Tường vẫn luôn làm việc bên cạnh Thương Vân Tú, chứng kiến y vì thù hận của cha mẹ mà nhẫn nhịn, chịu đựng ấm ức cho đến ngày hôm nay. Vất vả lắm mới có được cơ hội này, Phúc Tường cứ ngỡ cuối cùng y đã có thể thanh toán rõ ràng ân oán, có thể sống vì chính mình...
Chỉ mới nghĩ đến đây, vì chút hy vọng mong manh ấy mà cậu ta thậm chí còn cảm thấy vui mừng thay cho Thương Vân Tú từ tận đáy lòng, quên mất việc y sẽ dùng thủ đoạn gì, và phải trả cái giá lớn đến mức nào.
Cũng trách cậu ta, trong mắt Phúc Tường, Thương Vân Tú mãi mãi kiên cường, vì vậy cậu ta cho rằng sự kiên cường ấy là tính cách trời sinh của y.
Nếu như thứ chống đỡ cho sự kiên cường ấy là thù hận thì sao? Phải chăng Thương Vân Tú sẽ không tiếc cả mạng sống của mình?
Khi Phúc Tường nhận ra điều này, cậu ta chỉ hận không thể tự tát mình một cái. Cậu ta không nên nghe lời đến thế, không nên tự tay đưa Thương Vân Tú vào chỗ chết. Cậu ta là kẻ có tội...
Tiêu Đình Xuyên ngái ngủ bước ra, vẫn còn mặc đồ ngủ. Hắn ta nghe Phúc Tường kể xong liền lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Hắn quay lại phòng thay quần áo, khi đi ra đã tỉnh táo hơn nhiều: "Ngài Liêu, để em đi. Hôm nay anh còn có việc phải làm."
Có lẽ những việc kia không khó giải quyết bằng chuyện này. Liêu Tẫn Khải không muốn để hắn đi một mình, anh ấy nhanh chóng thay quần áo rồi vội vàng theo nhóm người ra bến tàu.
Bên này, Phó Vinh Khanh đã đuổi kịp du thuyền. Nhờ sự giúp đỡ của Tống Linh Duật, hắn nắm lấy dây thừng rồi cắn răng leo lên. Gió biển quá lớn, khoảng cách cũng cao, Phó Vinh Khanh tốn rất nhiều sức lực, mặt mũi lạnh cóng đến tê cứng.
Câu đầu tiên khi hắn đặt chân lên sàn tàu là hỏi: "Thương Vân Tú đâu? Có thấy y không?"
"Y còn đang nói chuyện với Colin." Tống Linh Duật đang chuẩn bị đóng cửa sổ, lại nhìn thấy một chiếc thuyền đang đến gần từ xa. Anh ta định thò người ra ngoài nhìn thử thì bị Triệu Nguyên Tự đứng phía sau kéo lại: "Muốn ăn đạn à?" Hắn ta kéo rèm cửa lại, ngồi xuống với vẻ mặt nghiêm nghị.
Tống Linh Duật mặc kệ thái độ của hắn, hỏi Phó Vinh Khanh: "Anh đến một mình à?"
"Tôi đến trước, những người còn lại đang ở phía sau." Phó Vinh Khanh nói: "Không phải chiếc thuyền đó."
Tống Linh Duật sợ hắn không ngồi yên được, nhưng vào thời điểm này, càng không ngồi yên được thì càng phải cố giữ bình tĩnh. Anh ta nhắc nhở: "Anh chờ một chút, cứ yên lặng theo dõi diễn biến. Colin sẽ không tùy tiện làm gì ông chủ Thương đâu."
"Tôi biết Colin muốn làm gì." Chính vì thế, Phó Vinh Khanh mới lặng lẽ đến trước.
Bên ngoài vọng vào tiếng ồn ào. Ba người nhìn nhau, vội vàng ra ngoài xem tình hình thế nào. Nhà hàng lộ thiên vẫn có ban nhạc đang biểu diễn, nhưng vì lúc này mới năm giờ sáng, trời còn chưa sáng hẳn, lại thêm quá lạnh nên chỉ có vài người thưa thớt.
Nguồn phát ra âm thanh là từ một một người phụ nữ vừa xông vào, cô ta tìm kiếm người như phát điên. Sợ cô ta gây ầm ĩ, mấy nhân viên phục vụ có mặt đã khuyên nhủ nhưng đều vô ích. Người phụ nữ đẩy những người chắn trước mặt ra, nói chuyện như hét lên nhưng vì không gian quá rộng lớn, giọng cô ta yếu ớt đến mức nghe không rõ.
Nhân viên phục vụ không ngăn được, đành phải gọi vệ sĩ trên thuyền đến đưa cô ta đi. Phó Vinh Khanh nhân cơ hội này nhìn thoáng qua, nhíu mày: "Trông hơi giống..."
Ánh mắt hắn rời khỏi bóng lưng cô gái kia và dừng lại trên người Triệu Nguyên Tự: "Giống cô Tiền của Tứ Lâm Công quán."
Triệu Nguyên Tự vốn định phủ nhận, nhưng đến khi người phụ nữ kia xoay người, hắn ta thấy rõ mặt thì có làm cách nào cũng không thể phủ nhận được nữa.
Cô Tiền cũng nhìn thấy hắn ta, cảm xúc vốn đã không ổn định lại càng thêm điên cuồng. Triệu Nguyên Tự biết rõ vì sao cô ta lại đến, sợ cô ta gây ầm ĩ, bèn bước lên giữ chặt lấy cô.
Nào ngờ Triệu Nguyên Tự chưa kịp lên tiếng, Tiền Thục Đệ đã nghiến răng tát hắn một cái thật mạnh. Khi cô quay đầu lại nhìn, hốc mắt đã ướt đẫm.
"Triệu Nguyên Tự, anh là đồ khốn kiếp!" Cô ta lùi lại mấy bước, nhìn người đàn ông đã từng hết mực quan tâm, trong mắt chỉ có mình. Nước mắt không kiềm chế được mà tuôn như mưa, cô ta gặng hỏi: "Lời họ nói là có ý gì? Tại sao anh lại làm vậy? Dưỡng thai ư?"
Giọng cô Tiền run rẩy, đau khổ nói: "Tôi cứ nghĩ rằng anh sắp xếp ổn thỏa để tôi dưỡng thai..."
Triệu Nguyên Tự đưa tay định kéo cô: "Thục Đệ, em khoan đã..."
"Cút đi!" Cô Tiền hất tay hắn ra. Nỗi căm phẫn của cô ta lan tỏa khắp phòng ăn. Nơi vốn không có nhiều người giờ lại có một đám đông tụ tập hóng hớt.
Thì ra vài ngày trước Tiền Thục Đệ không khỏe, Triệu Nguyên Tự đã lấy lý do dưỡng thai để đưa cô ta vào bệnh viện. Chính cô ta cũng nghĩ là để dưỡng thai, vì Triệu Nguyên Tự rất giỏi ăn nói để thao túng người khác. Nhưng đang lúc cô ta đắm chìm trong sự quan tâm và yêu thương này thì chợt nghe y tá trò chuyện.
Tiền Thục Đệ không khỏe là vì dùng nhầm thuốc phá thai dẫn đến cơ thể suy yếu. Nếu muốn phá thai mà không gây hại cho cơ thể, cô ta chỉ có thể nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian rồi mới dùng thuốc phá thai. Cuộc trò chuyện của y tá là đang hỏi về thời gian dùng thuốc cụ thể.
Tiền Thục Đệ nghe xong như sét đánh ngang tai, cô ta không tin. Thế là cô ta uy hiếp gặng hỏi, các y tá không chịu nổi áp lực nên mới khai rõ ngọn nguồn. Bọn họ phủi sạch trách nhiệm, chỉ nói rằng họ làm việc theo ý của ông chủ Triệu.
"Thì ra tôi không khỏe là do anh, thuốc dưỡng thai mà anh cho tôi uống lại là thuốc phá thai!" Tiền Thục Đệ chỉ tay vào mặt Triệu Nguyên Tự. Tình yêu sâu đậm ngày trước giờ biến thành hận thù sâu sắc: "Anh không muốn đứa bé này, anh có thể nói với tôi mà. Tiền Thục Đệ tôi không phải kẻ thích làm khó người khác, tôi tự biết thân biết phận mình. Nhưng tại sao anh lại giả vờ niềm nở, yêu thương nó rồi lại lên kế hoạch giết nó!"
"Đừng nói nữa!" Triệu Nguyên Tự nhíu mày. Hiện tại hắn không dám quay đầu lại, Tống Linh Duật đứng ngay sau lưng, hắn ta có thể nghe hết tất cả, và cả những người phía sau cũng nghe được.
"Em bình tĩnh một chút đi." Triệu Nguyên Tự cố gắng giữ vẻ bình tĩnh để nói chuyện với cô ta, một lòng muốn kéo cô ta ra khỏi trung tâm sự chú ý của mọi người. Bàn tay hắn còn chưa nâng lên đã bị cô Tiền đẩy ra.
"Bây giờ anh cảm thấy mất mặt sao? Vậy tôi thì sao? Tôi không mất mặt ư? Nhà họ Tiền, cha mẹ tôi và cả ông nội tôi không mất mặt sao? Mọi người trong cái bệnh viện kia đều biết chồng chưa cưới của tôi muốn giết con tôi! Triệu Nguyên Tự, đồ lòng lang dạ sói! Lúc trước khi tôi cầu xin ông nội giúp anh, ông ấy còn từng khuyên tôi... Tôi thật sự rất hận, vì sao khi ấy tôi không nghe lời ông nội..."
Người lại đến đông hơn. Phó Vinh Khanh nghe còn thấy lạ lẫm, nói gì đến đám người này. Hắn dùng bả vai huých Tống Linh Duật: "Anh đừng nhìn nữa, dù sao anh cũng sớm biết hắn ta không phải người tốt."
"Tôi chỉ cho rằng hắn ta lăng nhăng, không ngờ lại xấu xa đến mức này." Từ đầu đến cuối, Tống Linh Duật đều không hề tỏ ra kinh ngạc hay đau khổ. Trong lòng anh ta chưa từng ôm mong đợi hay ảo tưởng nào về Triệu Nguyên Tự, bởi vì không có nên chưa từng cảm thấy buồn khổ.
"Nhưng tôi lại biết tâm tư của anh. Tống Linh Duật, chúng ta quen biết bao năm rồi, ngoại trừ hát hí khúc, dường như anh cũng chỉ quan tâm đến thằng nhóc này. Tôi nói này, anh đó, muốn khóc thì cứ khóc, muốn cười thì cứ cười, kìm nén làm gì chứ?" Phó Vinh Khanh không muốn dạy dỗ người khác. Mà lúc này hắn cũng không rảnh để lo lắng cho cục diện hỗn loạn này, nhà của hắn sắp sụp đổ đến nơi rồi kìa...
"Nhân lúc hiện tại đang rối loạn, tôi đi tìm Thương Vân Tú. Lần này tôi sẽ tống y vào tù, để xem y chạy đằng trời!" Phó Vinh Khanh vừa mắng vừa thấy lòng rối bời. Hắn không đề phòng Thương Vân Tú nên mới để người ta chạy thoát!
Phó Vinh Khanh vừa cất bước rời đi thì phía sau đã có người hét lên: "Nhảy xuống biển, có người nhảy xuống biển!"
Tống Linh Duật đẩy đám người ra chạy đến đó. Người nhảy xuống biển kia chính là Tiền Thục Đệ. Trời còn chưa sáng, mặt biển đen ngòm, người nhảy xuống chẳng khác nào tự tìm cái chết. Những người ở đây hoảng loạn hết cả lên.
Trong số đó, có một nhân viên phục vụ trông có vẻ không nổi bật chen ra khỏi đám đông. Anh ta bưng đĩa đồ ăn, đi xuống bậc thang bếp phía sau đến tầng phụ thứ hai, tìm thấy Thương Vân Tú đang nằm dưới đất trong một phòng để đồ bừa bộn.
Vết đạn bắn trên cánh tay y vẫn chưa được xử lý, máu vẫn chảy thành vũng dưới đất.
Nhân viên phục vụ đặt khay xuống, dùng khăn trải bàn trên đĩa quấn một vòng lên cánh tay Thương Vân Tú để cầm máu.
Trong toàn bộ quá trình, anh ta không nói một lời, chỉ đỡ người lên rồi đi dọc theo lối cũ, từ cầu thang sau bếp lên tầng ba.
Trên người Thương Vân Tú có vết thương nhưng nặng nhất vẫn là ở cánh tay. Y có thể tự bước đi, không cần người khác đỡ. Đồng thời, y cũng hiểu đại khái nhân viên phục vụ lạ mặt này có ý đồ gì. Khi họ dừng lại trước cửa phòng khách ở một khúc ngoặt, không cần đối phương nhắc nhở, Thương Vân Tú tự đẩy cửa bước vào.
Bên trong có một người đàn ông đang đứng bên cửa sổ hút thuốc. Chỉ nhìn góc nghiêng, Thương Vân Tú đã nhận ra, y từng thấy người này trong thư phòng của Colin. Đây có vẻ là người hợp tác với Colin, có lẽ ông ta cũng tham gia vào hành động lần này.
Trong phòng còn có một bác sĩ đang kê đơn thuốc. Người đàn ông thẳng tay ném điếu thuốc đã hút một nửa xuống biển, đóng lại cửa sổ đang thổi gió lạnh vào, rồi dặn dò bác sĩ: "Mau xem vết thương trên cánh tay của ông chủ Thương."
Việc đã đến nước này, Thương Vân Tú cũng không tỏ ra sợ hãi nữa. Sau khi ngồi xuống, y đưa cánh tay ra. Y không chủ động lên tiếng, chỉ lắng nghe người khác nói là được. Chắc chắn người này không giúp y vô cớ.
"Tôi đã nghe chuyện rồi, tính tình của Colin luôn không mấy tốt đẹp. Không biết cậu đã ở cạnh cậu ta bao lâu nhưng đến mức muốn giết cậu ta, hẳn là rất lâu rồi." Người đàn ông trung niên có vẻ ngoài ôn hòa, giọng nói và vẻ ngoài của ông ta y hệt nhau.
Ông ta khác với đàn ông phương Tây bình thường, có vẻ là con lai Trung Tây, rất khiêm tốn, với mái tóc ngắn chuẩn mực và bộ vest đen đơn giản.
Thương Vân Tú không đáp lại câu nói này của ông ta mà hỏi nên xưng hô thế nào, thái độ với người đàn ông trung niên vẫn rất lịch sự.
"Nếu như cậu chỉ muốn cảm ơn tôi thì cũng không cần biết tên làm gì. Con người tôi chỉ không muốn thấy người có năng lực phải chịu khổ mà thôi. Chính tôi cũng từng đi lên như vậy, cũng biết nó khó khăn thế nào." Người đàn ông đi tới bên cạnh Thương Vân Tú, nhìn bác sĩ rạch tay áo của y để rửa sạch vết thương. Lông mày ông ta thoáng nhíu lại, thở dài nói: "Bị thương nghiêm trọng vậy sao? Đứa trẻ Tân Miêu này không lớn lắm mà sao ra tay tàn nhẫn thế."
Giọng điệu của ông ta như một trưởng bối.
"Chút vết thương này có là gì, không chết đã là may mắn rồi." Thương Vân Tú dừng lại một chút, tỏ vẻ không phục nói: "Nếu như tôi có thể nhanh hơn chút nữa, người chết chắc chắn là Colin."
"Tuổi của cậu cũng không lớn mà lá gan thật to." Người đàn ông lại ngồi xuống đối diện Thương Vân Tú. Thời điểm này ăn bữa sáng cũng không có gì kỳ quái. Ông ta sai người mang bữa sáng đến rồi mới nói tiếp: "Trẻ con phạm sai lầm đều có cơ hội sửa sai. Ở tuổi này của tôi, nhìn cậu cũng chẳng khác gì đang nhìn trẻ con, cậu vẫn còn cơ hội. Ngoan một chút đi, nếu tiếp tục bị nhốt lại thì chỉ có chết thôi."
Thương Vân Tú cố ý tỏ vẻ vô cùng không tin tưởng, cười khinh miệt. Người đàn ông không thèm để ý phản ứng này của y, hỏi: "Colin có thù với cậu?"
Thương Vân Tú im lặng.
Người đàn ông cười nói: "Sao cậu có thể giết được cậu ta chứ? Dù nói thế nào, cậu ta cũng ăn cơm nhiều hơn cậu mấy năm, là một con cáo già rồi."
"Sao tôi không thể giết anh ta? Anh ta cẩn thận đến mức đó, chẳng phải vẫn trúng kế của tôi đấy sao?" Thương Vân Tú như một kẻ cố chấp không biết trời cao đất rộng, hoàn toàn không để Colin vào mắt, bao gồm cả người đàn ông trung niên trước mặt.
Y nói: "Chỉ cần tôi còn sống, nhất định sẽ tự tay giết anh ta."
Ngay khi nhìn thấy người đàn ông trung niên này, Thương Vân Tú đã nhớ đến lời mình vừa nói với Colin. Nếu như những người vốn đứng sau Colin cũng muốn anh ta chết thì sao?
Nếu như bọn họ đã không nhịn nổi mà muốn gây ra trận chiến này thì sao?
Thân phận của Colin đủ quan trọng, chết là tốt nhất. Hiện tại Colin không chết, bọn họ chỉ có thể tạo thêm một cơ hội nữa. Cơ hội này vừa vặn lại là thứ Thương Vân Tú muốn, đây cũng là nguyên nhân mà vừa rồi y không trực tiếp giết Colin.
Phó Vinh Khanh sẽ đến là sự thật không thể chối cãi, nói không chừng hắn đã đến rồi. Trận chiến này, nếu Colin không chết thì chính là Phó Vinh Khanh chết. Để Thương Vân Tú chọn, đương nhiên y sẽ chọn bảo vệ Phó Vinh Khanh mà không chút do dự.
Người đàn ông nghe y nói ngây thơ hùng hồn rằng "không giết không được". Mặc dù ông ta bất lực lắc đầu nhưng vì đã đạt được mục đích mà khóe môi khẽ nhếch lên, ông ta giả vờ khuyên nhủ: "Cậu không giết được cậu ta đâu. Hiện tại bên cạnh cậu ta có nhiều người bảo vệ như thế, cậu lại đang bị thương, đi là chịu chết. Tôi khuyên cậu nên bỏ ý định này đi."
Ông ta sai người của mình lấy ra một chiếc hộp sắt, mở ra bên trong là một khẩu súng. Ông ta đẩy chiếc hộp sắt và khẩu súng tới trước mặt Thương Vân Tú: "Khẩu súng này cho cậu phòng thân. Khoảng giữa trưa, thuyền sẽ về tới Bình Dương, cậu tự lo cho mình đi."
Làm sao Thương Vân Tú lại không biết người đàn ông này rốt cuộc có ý gì? Hành động lần này giống như thả hổ về rừng, đồng thời dạy hổ cách nâng cao hiệu suất đi săn.
"Cảm ơn."
Lúc này, Thương Vân Tú không còn lo lắng bên cạnh Colin có người trông nom nữa. Câu nói khi nãy của người đàn ông trung niên không khác gì nói cho y biết: "Yên tâm đi, bên cạnh anh ta không có ai đâu."
Cơ thể Colin đã hồi phục kha khá. Có người đi vào nói với anh ta rằng thuyền của Phó Vinh Khanh đã đến rồi. Colin sai bọn họ đi trông chừng, một khi hắn lên thuyền là phải mời tới đây ngay lập tức.
Lúc sai người, Thương Vân Tú cũng đã tìm tới. Được người đàn ông kia chỉ điểm, Thương Vân Tú thay một bộ quần áo của nhân viên phục vụ đến đưa bữa sáng. Y ung dung mang bữa sáng trên tay vào.
Rõ ràng Colin không gọi bữa sáng. Không một người canh cửa nào kiểm tra hay ngăn Thương Vân Tú lại, mặc dù khẩu súng được che phủ một cách trắng trợn dưới một tấm vải trắng, để lộ rõ hình dạng của nó.
Y cúi đầu. Bên trong, ngoại trừ Colin thì còn có vị bác sĩ vừa mới băng bó cánh tay bị đạn bắn cho y. Thương Vân Tú liếc nhìn anh ta một cái, không nói một lời đặt bữa sáng lên bàn, sau đó rút khẩu súng ra ngay trước mặt bác sĩ, lẳng lặng nhắm vào Colin.
Bác sĩ khuỵu chân xuống, giống như bị dọa đến run rẩy, không cầm theo hòm thuốc đã vội vã ra ngoài.
Colin không bị khẩu súng này hù dọa nhưng lại bị khuôn mặt vừa ngước lên của y dọa đến mức tái mặt: "Cậu, tại sao cậu lại tới?"
Từ giọng nói có thể phán đoán, Colin thật sự đã bị hành động trước đó của Thương Vân Tú dọa sợ rồi. Mặc dù không bắn trúng nhưng Thương Vân Tú không hề do dự mà bắn anh ta một phát, muốn anh ta phải chết.
"Bây giờ anh xuống giường, theo tôi ra ngoài." Thương Vân Tú bước từng bước tới trước mặt anh ta, chĩa họng súng vào thái dương Colin để uy hiếp: "Chỉ cần anh nghe lời, tôi sẽ giữ mạng cho anh một lát. Ngài Colin à, đã đến nước này rồi, tôi đã bước một chân vào Quỷ Môn quan, không còn sợ gì nữa."
Hiện tại, việc y phải làm là đưa Colin tới trước mặt nhiều người, nhiều ánh mắt đổ dồn lại như thế. Ngày sau muốn đổi trắng thay đen, chẳng phải sẽ dễ dàng sao?
Họng súng chống vào huyệt thái dương, Colin không có quyền nói "không". Ở cùng y và tên điên này trong phòng rồi sống chết không rõ, chi bằng ra ngoài tìm đường sống thì hơn.
Đám vệ sĩ đứng ở cửa thấy tình trạng này thì không dám hành động thiếu suy nghĩ. Bọn họ chỉ giả vờ hoảng sợ, súng trên tay cũng không giơ lên. Colin không để ý đến chi tiết nhỏ ấy nhưng Thương Vân Tú lại thấy rất rõ ràng.
Y dám chắc chắn, cho dù có cho đám người này cơ hội, bọn họ cũng sẽ không cứu Colin, càng không làm gì y. Nhất định người đàn ông trung niên kia đang chờ Thương Vân Tú giết Colin, sau đó bắt sống y. Chỉ cần trong tay có nhân chứng sống, kế hoạch của họ mới thành công.
Trên boong tàu vốn có rất nhiều người. Thương Vân Tú đưa một người một súng tới, các vị khách nhận ra chuyện không ổn nên ồn ào tránh đi. Mặc dù tránh đi nhưng vẫn không nén nổi tò mò mà đứng nhìn từ xa.
Gió biển phần phật, dòng nước mãnh liệt bị mũi thuyền sắc nhọn phá vỡ, sóng lớn đập vào thân thuyền. Bên tai là tiếng xôn xao, nhóm vệ sĩ đồng loạt giơ súng chĩa vào Thương Vân Tú, bao vây y ở phía trước.
Trước mặt y là Colin, phía sau là biển cả.
Thương Vân Tú nhìn Colin: "Vừa nãy tôi nghe bọn họ nói Phó Vinh Khanh sẽ đến. Cục diện hôm nay thế nào chắc anh cũng rõ, không phải anh chết thì tôi và hắn chết. Anh có thể tra ra hắn có tình cảm sâu đậm với tôi, chắc hẳn anh biết tôi cũng không mong hắn xảy ra chuyện gì. Hôm nay anh vẫn nên chết thôi."
Y không cho Colin thời gian phản ứng. Dạy dỗ một lần là được rồi, vừa rồi thất bại, giờ lại thất bại thì không thể chấp nhận được. Tiếng sóng biển che lấp đi tiếng súng nổ. Viên đạn trực tiếp xuyên qua đầu Colin. Thương Vân Tú lạnh mặt nã thêm hai phát nữa, tiếp đó đạp người chết không nhắm mắt xuống biển rộng.
Lần này thì tốt rồi. Nhiều ánh mắt đổ dồn vào như thế, người là do y giết, chỉ có liên quan đến y.
Những người nhắm vào Thương Vân Tú đột nhiên nổ súng, lựa chọn bắn vào chân để tránh trúng vào vị trí quan trọng. Khi bọn họ đến gần, súng của Thương Vân Tú đã chĩa vào chính mình. Những người đang tiến đến gần lập tức dừng lại.
Bọn họ muốn bắt sống y.
Phó Vinh Khanh nghe tiếng súng vang lên thì nhảy từ ban công lầu hai xuống, chạy thẳng tới boong tàu, quát: "Thương Vân Tú, em bỏ súng xuống!"
Đùi Thương Vân Tú đã đau đến chết lặng, mồ hôi ướt đẫm trán. Y ngước mắt lên nhìn gương mặt quen thuộc kia. Mặc dù đau nhưng Thương Vân Tú vẫn cười được. Y cứ nghĩ lần gặp ở sơn trang nghỉ mát là lần cuối cùng bọn họ thấy nhau.
"Tú Tú, em nghe lời đi, bỏ súng xuống. Chuyện gì tôi cũng có thể giải quyết, để tôi giải quyết... Em bỏ súng xuống, được không..." Đây là lần đầu tiên Phó Vinh Khanh bị dọa đến mức nói năng lộn xộn. Hắn nhìn thấy rõ dòng máu chảy theo ống quần màu đen rơi xuống sàn tàu càng ngày càng nhiều. Hắn nhìn thấy trong mắt Thương Vân Tú là quyết tâm muốn chết, chính sự quyết tâm này gần như muốn lấy mạng của Phó Vinh Khanh.
Thương Vân Tú cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường này. Nếu như có thể may mắn sống sót, thật ra cũng không phải là không thể sống được...
Y không cho Phó Vinh Khanh câu trả lời. Khi đối phương chuẩn bị đi tới, y hoảng hốt vội nói: "Đừng tới đây, anh đừng tới đây."
"Thương Vân Tú!" Phó Vinh Khanh vừa vội vừa tức giận.
Thương Vân Tú lạnh nhạt nói: "Cậu Phó, tôi chưa hề thích anh. Những gì anh cảm nhận được đều là do tôi cố gắng phối hợp. Từ đầu đến cuối, tôi chỉ đang lợi dụng anh."
Ánh mắt của Thương Vân Tú dừng lại ở ngực Phó Vinh Khanh, ngay vị trí lúc trước bị Lâm Uyển Quân bắn bị thương. Vết sẹo trên ngực Phó Vinh Khanh cũng chính là vết sẹo trong lòng Thương Vân Tú...
Họng súng từ từ trượt xuống ngực, rơi vào đúng vị trí vết thương của Phó Vinh Khanh. Thương Vân Tú không nghe thấy gì, chỉ lẳng lặng nhìn gương mặt hắn. Tiếng súng vang lên, cơ thể y ngã ra sau theo quán tính.
Thương Vân Tú đã khóc.
Phó Vinh Khanh xông lên nhưng chỉ bắt được bọt máu bị gió biển thổi tới.